“Chưa từng thấy nhà ai kết hôn đòi mượn tiền cả.”
La Á xong sa sầm nét mặt trực tiếp ngoài.
“Bác trai, ngày mai chúng sang tên, một tay giao tiền, một tay giao nhà.”
Sắc mặt Chu Quân cũng chút khó coi, đầu dặn dò bác trai bác gái.
Hai ông bà liên tục gật đầu.
Chu Quân thấy liền ngoài, La Á đang chờ Chu Quân ở cách đó xa.
“Tiền đủ ?
Không đủ thì ở đây còn một ít.”
La Á thấy Chu Quân tới thì nhẹ giọng hỏi.
Mình tiền mặt chỉ vàng thỏi, tuy lúc vàng thỏi mấy giá trị, nhưng khi cần dùng tiền cũng còn cách nào khác.
“Không cần, nhiều lắm, đợi ngày mai sang tên xong, sẽ tìm sửa sang theo ý em , đúng ngày mai em nhớ tới nhé, hộ khẩu tỉnh, sang tên cho em tên.”
Chu Quân thể lấy tiền của La Á.
“Vậy chúng sắp chạy hàng , việc sửa sang ai trông coi?”
La Á đột nhiên nhớ chuyện .
“Còn ai trông coi nữa ngoài Khương Thần, thằng nhóc đó chẳng cũng nghỉ , giờ dùng đứa nhỏ , đợi mùa thu nó lên cấp ba là dùng nữa .”
Chu Quân mới bỏ qua bất kỳ nhân tài nào thể lợi dụng .
“Thế cũng .”
La Á gật đầu.
Ngày hôm , việc sang tên nhà diễn thuận lợi, Chu Quân giao ba ngàn tệ cho bác trai xong, cầm sổ đỏ đưa cho La Á, bảo La Á cất giữ.
La Á cũng khách khí, trực tiếp cầm lấy bỏ túi, nhân tiện bỏ luôn gian.
Sau đó Chu Quân bắt đầu liên hệ sửa sang nhà cửa, đầu tiên chính là xây nhà vệ sinh, xây phòng tắm, xây giường sưởi.
Chu Quân sớm nhờ mua sẵn gạch xanh, đến lúc đó lát phòng tắm, để một cái lỗ, đào thêm một cái rãnh, đặt ống dẫn tới giếng nước thải ở đằng xa.
Nhà vệ sinh thì càng dễ dàng, trong nhà vệ sinh cũng lát gạch xanh, đến lúc đó xách một thùng nước, vệ sinh xong thì dội một cái, như sẽ thấy vết bẩn nữa.
Tất cả những thứ đều do Chu Quân đích giám sát, chớp mắt đến ngày chạy hàng.
Đồng chí Vương Thúy Hoa bên nhờ La Toàn giúp giấu giếm , cứ là trường học vẫn nghỉ.
Thật La Toàn cũng để La Á , nhưng còn cách nào khác, cũng , để nhà lo lắng theo, chỉ đành giúp đỡ giấu giếm.
Lần xuất phát, Chu Quân đặc biệt đặt một cái lều nhựa nhỏ, thể chứa một .
Mới đầu định để La Á lên thùng xe mà ở.
Xe của Chu Quân là một chiếc xe kéo nhỏ.
“Anh Quân, là chúng trực tiếp con đường đó , xuất phát thẳng lúc hơn bốn giờ chiều, lái chậm một chút như lúc trời chập choạng tối là thể tới cái thôn đó.”
Vương Sơn là một khắc cũng đợi , cẩn thận sờ con d.a.o tay.
Lần chính là vì vội về nhà mới đêm, nếu cũng gặp đám đó.
“ ý kiến.”
La Á thấy Chu Quân qua thì mở lời.
Lúc và lúc về đều như cả.
“ cũng đồng ý, chơi tới bến luôn.”
Dư Tài siết c.h.ặ.t chuôi d.a.o.
“Được, chúng liều một phen.”
Ánh mắt Chu Quân tràn đầy kiên định.
“Vậy thùng xe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-mat-the-mang-theo-khong-gian-vat-tu-trong-sinh-roi/chuong-81.html.]
La Á đặc biệt mặc bộ đồ tác chiến phiên bản cải tiến, dùng vải đồ lao động nhờ thợ may , còn cho ba Chu Quân mỗi một bộ.
Rất rộng rãi, thuận tiện cho hoạt động, gấu quần, cổ tay áo đều bo chun.
“ cùng chị Á, lát nữa hai đừng xuống xe.”
Dư Tài Chu Quân và Vương Sơn một cái, cuối cùng quyết định ở cùng La Á, như cảm thấy cảm giác an hơn.
“Xem cái tiền đồ của kìa, Tiểu Á một cô gái nhỏ mà còn cho thấy an hơn hai gã đàn ông chúng ?”
Chu Quân đầy vẻ chê bai liếc Dư Tài một cái.
Thật là, cái thằng nhóc , đây là đang coi thường ai chứ?
Mình cũng cùng Tiểu Á, haizz!
Thôi cứ nghĩ .
“Anh Quân, ai lợi hại hơn, trong lòng còn rõ ?”
Dư Tài mới tranh luận với Chu Quân.
Trong thùng xe chứa đầy các thùng gỗ đựng quạt điện, quạt nan, đồ hộp, chỉ một cái lều nhỏ xíu.
La Á và Dư Tài căn bản thể cùng ở trong lều .
“Tiểu Tài, ở trong lều .”
La Á xong nhanh nhẹn leo lên nóc xe, khoanh chân xuống.
“Chị Á, chị kéo em một cái với.”
Dư Tài thủ nhanh nhẹn của La Á, khỏi đầy vẻ ngưỡng mộ.
Nếu là thì , leo lên từ từ thì nhếch nhác quá.
“Cút xéo , lên thì gầm xe.”
Chu Quân tung một cước hung hăng đ-á qua.
Thằng nhóc thối tha dám chiếm tiện nghi của Tiểu Á, đúng là chán sống .
“Anh Quân, nào dám.”
Dư Tài lúc mới phản ứng , hấp tấp, mặt đầy vẻ oan ức Chu Quân.
Có cho mượn thêm hai lá gan cũng dám chiếm tiện nghi của chị Á , chán sống đến mức nào mới dám cái suy nghĩ đại nghịch bất đạo đó chứ.
“Được , đừng lảm nhảm nữa, nhanh lên , nếu lái xe đấy.”
La Á xong một tay nắm lấy mép xe, nhân tiện thò chân xuống hiệu cho Dư Tài nắm lấy.
Dư Tài lập tức nắm lấy cổ chân La Á, chân đạp một cái lốp xe liền leo lên thùng xe.
Chu Quân:
“...”
Thằng nhóc ba tháng qua học ít thứ.
Xem về cũng luyện tập cùng Tiểu Á thôi, nếu so bì thì cho lắm.
Chu Quân hiện tại vô cùng hối hận, hối hận lúc ông nội rèn luyện tại lười biếng trốn tránh.
Con đường thời vẫn khái niệm đường nhựa, là đường đất lớn, vô cùng bằng phẳng, nhưng may mà Chu Quân và Vương Sơn kỹ năng lái xe đều .
Từ từ mặt trời dần lặn xuống, màn đêm dần buông xuống, cách cái thôn đó hai cây , Chu Quân dừng xe .
Mấy đơn giản ăn bánh bao, trứng gà, còn thịt khô.
“Đều ăn no một chút, lát nữa chừng sẽ một trận chiến ác liệt đấy.”
Chu Quân đưa đồ ăn cho mấy , thật sự mà , trong lòng Chu Quân cũng mấy tự tin, còn chút hồi hộp.
Trong lòng phảng phất như hai tí hon đang đ-ánh nh-au, một lo lắng La Á sẽ thương, bảo tin tưởng La Á, dù vợ cũng bình thường.
“Ăn no tám phần là , nếu lát nữa đ-ánh nh-au .”
La Á sự lo lắng của Chu Quân, trêu chọc.