Đại Lão Thập Niên 70 Cưng Sủng Cô Vợ Độc Ác Mang Thai - Chương 118: Tinh Nguyệt Đồng Huy

Cập nhật lúc: 2026-03-02 15:50:01
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong phòng phẫu thuật, bác sĩ Hạ Tú Lan lúc xử lý tình trạng sinh của Khương Vãn, phát hiện phản ứng co t.ử cung của cô khác thường so với lẽ thường.

 

Cho dù sinh nở, tần suất và cường độ t.ử cung co rút vẫn vượt xa phạm vi bình thường, điều khác biệt với tình huống sinh non thông thường.

 

Hạ Tú Lan nhíu mày, quan sát c.h.ặ.t chẽ dấu hiệu sinh tồn của Khương Vãn, nhanh ch.óng suy tư các loại khả năng trong đầu.

 

Bà nhớ lúc Khương Vãn đưa tới, mặc dù tình huống nguy cấp, nhưng trong mạch tượng ẩn ẩn mang theo một tia hoạt sác, giống mạch tượng t.h.a.i nghén thời kỳ cuối bình thường bình hòa như .

 

Lại liên tưởng đến thời gian cô sinh non đột ngột như , nghi ngờ trong lòng càng sâu.

 

Có điều Khương Vãn sinh xong, hiện tại yếu ớt, bà hỏi miệng.

 

Cùng y tá đẩy Khương Vãn khỏi phòng bệnh.

 

Lục Trầm đang trông mòn con mắt trong nháy mắt sải bước đón lên: “Vãn Vãn!”

 

Sắc mặt Khương Vãn trắng bệch như tờ giấy, nhưng vẫn cố nén lộ nụ : “Nhìn thấy ? Con của chúng ...”

 

Lục Trầm lập tức xổm xuống bên giường, nhẹ nhàng đặt con gái bảo bối bên gối cô: “Nhìn thấy , vất vả cho em .”

 

Hắn cúi hôn lên trán ướt đẫm mồ hôi của cô, giọng nghẹn ngào: “Vãn Vãn, cảm ơn em, đều tại , ở bên cạnh em, để em chịu tội .”

 

Khương Vãn yếu ớt lắc đầu, đưa tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của con gái: “Đáng giá...”

 

Ánh mắt cô chuyển hướng về phía con trai, Trương Tố Phương hiểu ý, vội vàng ôm đứa bé tới.

 

Long phượng t.h.a.i phảng phất như tâm linh tương thông, đồng thời nắm lấy ngón tay cô, hốc mắt Khương Vãn trong nháy mắt ươn ướt.

 

Trở phòng bệnh, Hạ Tú Lan ở một bên ghi chép bệnh án, thấy nhà Khương Vãn đều ở đây.

 

Lúc mới mở miệng : “Đồng chí Khương Vãn trong quá trình sinh nở, chúng phát hiện trong cơ thể cô co t.ử cung dị thường mãnh liệt, cho dù khi t.h.a.i nhi ngoài, t.ử cung co rút vẫn khôi phục tần suất bình thường.

 

Điều hợp lẽ thường, đồng chí Khương Vãn gần đây tiếp xúc qua t.h.u.ố.c hoặc thức ăn đặc biệt gì ?”

 

Trong lúc nhất thời, khí phòng bệnh lập tức ngưng trọng.

 

Sắc mặt Lục Trầm nghiêm túc, nhíu mày hỏi thăm: “Ý của bác sĩ là , vợ sở dĩ sinh non, là vì tiếp xúc t.h.u.ố.c hoặc thức ăn đặc biệt?”

 

Trương Tố Phương đột nhiên nghĩ tới cái gì, : “Ban ngày hôm nay, chúng nhà họ Kiều ăn tiệc cưới, chẳng lẽ là ăn hỏng thứ gì tiệc cưới?”

 

Khương Vãn tuy rằng yếu ớt, nhưng đầu óc là tỉnh táo.

 

nữa nhớ tới gói bánh hỉ Lâm Thi Vân đưa cho cô , cô tuy rằng lấy, nhưng lúc Lâm Thi Vân là nhét trong tay cô.

 

Nghĩ đến đây, đáy mắt cô đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

 

Xem , vấn đề xuất hiện Lâm Thi Vân sai!

 

Ánh mắt Lục Trầm băng lãnh: “Bác sĩ Hạ, thể sắp xếp kiểm tra chi tiết ? nghi ngờ cố ý...”

 

Hắn xong, nhưng Hạ Tú Lan lập tức hiểu rõ, nghiêm túc gật đầu: “ lập tức liên hệ khoa xét nghiệm kiểm tra gấp, sự an của sản phụ và trẻ sơ sinh dung thứ nửa điểm sơ suất.”

 

Đợi bác sĩ Hạ Tú Lan khỏi phòng bệnh, Lục Dao dường như nghĩ tới cái gì, đột nhiên : “Hôm nay lúc chúng ăn xong tiệc cưới về nhà, Lâm Thi Vân đột nhiên nhét cho chị dâu một gói bánh hỉ, lúc con còn cảm thấy lòng như ?

 

là cô giở trò thứ đó ?”

 

Lục Trầm , lông mày nhíu càng sâu: “Cô đưa bánh hỉ?”

 

Trương Tố Phương : “ Vãn Vãn lấy, trả cho cô , cô đưa cho Tào bà t.ử!”

 

Lục Trầm lập tức : “Vậy thì tìm Tào bà t.ử xem gói bánh hỉ , rốt cuộc vấn đề .”

 

Trương Tố Phương gật đầu: “Được, ngày mai về lấy đồ dùng sinh hoạt, tìm bà một chuyến.”

 

Con bé nhà họ Lâm , tuổi còn nhỏ, chuyện !

 

Đợi tìm chứng cứ, nhất định để cô cải tạo lao động cả đời !

 

Giày vò cả đêm, đều mệt mỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-70-cung-sung-co-vo-doc-ac-mang-thai/chuong-118-tinh-nguyet-dong-huy.html.]

Lục Chấn Hoa vỗ vỗ bả vai Lục Trầm: “Con ở đây chăm sóc, bố đưa thầy t.h.u.ố.c Tôn nhà khách bên cạnh bệnh viện thuê phòng nghỉ ngơi một chút, ngày mai về lấy đồ, đưa thầy t.h.u.ố.c Tôn cùng về.”

 

Thầy t.h.u.ố.c Tôn tuổi, theo bôn ba lâu như , an trí cho .

 

Lục Trầm gật đầu: “Vâng.”

 

Trương Tố Phương nhẹ tay nhẹ chân dịch góc chăn bên Khương Vãn, đầu về phía long phượng t.h.a.i đang ngủ say yên tĩnh trong nôi, : “Mấy đứa nhỏ còn tên , hai đứa bây suy nghĩ một chút?”

 

Mộng Vân Thường

Khương Vãn dựa gối đầu, đầu ngón tay vô thức vuốt ve hoa văn ga giường.

 

khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc trác của con gái, khẽ : “Chị gái gọi là Lục Nguyệt Chiêu , ‘Nguyệt xuất giảo hề, chiêu nhiên nhược tuyết’ (Trăng lên sáng tỏ, rực rỡ như tuyết), hy vọng con bé cả đời kiểu khiết thông thấu, tâm như trăng sáng.”

 

Lục Trầm nắm tay cô c.h.ặ.t thêm, lập tức : “Tên !”

 

Nói xong, chuyển hướng về phía con trai: “Thằng nhóc thì ?”

 

Tên nhóc nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, lông mi đổ bóng râm rậm rạp mắt, kỳ quái, đứa trẻ mới sinh , thế mà qua ngầu lòi.

 

“Em trai gọi là Lục Tinh Diễn.”

 

Trong giọng Khương Vãn mang theo mệt mỏi nhưng giấu ý : “Tinh thần hạo hãn, diễn hóa vạn vật (Sao trời mênh m.ô.n.g, diễn hóa vạn vật), nguyện thằng bé như đầy lấp lánh, thiên địa của riêng .

 

Tên của hai chị em đặt cùng một chỗ, chính là tinh nguyệt đồng huy ( trăng cùng sáng), hy vọng các con thể dắt tay đồng hành.”

 

Trương Tố Phương kích động : “Tên , tên a!”

 

Không hổ là Vãn Vãn a, đặt tên đều ý nghĩa như .

 

Lục Dao sáp đến bên cạnh nôi, cẩn thận từng li từng tí chọc chọc má cháu gái nhỏ, “Nguyệt Chiêu, Tinh Diễn, cô sẽ bảo vệ các con nha.”

 

Đặt tên xong, Khương Vãn bởi vì thể yếu ớt, liền mơ màng ngủ .

 

Lục Trầm canh giữ ở bên giường, Khương Vãn sắc mặt tái nhợt, đôi bàn tay to gắt gao nắm c.h.ặ.t .

 

Lại là Lâm Thi Vân!

 

Đêm nay nếu như kịp thời trở về, hậu quả, Lục Trầm quả thực dám nghĩ!

 

Đợi kết quả kiểm tra , tìm chứng cứ, nhất định khiến Lâm Thi Vân trả cái giá đau đớn thê t.h.ả.m!

 

Ngày hôm sắc trời sáng, Lục Trầm liền Khương Vãn dịch góc chăn, chuẩn lái xe về thôn.

 

Khương Vãn là thật sự quá mệt mỏi, ngủ say.

 

Hai tên nhóc cũng nhắm mắt ngủ khò khò, một chút cũng quấy , đừng nhắc tới bao nhiêu đáng yêu.

 

Làm Lục Dao thích đến mức, cứ trộm hôn tay nhỏ và mặt nhỏ của hai tên nhóc.

 

Lục Trầm lái xe chở thầy t.h.u.ố.c Tôn và Trương Tố Phương về thôn, mà Lục Chấn Hoa và Lục Dao thì ở bệnh viện trông coi Khương Vãn và hai đứa bé.

 

Về đến thôn, mới hơn 6 giờ sáng.

 

Ngôi làng trắng xóa tiếng động cơ ô tô phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng sớm.

 

Bởi vì chìa khóa ở chỗ Lâm Chí Dũng và Chu Lệ Quyên, Lục Trầm trực tiếp lái xe đến cửa nhà Lâm Chí Dũng.

 

Trong lúc Trương Tố Phương xuống lấy chìa khóa, Lục Trầm vặn lái xe đưa thầy t.h.u.ố.c Tôn về.

 

Lâm Chí Dũng và Chu Lệ Quyên bởi vì chuyện Khương Vãn sinh non, cũng ngủ ngon giấc, thấy động tĩnh tranh thủ chạy ngoài cửa.

 

Cửa mở , liền thấy Trương Tố Phương ở ngoài cửa.

 

Tuy rằng sắc mặt mệt mỏi, nhưng tinh thần cũng còn .

 

Chu Lệ Quyên , liền : “Thím, em gái Khương Vãn bình an sinh sản chứ?”

 

Quá trình nhấp nhô đêm qua, Trương Tố Phương nhiều, gật đầu: “Sinh , tối qua gấp, đồ đạc cầm đủ, thím về lấy ít đồ dùng sinh hoạt.”

 

Lâm Chí Dũng và Chu Lệ Quyên , lập tức kích động : “Sinh , sinh ! Chúng cháu , hiền tự thiên tướng, em gái Khương Vãn tuyệt đối thể gặp dữ hóa lành!”

 

 

Loading...