Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 108

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:02:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Yên tâm , chồng em đây sẽ để em chịu cái khổ đó cùng .”

 

Tiêu Thành trêu chọc nhếch một bên lông mày, tiếp tục dẫn cô về phía , đoạn đường dạo gần đây ngày nào cũng , sớm thể nhắm mắt mà phân biệt phương hướng chính xác , cho dù bật đèn pin cũng thể bước vững vàng đường.

 

“Nhổ , bây giờ còn .”

 

Lâm Ái Vân mắng yêu một câu, vành tai đỏ bừng, giọng mềm mại, trầm thấp.

 

Khổ nỗi Tiêu Thành tha cho cô, còn giả vờ như thấy, hỏi ngược :

 

“Hả?

 

Em gì cơ, nữa , rõ.”

 

Lâm Ái Vân cố tình trêu , trong thoáng chốc nóng từ vành tai lan tỏa đến tận má, kìm nén nụ , hiện một chút gò bó, lẩm bẩm mắng:

 

“Tiêu Thành, cố ý đấy.”

 

“Ôi, vợ lúc thẹn thùng đúng là đáng yêu quá.”

 

Mắt mày Tiêu Thành đều lộ vẻ đắc ý, khuôn mặt khôi ngô đầy vẻ vui sướng.

 

“Anh...”

 

Thử hỏi ai mà đỡ nổi cái bộ dạng mặt dày mày dạn của Tiêu Thành chứ?

 

Cứ như một tên lưu manh địa phương , mồm mép chẳng chút đắn nào, và thích nhất là dùng lên cô, trêu cho cô thẹn quá hóa giận là nhất quyết bỏ qua, đó đuổi theo mà dỗ dành, nào cũng vui vẻ mệt.

 

“Được , .”

 

Tiêu Thành dừng đúng lúc, bổ sung thêm:

 

“Hai ngày nữa là thể quang minh chính đại khen .”

 

Ngày cưới của bọn họ là năm ngày .

 

Nghĩ đến đây, Lâm Ái Vân mím mím môi, tim đột nhiên đ-ập nhanh hơn, im lặng một lúc lâu, mới mở lời đưa chủ đề chính sự ban đầu:

 

“Tiêu Thành, em chuyện với đây.”

 

“Ừm, em .”

 

Tiêu Thành gật gật đầu, hiệu cho cô thể .

 

“Em đây từng thích một , là ở thôn bên cạnh nhà em.”

 

Lâm Ái Vân ngắn gọn súc tích thẳng trọng điểm, xong, liền thấy sắc mặt Tiêu Thành dần dần trầm xuống, sự phản chiếu của ánh trăng trông vài phần u ám, thế là cô vội vàng bổ sung thêm:

 

“Sớm thích nữa .”

 

“Nếu còn thích, chẳng quá thất bại ?”

 

Đôi mắt hẹp dài của Tiêu Thành khép , trong đồng t.ử đen láy như mực là cảm xúc mà cô hiểu , âm cuối nâng lên, vẫn còn tâm trạng đùa giỡn rõ ràng là hề thực sự tức giận.

 

Lâm Ái Vân khỏi thở phào một cái, nhưng khi đối diện với hiện tại, về câu chuyện của và “ cũ”, khó tránh khỏi ngượng ngùng, cô khẽ hắng giọng một cái, mới tiếp tục chậm rãi :

 

“Hồi ở thôn Trường Trúc, chẳng em từng với là em đây từng rơi xuống nước một ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-108.html.]

Chính là cứu em.”

 

Cô dùng tốc độ cực nhanh kể một lượt chuyện giữa và Mạnh Bảo Quốc, từ việc quen như thế nào ngay từ đầu, cho đến việc kết thúc khi còn kịp ở bên , một cách trọn vẹn, giữ chút nào kể cho Tiêu Thành .

 

Dứt lời, bầu khí rơi tĩnh lặng, Tiêu Thành trầm trầm đáp một tiếng, nét mặt căng thẳng.

 

Cô liếc một cái, đó bước chân nhích sang bên cạnh một chút, âm thầm kéo gần cách giữa hai , cuối cùng trực tiếp đưa tay ôm lấy cánh tay , đợi đến khi đầu ngón tay chạm da thịt , mới sờ thấy một bó cơ bắp cứng ngắc.

 

Quả nhiên, cảm xúc của Tiêu Thành bình tĩnh như vẻ bề ngoài, cô bảo hôm nay cô nhắc đến từng thích, theo cái tính ghen của , sớm nổi trận lôi đình , thể ngoan ngoãn như , hóa là đang âm thầm nhịn đấy.

 

Ngay khi cô định mở miệng gì đó một nữa, Tiêu Thành đột ngột biến sắc, đổi hẳn vẻ bình tĩnh đó, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, trông yếu đuối hiểu chuyện, nhưng thanh âm tràn đầy sự ấm ức.

 

“Đều là chuyện quá khứ , để tâm , vả còn vô cùng cảm ơn cứu mạng em.”

 

Vừa khéo hai ngang qua một khu nhà hoang ở, cạnh tường trong góc một cây long não lớn, Lâm Ái Vân kéo Tiêu Thành lách , một phát đẩy lên cây, hai tay nâng lấy mặt , để thẳng mắt , “Thật sự để tâm ?”

 

“Ừm.”

 

Tiêu Thành vẻ hào phóng vô cùng, nhưng hốc mắt đỏ hoe, khiến ngay đang dối lòng .

 

Nhìn cái bộ dạng của , Lâm Ái Vân càng thấy xót xa hơn, vội vàng cam đoan:

 

“Bây giờ em chỉ thích một thôi, cũng thế, cả đời đều thế.”

 

“Thật ?”

 

Giọng thanh thoát của Tiêu Thành thoát một tia khàn khàn, dường như là dám tin.

 

Lâm Ái Vân gật đầu thật mạnh, “Ai lừa , đó là ch.ó con.”

 

Lời mới dứt, cả đột nhiên ai đó xoay một vòng, ấn lên cây, bàn tay nóng bỏng khống chế lấy cổ tay cô, đẩy cao lên tới đỉnh đầu, nhịp thở hỗn loạn phả má, mở mắt chạm đôi mắt âm trầm đó của Tiêu Thành, còn vẻ ủy khuất đáng thương lúc nãy nữa.

 

“Mẹ kiếp, lão t.ử để tâm cái rắm , ghen tị đến phát điên đây , nếu em kịp thời tỉnh ngộ, em sớm gả cho .”

 

Tiêu Thành đôi mắt đen láy như mực chằm chằm cô, như thể đang cháy hai cụm lửa phát cuồng.

 

“Em đấy, ai lừa đó là ch.ó con, em chỉ phép thích thôi.”

 

Trong tình cảnh bầu khí căng thẳng như thế , Lâm Ái Vân nhịn mà bật thành tiếng, đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết, chẳng thèm đếm xỉa đến khuôn mặt đen như than của Tiêu Thành, trực tiếp thơm một cái “chụt” lên mặt .

 

“Biết mà, em lừa .”

 

Trong tích tắc, sắc mặt Tiêu Thành từ đen chuyển sang xanh, cuối cùng thế mà lan tỏa màu đỏ đáng ngờ, ấp úng nửa ngày trời cũng nên lời, màn của Lâm Ái Vân đúng là đ-ánh cho một đòn bất ngờ.

 

Nào ai như thế chứ?

 

“Tiêu Thành, đúng là tâm cơ quá , thế mà giả vờ đáng thương để lừa lấy lời hứa của em.”

 

Hai tay Lâm Ái Vân khống chế, theo bản năng vùng vẫy hai cái, nhưng trúng tim đen nên Tiêu Thành tăng thêm lực đạo, cô căn bản thoát , chỉ thể dùng tư thế mập mờ ngửa đầu , bộ ng-ực kiêu ngạo phập phồng dữ dội, mỉm :

 

mà, em thích.”

 

Mấy chữ cuối cùng , mỗi bật một chữ, nhịp thở của Tiêu Thành nặng thêm một phần.

 

Chữ cuối cùng dứt, môi cô đột ngột chặn , căn bản cho cô cơ hội lùi bước, thở bá đạo nóng bỏng liền theo đầu lưỡi giao hòa cùng cô, tất cả những tiếng nức nở và nước bọt đều chìm nghỉm trong nụ hôn nồng cháy.

 

Vì hai tay ấn lên đỉnh đầu, một đoạn eo nhỏ lộ bên ngoài, bàn tay to lớn xương xẩu rõ ràng của chuẩn xác men theo mà siết c.h.ặ.t lấy eo cô, đầu ngón tay từng cái từng cái mơn trớn vùng da thịt đó.

 

 

Loading...