Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:17
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ha ha ha, ?"

 

Dương Tuyết Diễm sờ sờ khóe môi đang nhếch lên, cho là đúng:

 

“Người ưu tú thì khen ngợi nhiều , nếu thì sẽ ưu tú đến nhường nào, Ái Vân con bé để lộ tài năng, suýt chút nữa bỏ lỡ một mầm non như ."

 

“Con bé thầy dạy, cũng hứng thú bái sư ."

 

Câu là lẩm bẩm thốt , dường như chỉ là một lời vô tâm, nhưng rơi tai Trang Đông Bình dấy lên ngàn tầng sóng dữ.

 

Chẳng lẽ cô giáo nhận Lâm Ái Vân t.ử?

 

Cũng để chị học sinh giống ?

 

lúc chẳng cô giáo chỉ nhận một đồ thôi ?

 

Sao hiện giờ đổi ý ?

 

Tuy con đều sẽ đổi, huống hồ cô giáo lúc đó chỉ là tùy miệng , lẽ căn bản để tâm, hiện tại trải qua nhiều năm như , gặp thiên tài t.ử tâm đắc, nhận thêm một đồ nữa để rạng danh môn phái, cũng là lẽ thường tình.

 

nếu Lâm Ái Vân thực sự bái sư, thì Trang Đông Bình cô còn mặt mũi nào ở trong Hội thêu nữa?

 

bao nhiêu năm nay đều lấy danh xưng t.ử duy nhất của cô Dương để tâng bốc nịnh nọt cô mà.

 

Đến lúc đó chẳng là mặt mũi, danh dự đều mất sạch sành sanh ?

 

“Đông Bình?

 

Đông Bình?"

 

Dương Tuyết Diễm gọi liền mấy tiếng, mới gọi Trang Đông Bình hồn, thấy vẻ mặt ngây ngốc của cô , Dương Tuyết Diễm mắng yêu:

 

“Nghĩ gì thế?

 

Cô gọi em bao nhiêu mà em đều thấy."

 

“Dạ nghĩ gì ạ, em nghĩ gì ạ."

 

Tim Trang Đông Bình đ-ập thình thịch, dám ý nghĩ hẹp hòi của , sợ Dương Tuyết Diễm điểm khác thường, nên chỉ thể vội vàng chuyển chủ đề.

 

Chương 69 69 Bế ngang lên

 

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, làn gió ấm tràn ngập khắp sân, ánh nắng bóng cây lưa thưa đan xen lay động, rải khắp mặt đất ánh hào quang.

 

Dương Tuyết Diễm và Trang Đông Bình uống trong sảnh nhỏ, trò chuyện dông dài, nhưng đôi bên đều tâm tư đối phương đặt việc đó, bộ tinh thần đều lưu trong phòng thêu.

 

“Dựa theo tốc độ của Ái Vân, lúc chắc là thêu xong nhỉ?"

 

Trong lúc uống hết bao nhiêu chén , Dương Tuyết Diễm yên nữa, đầu ngón tay ngừng xoa xoa thành chén, lộ vẻ chút bồn chồn yên.

 

Nghe , Trang Đông Bình khẽ ừ một tiếng, ý kiến gì khác.

 

Nghe thấy sự hưởng ứng của cô , Dương Tuyết Diễm giống như lý do, trực tiếp dậy từ chỗ , mặt khó nén nổi vẻ háo hức, “Vậy cô xem thử."

 

Vừa , bước nhanh về phía phòng thêu, đúng như Dương Tuyết Diễm dự đoán, Lâm Ái Vân thêu xong phần còn từ lâu, đang cân nhắc xem nên thêm vài chi tiết , khóe mắt liếc thấy Dương Tuyết Diễm đang thò đầu ngó bên ngoài cửa, khóe môi nhịn hiện lên một nụ , mở lời gọi:

 

“Thím ạ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-151.html.]

“Ơi, cháu thêu xong ?"

 

Nghe thấy giọng của Lâm Ái Vân, Dương Tuyết Diễm chút ngượng ngùng bước .

 

Lâm Ái Vân gật đầu, dậy nhường chỗ, hiệu cho Dương Tuyết Diễm tiến lên xem, đồng thời cũng sự đắn đo của :

 

“Cháu thấy chỗ đơn điệu, đang cân nhắc xem nên thêu thêm một chú bướm nhỏ ạ."

 

Nghe thấy lời , Dương Tuyết Diễm rảo bước tới tác phẩm thêu, thuận theo vị trí ngón tay Lâm Ái Vân, thấy một trống nhỏ ở góc bên , trầm ngâm một lát, chằm chằm đóa Mẫu Đơn chỉnh một lượt một lượt, cuối cùng lắc đầu, đưa ý kiến của .

 

“Quá nhiều thì hỏng, đôi khi để dư địa thích hợp sẽ hơn, cháu xem bên của cháu đầy đặn , nếu bên thêm nữa, sẽ chật chội."

 

Nghiêm túc ngẫm nghĩ trong đầu một phen, đôi mắt Lâm Ái Vân sáng lên, bừng tỉnh đại ngộ mỉm :

 

“Cảm ơn thím ạ, thím đúng là như thế thật!

 

Quả nhiên là chuyên nghiệp khác, xem cháu còn học hỏi nhiều."

 

Nói đến đoạn , Lâm Ái Vân quên vài lời khiến Dương Tuyết Diễm rạng rỡ.

 

“Có gì hiểu, cứ tới hỏi , thím bản lĩnh gì quá lớn, nhưng phương diện vẫn am hiểu đôi chút."

 

Dương Tuyết Diễm vuốt ve lọn tóc mai, trong con ngươi tràn đầy bóng hình Lâm Ái Vân.

 

Nói thật, bà thật lòng thích cô gái , sinh linh hoạt, còn khéo mồm hiểu lễ nghĩa, mấu chốt là kỹ thuật thêu xuất thần nhập hóa, còn khiêm tốn lễ phép, hề nửa phần kiêu ngạo tự mãn, mắt cao hơn đầu.

 

Càng khó hơn, là cô thể lắng lòng trong phòng thêu suốt cả ngày trời, xem cũng là một thực tâm yêu thích thêu thùa, nếu thể chuyên chú như .

 

Nghĩ đến đây, trong đầu hiện lên ý nghĩ đó, nếu Ái Vân bằng lòng...

 

Mở miệng định , lúc sắp thốt nuốt lời trong, thôi , cứ hỏi ý kiến đằng hãy với Ái Vân, nếu vạn nhất cuối cùng việc thành, chẳng là uổng công con bé đau lòng ?

 

Nghĩ thông suốt điểm , Dương Tuyết Diễm tháo tác phẩm thêu của Lâm Ái Vân khỏi khung gỗ, đó tìm từ trong tủ một cái túi bao bọc xếp gọn gàng kỹ lưỡng, lúc định khóa , nghĩ đến con bé Trang Đông Bình, con bé đó cứ luôn bầu bạn với bà, chắc chắn cũng xem tác phẩm chỉnh.

 

đợi khi Dương Tuyết Diễm và Lâm Ái Vân xách túi tới sảnh nhỏ, bên trong một bóng , Trang Đông Bình thấy tăm , chỉ chén bàn minh chứng cho việc cô từng tới đây.

 

Lại hỏi gác cổng, mới Trang Đông Bình chân chân rời .

 

“Cái đứa nhỏ , việc gấp cần , cũng một tiếng."

 

Dương Tuyết Diễm nhịn lầm bầm một câu, nhưng cũng để chuyện trong lòng, sang hỏi:

 

“Buổi tối ăn món gì?

 

Thím cho cháu món cháu thích ăn."

 

“Cháu thích ăn sườn ạ, hi hi, cháu tới giúp thím một tay nhé, cháu nấu ăn cũng ạ."

 

Lâm Ái Vân cũng khách sáo, để lộ một chút vẻ nũng nịu và ỷ của cô gái nhỏ, thể nhanh ch.óng kéo gần cách giữa hai hơn.

 

Dương Tuyết Diễm con gái, trong nhà chỉ hai thằng nhóc nghịch ngợm, lớn lên mỗi cuộc sống riêng, ít nhiều đều xa cách , nên bà luôn dành nhiều sự yêu mến và kiên nhẫn hơn cho những cô gái nhỏ tuổi ngoan ngoãn, thấy Lâm Ái Vân như , nụ môi càng thêm sâu đậm.

 

“Được, tối nay chúng ăn sườn, Ái Vân cháu còn nấu cơm nữa ?

 

Vậy nếm thử tay nghề của cháu mới ."

 

“Biết một chút ạ, lát nữa lò chắc chắn sẽ đưa thím nếm thử đầu tiên."

 

 

Loading...