Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng lẽ chiêu đang đợi cô ?

 

Vương Hữu Phương đầu một cái, liền bắt gặp đôi mắt to trong veo của Lâm Ái Vân.

 

Bên trong sạch sạch sẽ sẽ chút tính toán nào, thấy cô sang, thậm chí còn cong mày , má hiện hai lúm đồng tiền nông, đến mê , giống hệt con mèo trắng nuôi trong nhà.

 

“Không ?”

 

“Khụ khụ, tất nhiên là .”

 

Đối diện với đôi mắt tràn đầy mong đợi của Lâm Ái Vân, Vương Hữu Phương nhất thời lời từ chối.

 

“Nói đừng để cô chê, ở đây ngoài Ái Quyên , vẫn bạn nào cả.

 

Nếu cô bằng lòng cùng thì quá .”

 

Lâm Ái Vân nhếch môi, hàng mi rủ xuống.

 

Thấy , Vương Hữu Phương nỡ để mỹ nhân u sầu buồn bã chứ?

 

Ngay lập tức vỗ ng-ực đảm bảo:

 

“Lần gọi các cô cùng ngoài.

 

Nhà một tiệm may, hôm nhập một lô vải mới, tặng cô coi như quà gặp mặt.”

 

“Thế thì ngại quá?”

 

“Cho cô thì cô cứ cầm lấy.

 

Còn nữa, nãy hỏi cô , tóc cô b.úi kiểu gì thế, trông lạ .”

 

“Đơn giản lắm, dạy cô...”

 

Tiêu Thành dắt Mã Triều Húc vẫn yên tại chỗ hành lang, hai phụ nữ vốn dĩ tự chuyện phiếm và quên mất họ đang dần xa, nhất thời khỏi rơi trầm tư.

 

Vẫn là Mã Triều Húc bên cạnh kéo kéo tay , mới kéo dòng suy nghĩ của về.

 

“Anh ơi, chị dâu xinh biến mất .”

 

Tiêu Thành ngước mắt lên, họ quả nhiên thấy tăm .

 

Anh nén mớ bòng bong đủ loại câu hỏi trong lòng, bế thốc Mã Triều Húc lên đuổi theo hướng hai biến mất.

 

May mà chân dài, bao lâu đuổi kịp.

 

“Sao chậm thế?”

 

Lâm Ái Vân liếc xéo một cái đầy hờn dỗi.

 

Tiêu Thành liếc cánh tay cô và Vương Hữu Phương đang khoác c.h.ặ.t lấy , trầm giọng :

 

“Thằng nhóc nặng.”

 

Lâm Ái Vân mới thèm tin lời , đây bế cô là lớn thế mà còn thể sải bước lớn, chẳng thở dốc chút nào, giờ bế một đứa trẻ mà mệt ?

 

cô cũng truy hỏi, chuyển lời:

 

“Phương Phương trưởng bối trong nhà đều đang đợi ở Nam Sảnh.”

 

Phương Phương cũng gọi luôn ?

 

“Ừm, ngay phía thôi.”

 

Tiêu Thành nhíu mày, chằm chằm Vương Hữu Phương một cái đầy cảnh cáo.

 

Người rụt cổ , khỏi rùng một cái.

 

Trước đây cô phát hiện Thành hung dữ thế ?

 

Cái ánh mắt đó cứ như ăn thịt , đúng là khó cho Ái Vân thể nhẫn nhịn , còn gả cho nữa.

 

Đổi là cô , ước chừng ngày hôm cãi vã đòi ly hôn .

 

Nghĩ đến đây, Vương Hữu Phương vô cùng may mắn, may mà kịp thời dừng lỗ , chỉ là khổ cho Ái Vân xinh như , dịu dàng như chịu cái khổ .

 

Hay là, giới thiệu cho cô một dịu dàng chu đáo nhé?

 

Mấy chuyển hướng về phía Nam Sảnh, chẳng mấy chốc tới nơi.

 

Vừa bước qua ngưỡng cửa, liền một phụ nữ trung niên mặc áo hoa đỏ quần dài đen đón lấy, đầy mặt nụ :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-160.html.]

 

“Các c.o.n c.uối cùng cũng đến .

 

Ái chà, cô bé chính là Ái Vân nhỉ, trông thật xinh xắn.”

 

Nghe , Lâm Ái Vân đáp bằng một nụ , nhưng nên gọi thế nào, theo bản năng về phía Tiêu Thành.

 

“Cháu chào mợ ạ.”

 

“Em chào mợ ạ, cảm ơn mợ.”

 

Lâm Ái Vân gọi theo một tiếng.

 

Vừa gọi xong liền thấy Mã Triều Húc vươn tay về phía phụ nữ , rõ ràng là bế, còn giọng sữa nũng nịu gọi:

 

“Mẹ.”

 

“Con chạy chơi bậy bạ ở thế?

 

Còn bám con, nặng thế , cũng sợ mệt.”

 

Vương Lam dám bế thằng bé , sợ hỏng bộ quần áo mới , thế là bảo Tiêu Thành đặt bé xuống đất.

 

Tiêu Thành đặt bé xuống, vỗ vỗ lớp bụi dính ở m-ông bé:

 

“Con trai cường tráng chút là .”

 

Vương Lam đến híp cả mắt, rõ ràng bà cũng nghĩ như .

 

Cười xong niềm nở chào mời mấy trong nhà:

 

“Cha sớm đợi ở bên trong , mau trong uống chén .”

 

“Phương Nhi con cũng .”

 

Một nhóm hăng hái tiến nhà.

 

Trong sảnh hai bên trái đều đầy .

 

Người nhà họ Mã sinh đều tệ, ngoại hình đều thiên về kiểu rực rỡ sắc sảo, cộng thêm điều kiện vật chất ưu đãi, vì lụa, thoạt qua cứ như đang xem một buổi trình diễn thời trang phục cổ .

 

Vị trí chủ tọa là hai cụ nhà họ Mã, nắm quyền, khí thế thể xem thường, đặc biệt là đôi mắt sắc sảo , dường như thể thấu hiểu lòng trong chốc lát.

 

Bên tay trái là gia đình dì của Tiêu Thành.

 

Dì và dượng đều là bác sĩ, mang theo khí chất mà khác .

 

Họ một ba năm sinh hai cặp song sinh, là những nhóc tì nghịch ngợm, ngoại hình giống , một chỗ nhất thời căn bản phân biệt ai là ai.

 

Mặc dù kiếp từng gặp bốn em họ, nhưng lúc đây Lâm Ái Vân vẫn khỏi đến ngẩn ngơ.

 

Tiêu Thành bên cạnh luôn chú ý đến cô, thấy liền giải thích:

 

“Dượng cũng là sinh đôi.”

 

Thế thì giải thích , gen sinh đôi luôn dễ sinh đôi hơn bình thường.

 

Bên tay là gia đình .

 

Cậu vẫn đang ở tỉnh ngoài về, chỉ Vương Lam dắt một đôi nam nữ ở đó.

 

Mã Triều Húc nãy gặp , đứa nhỏ hơn thì v-ú nuôi bế, vẫn còn quấn tã.

 

Hèn chi nãy thấy Vương Lam sắc mặt hồng nhuận, dáng mập mạp, hóa là mới ở cữ xong mấy tháng.

 

Chương 73 73 Thích

 

Lúc Lâm Ái Vân đang quan sát nhà họ Mã, tất cả ánh mắt tò mò của họ cũng đều đổ dồn lên cô.

 

Chỉ thấy cô giữa chính sảnh một cách đoan trang, mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần dài đen chỉnh tề.

 

Mái tóc b.úi gọn gàng đầu, chiều cao và đôi chân dài, tỷ lệ c-ơ th-ể nổi bật, trông chẳng thấp hơn những cô gái phương Bắc bình thường là mấy.

 

Khuôn mặt trái xoan tinh xảo, lông mày như lá liễu, đôi mắt hạnh long lanh nước, mặt mang theo nụ rạng rỡ.

 

Lúc cô đang lễ phép theo Tiêu Thành lượt chào hỏi từng vị trưởng bối mặt, tông giọng dịu dàng thôi thấy thoải mái cả .

 

Vừa kết thúc, bắt đầu quen với những trẻ tuổi cùng lứa.

 

Trong thời gian ngắn cũng chẳng trò chuyện gì nhiều, chỉ đơn thuần là nhận mặt, để tránh gặp bên ngoài cũng chẳng nhận .

 

 

Loading...