Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chớp chớp mắt, Lâm Ái Vân bê bát đũa đặt bên tay , “Ăn cơm thôi."

 

Vừa xong, thắt lưng một cánh tay mạnh mẽ quấn lấy, kéo về phía một cái, cô liền ngã , vững vàng đùi , cạn lời đảo mắt một cái, mặt vẫn nặn một tia mỉm .

 

“Nào, chồng ơi, ăn cơm cơm nào."

 

Tay cam chịu cầm lấy cái thìa bên cạnh đôi đũa, vì mấy ngày nay phục vụ quá nhiều nên ngay cả việc đút cơm cũng đến mức thuần thục.

 

Một miếng cơm lớn nhét miệng Tiêu Thành, hì hì há miệng ăn , còn quên nịnh nọt:

 

“Thơm quá ."

 

“Thơm thì ăn nhiều chút."

 

Lâm Ái Vân xúc một thìa thịt sợi xào ớt xanh, mỉa mai :

 

“Khôi phục sớm chút cũng sớm chút ngoài gặp , nếu khác tưởng Tiêu đại thiếu gia cơ đấy."

 

“Không ?"

 

Trong miệng còn ngậm thức ăn, lời cũng chút úp mở rõ, Tiêu Thành nhướng mày, hai chữ đơn giản nhưng ngữ điệu uốn lượn mấy vòng liền.

 

Vốn tưởng rằng điều chạm đến lòng tự tôn nam giới của Tiêu Thành, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn dưỡng “thương", ngoan ngoãn khỏi cửa, cho nên Lâm Ái Vân gật đầu thật mạnh.

 

Ai ngờ cái tên , ngay đó liền cong mắt.

 

“Mặc kệ , vợ ."

 

Chương 76 76 Chuyện thành

 

Lâm Ái Vân:

 

“..."

 

Đợi Tiêu Thành ăn xong cơm, Lâm Ái Vân bếp đưa bát, lúc tình cờ bắt gặp Trương Văn Hoa và Dương Tuyết Diễm đang tới từ cuối hành lang cách đó xa, hai vui vẻ, mãi đến khi cô lên tiếng chào hỏi, họ mới phát hiện cô.

 

“Ái Vân mau qua đây, tìm con ."

 

“Thím ạ?"

 

Trong đầu Lâm Ái Vân thoáng qua vài ý nghĩ, Dương Tuyết Diễm sẽ tới đây, lẽ nào chuyện gia nhập Hội Thêu tiến triển ?

 

Mấy ngày trong đám cưới đông quá, cô cũng tiện hỏi.

 

Mấy rảo bước về phía đối phương, Dương Tuyết Diễm nắm lấy tay Lâm Ái Vân, khóe môi nhếch lên, “Ái Vân, vốn dĩ thím tới quấy rầy đôi vợ chồng trẻ mới cưới của các con, nhưng bên thực sự đang giục gấp."

 

“Dạ?"

 

Lâm Ái Vân giả vờ như hiểu, duyên liếc bà một cái, “Thím tới là quấy rầy chứ ạ?

 

Con hoan nghênh thím còn kịp."

 

Khóe mắt Dương Tuyết Diễm nheo thành hình trăng lưỡi liềm, rõ ràng hưởng thụ câu , nhưng thời gian gấp rút, bà cũng sớm tin , thế là liền thẳng vấn đề:

 

“Trước đó thím chẳng đem bức thêu hoa mẫu đơn của con cho Hội trưởng của chúng xem ?"

 

“Hội trưởng bà thế nào ạ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-167.html.]

Lâm Ái Vân gật đầu, mặc dù lờ mờ đoán kết quả qua biểu cảm của Dương Tuyết Diễm, nhưng lúc vẫn tránh khỏi căng thẳng.

 

May mắn , Dương Tuyết Diễm úp mở, từ cổ họng phát một tia khẽ, cất lời:

 

“Hội trưởng thích, khen con mặt mấy thành viên của chúng , thím cũng là đầu tiên thấy bà công nhận một hậu bối như ."

 

“Tóm , Ái Vân việc con gia nhập Hội Thêu coi như chắc như đinh đóng cột , Hội trưởng bảo thím hai ngày tranh thủ đưa con qua đó để bà gặp mặt, thuận tiện các thủ tục liên quan, mỗi tháng còn thể nhận lương cố định."

 

Chút tiền lương đó đặt ở , đối với Lâm Ái Vân mà căn bản tính là gì, ngoài ăn một bữa cơm là hết, nhưng “hành động vĩ đại" của nhà họ Tiêu cả thành phố đều chứng kiến, Dương Tuyết Diễm thể ?

 

Hơn nữa nhà họ cũng theo sát nhà họ Tiêu quyên góp ít, hàng đầu trong tiền quyên góp của thành phố Kinh.

 

Đương nhiên, nhà họ Tiêu thứ nhất.

 

Cho nên bà khá lo lắng liệu hai trẻ tuổi hiện tại trong tay còn bao nhiêu tiền .

 

thẳng là lạc đà g-ầy còn lớn hơn ngựa, nhà họ Tiêu chắc chắn đến mức nghèo rớt mồng tơi, nhưng so với những ngày tháng , rốt cuộc cũng tiết kiệm hơn, thêm chút thu nhập thì vẫn hơn là .

 

“Ái Vân, hai đang mật mã gì ?

 

Sao hiểu gì hết."

 

Trương Văn Hoa ngơ ngác chớp chớp mắt, đưa tay sốt sắng kéo kéo vạt áo Lâm Ái Vân, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.

 

Từ những lời lẽ đứt quãng cô đây là một chuyện , cho nên mặt vẫn mang theo ý , chỉ là hiểu rõ rốt cuộc là chuyện như thế nào, trong lòng vẫn thắc mắc yên, nơi nương tựa.

 

Nghe tin tức xác thực, Lâm Ái Vân vui mừng hớn hở, hít sâu vài mới nén sự xúc động trong lòng, kiên nhẫn kể đầu đuôi chuyện một .

 

Trước đó với Trương Văn Hoa là sợ cuối cùng lỡ xảy sai sót, bà mừng hụt một trận theo , nhưng bây giờ xác định chắc chắn, Lâm Ái Vân cũng giấu giếm nữa.

 

“A a a a a a a a a."

 

Trương Văn Hoa nhịn hét lên mấy tiếng, ôm chầm lấy Lâm Ái Vân, khó giấu nổi sự xúc động:

 

“Vẫn là thành phố lớn cơ hội nhiều mà, đặt ở chúng thêu hoa còn thể gia nhập cái hội quốc gì đó."

 

“Thật hổ là con gái của , Ái Vân là con mà!"

 

Trương Văn Hoa hiểu hàm lượng giá trị của Hội Thêu Toàn quốc, nhưng hễ thấy hai chữ quốc là chắc chắn đơn giản, đó chẳng là chỉ cả một đất nước rộng lớn như , mấy thể ?

 

con gái bà !

 

Nhìn thấy sự tự hào mặt Trương Văn Hoa và những giọt nước mắt tuôn trong mắt bà, Lâm Ái Vân cũng thấy cay cay sống mũi.

 

Hội Thêu Toàn quốc đó là bộ phận sẽ kéo dài trong nhiều năm , vài năm nữa sẽ tạm thời hợp nhất với nhà máy dệt lớn nhất quốc gia, chủ yếu các công việc liên quan đến thiết kế, nghiên cứu phát triển và xuất khẩu.

 

Càng thiếu việc tiếp xúc với các nhà ngoại giao nước ngoài.

 

Đến giai đoạn mở cửa đất nước, Hội Thêu Toàn quốc sẽ một nữa tách độc lập, lúc đó mới thực sự bắt đầu giai đoạn tuyên truyền văn hóa truyền thống Hoa Quốc, cũng là thời cơ để nghề thêu một nữa tỏa sáng.

 

Thêu thùa luôn là sở thích mà Lâm Ái Vân đam mê, cũng là công việc cô theo đuổi cả đời, cô chứng kiến thời khắc mang tính lịch sử của Hội Thêu Toàn quốc, cũng kết giao với những bạn cùng chí hướng ở bên trong, cùng họ kế thừa và phát huy nghề thêu, tuyên truyền ngoài.

 

Để thế giới đều đến thêu thùa Hoa Quốc!

 

“Chẳng , Ái Vân đứa nhỏ là một trong những trẻ tuổi thiên phú nhất mà thím từng thấy, chị cứ yên tâm , sự phát triển của con bé còn dài lắm."

 

Cũng là , Dương Tuyết Diễm thấu hiểu tâm trạng của Trương Văn Hoa, cũng sẵn lòng vài câu thật lòng để bà càng thêm vui mừng.

 

 

Loading...