Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi xác định thực sự ai, cô mới đóng cửa , nhún vai lầm bầm:

 

“Thật là gặp ma , chẳng ai cả.”

 

“Chắc là gió thổi thôi.”

 

Hiện tại sự chú ý của đều đặt ở đó, quan tâm lắm đến việc bên ngoài rốt cuộc , đoạn nhạc đệm nhỏ nhanh ch.óng trôi qua.

 

Chiếc bàn vốn bày đầy chén dọn sạch sẽ, đặt bức thêu của Lâm Ái Vân lên, mỗi một câu ý kiến của , Lâm Ái Vân ở bên cạnh nghiêm túc, thỉnh thoảng đặt câu hỏi.

 

Không khí hài hòa, Dương Tuyết Diễm nhân cơ hội ghé sát bên cạnh Vạn Đình Chi, thấp giọng :

 

“Hội trưởng, chị thấy con bé Ái Vân thế nào?”

 

Vạn Đình Chi nhướng mày, biểu cảm chút đắc ý của Dương Tuyết Diễm, nhịn chút buồn , cố ý thẳng vòng vo:

 

“Người chị tiến cử đương nhiên là tệ .”

 

“Chậc, em đang là chỉ xét riêng kỹ năng thêu của con bé thôi, đừng kéo em .”

 

Nghe , ánh mắt Vạn Đình Chi lóe lên, tầm mắt dừng Lâm Ái Vân đang cách đó xa, rõ ràng trông thanh tân dịu dàng như nhưng tác phẩm thêu tràn đầy sức sống và sức bộc phát mãnh liệt, sự tương phản như chắc chắn là vô cùng thu hút khác.

 

Sau khi trầm ngâm một lát, Vạn Đình Chi liếc Dương Tuyết Diễm, trả lời mà hỏi ngược :

 

“Rốt cuộc chị gì?”

 

Dương Tuyết Diễm theo Vạn Đình Chi về phía Lâm Ái Vân, nhếch môi, thẳng những lời giấu trong lòng bấy lâu nay:

 

“Hội trưởng, chị gần mười năm nhận đồ , em thấy phong cách của Ái Vân chút giống chị, con bé theo chị chắc chắn thể học nhiều thứ hơn.”

 

“Chuyện đó qua bao nhiêu năm , cũng nên buông bỏ thôi.”

 

Nói xong câu cuối cùng , Dương Tuyết Diễm thở dài một tiếng, “Nếu chị thích cách thêu của Ái Vân thì em cũng sẽ mặt dày mà mở lời .”

 

Vạn Đình Chi đáp lời, mãi lâu khi Dương Tuyết Diễm tưởng bà sẽ trả lời nữa thì bên tai vang lên tiếng .

 

“Để suy nghĩ thêm .”

 

“Được, vội.”

 

Nụ môi Dương Tuyết Diễm sâu thêm, hòn đ-á lớn trong lòng cũng theo đó mà hạ xuống.

 

Sau khi hỏi ý kiến của chủ nhân là Lâm Ái Vân, bức thêu đó để trong văn phòng hội trưởng, là ngày mai xếp hạng sẽ tính điểm tích lũy của cô, đương nhiên cũng sẽ phát thù lao tương ứng.

 

“Là một khoản tiền nhỏ .”

 

Dương Tuyết Diễm nháy mắt với Lâm Ái Vân, hai đang xuống lầu, chuẩn đến một tòa nhà văn phòng khác để đăng ký thông tin liên quan.

 

“Hội trưởng còn sẽ mời l.ồ.ng khung gỗ và kính , đến lúc đó treo tường triển lãm để các thành viên cùng thưởng thức, em cũng thể xem, đó còn ít bức thêu khác nữa.”

 

“Hả?”

 

Lâm Ái Vân thể tưởng tượng cảnh tượng lúc đó .

 

“Đừng ngại, trình độ của em các hội viên hội thêu công nhận .”

 

Dương Tuyết Diễm những trẻ tuổi đang nghĩ gì chứ, trêu chọc vài câu.

 

Vừa trò chuyện việc, nhanh kết thúc quy trình, Lâm Ái Vân cũng nhận chiếc thẻ đeo ng-ực tượng trưng cho thành viên hội thêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-174.html.]

 

“Sợ mất thì thể dùng dây treo lên cổ, nhưng thấy những trong hội thêu đều tự thêu một sợi dây, hoặc là tết một sợi, là những yêu cái cả thôi.”

 

“Mặc dù cần ngày nào cũng đến hội thêu nhưng ngày mai là ngày đầu tiên em chính thức hội, vẫn nên đến xem , nhân tiện kết bạn, quen với .”

 

Dương Tuyết Diễm hết những điều cần lưu ý cho Lâm Ái Vân một lượt, lúc mới nhớ một thời gian dài thấy Trang Đông Bình , tìm cô để cùng về.

 

Kết quả Trang Đông Bình tự về .

 

“Tiểu Bình cũng thật là, khi về đến một tiếng chào hỏi với chúng cũng .”

 

Dương Tuyết Diễm bực thở dài một tiếng, cũng quản cô nữa, dù khu vực Trang Đông Bình chạy chạy bao nhiêu , ước chừng còn quen thuộc hơn bất kỳ ai, thể xảy chuyện gì .

 

Tài xế của hội thêu đưa mỗi về tận nhà mới .

 

Lâm Ái Vân cửa Trương Văn Hoa đợi sẵn ở cửa cho giật cả , cô ôm ng-ực hít sâu một :

 

“Mẹ, đây gì thế?”

 

“Đợi con về chứ , thế nào, chuyện thuận lợi ?”

 

Trương Văn Hoa giúp cô vuốt ng-ực cho xuôi khí, vẻ mặt mong đợi hỏi.

 

Biết Trương Văn Hoa chắc hẳn lo lắng cả ngày trời, Lâm Ái Vân cũng úp mở, mắt cong cong thành hình trăng khuyết thành thật trả lời:

 

“Thuận lợi ạ!

 

Thủ tục đều xong , ngày mai .”

 

“Tốt quá!

 

Con gái cũng là công việc !”

 

Vừa dứt lời thì ngắt lời, “Công việc?

 

Sao công việc ?”

 

Hai con về phía tiếng thì thấy Lâm Kiến Chí đang xách một chiếc thùng sắt lớn bậc thềm với vẻ mặt thần bí, mặt hớn hở như gặp chuyện gì lắm, cộng thêm lời ông , chuyện cần cũng rõ.

 

Trương Văn Hoa nhạo một tiếng, vẻ tin, “Ông suốt ngày ngoài câu cá thì chẳng thấy việc gì khác cả, lấy công việc?”

 

“Hừ, bà xã, câu cá thì chứ?

 

Công việc của chính là nhờ câu cá mà đấy.”

 

Lâm Kiến Chí hếch cằm, tự hào giơ chiếc thùng sắt lớn trong tay lên, bên trong còn hai con cá đang đ-âm sầm , thoát khỏi sự trói buộc.

 

“Ồ?”

 

Trương Văn Hoa và Lâm Ái Vân , mười phần khó hiểu.

 

Hóa thời gian Lâm Kiến Chí suốt ngày ở nhà, như tưởng là ông câu cá cùng những cùng lứa và mấy ông lão mới quen, mà là giúp việc ở một trang trại nuôi cá ở phía đông thành phố cùng .

 

Người từ nhỏ lăn lộn núi sông, về mặt nào đó kinh nghiệm hơn nhiều so với những cán bộ văn phòng, vả thời đại hiếm chuyên gia ngư nghiệp thực sự chuyên nghiệp, cho nên một khi gặp vấn đề, hoặc là đợi vấn đề tự biến mất, hoặc là thỉnh giáo kinh nghiệm.

 

Mà Lâm Kiến Chí chính là kinh nghiệm đó.

 

Sau khi ông đến kinh thành việc gì , mỗi ngày đều la cà bên bờ hồ, tán gẫu với , xem đ-ánh cờ, đương nhiên nhiều nhất vẫn là câu cá, vì thế Tiêu Thành còn đặc biệt tặng ông một bộ đồ nghề câu cá để ông giải khuây.

 

 

Loading...