Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:05:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà xã, giường ấm cho em , bao giờ thì mới ngủ đây?”

 

Vừa mới giặt sạch chiếc váy và đồ lót, trong phòng ngủ truyền tiếng gọi của Tiêu Thành, giọng gợi cảm cố ý đè thấp cứ quanh quẩn bên tai, đột ngột thấy, suýt chút nữa hồn xiêu phách lạc.

 

Lâm Ái Vân hít sâu một , dậy khỏi ghế đẩu, thong thả bước ngoài, trong sân tràn ngập ánh trăng bạc, thể thấy rõ bố cục đại khái, quen cô cũng sợ bóng tối, giơ tay treo quần áo lên sào phơi.

 

Gió đêm thổi lên chút lạnh, đặc biệt là cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mùa hè mỏng manh, lạnh đến mức rùng một cái, xem sáng mai khỏi cửa chuẩn thêm một chiếc áo khoác , nếu cảm thì lợi bất cập hại.

 

Đang nghĩ ngợi như , quần áo cũng phơi xong, cô đang định thì ôm ngang eo nhấc bổng lên.

 

Tiếng kêu suýt chút nữa thốt khỏi miệng khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc đó nuốt ngược trong, bàn tay vốn còn vương chút nước nắm thành nắm đ-ấm đ-ập mạnh lên l.ồ.ng ng-ực tới:

 

“Tiêu Thành em sợ ch-ết khiếp .”

 

Anh mặc áo, kỹ một chút thì từ xuống chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, nhưng cho dù ở trong nhiệt độ ngoài trời khá thấp, xúc cảm vẫn nóng hổi, lớp da giống như đang ẩn giấu một chiếc lò lửa lớn ngừng rực cháy.

 

Đặc biệt là... lúc đang cứng ngắc tựa thắt lưng cô.

 

“Em mới là sợ đấy, lúc nãy gọi em em thưa?”

 

Tiêu Thành công phu đ-ánh xoa thành thục, mà Lâm Ái Vân chẳng cách nào phản bác , bởi vì cô đúng là trả lời thật.

 

Đối diện với ánh mắt đầy vẻ tủi của Tiêu Thành, Lâm Ái Vân nhất thời nghẹn lời, cô tổng thể thật là vì cảm thấy mấy cái trò vặt của bách phát bách trúng, cô nếu cứ chiều theo thì khó mà lập uy , cho nên mới phớt lờ chứ?

 

Thế là Lâm Ái Vân chột nuốt một ngụm nước bọt, chớp chớp đôi mắt to, giả vờ vô cùng mờ mịt:

 

“Hả?

 

Lúc nãy gọi em ?

 

Có lẽ là vì tiếng nước giặt quần áo to quá, em thấy.”

 

“Thật ?”

 

Tiêu Thành lên giọng, mặt rõ mồn một hai chữ – Không tin.

 

“Thật mà.”

 

Lâm Ái Vân gật gật đầu, đó chuyển chủ đề:

 

“Bên ngoài lạnh quá, chúng mau trong thôi.”

 

Nghe , Tiêu Thành cũng gì thêm, bế cô trong phòng, chỉ điều bàn tay vốn đang đỡ khoeo chân cô khẽ dùng lực đổi cho cô một tư thế khác, ôm đối mặt, đầu ngón tay cũng vén một góc chiếc quần đùi bằng vải cotton lên, theo nhịp điệu bước mà thỉnh thoảng chọc một cái.

 

Lâm Ái Vân c.ắ.n c.h.ặ.t môi , mãi cho đến khi trong phòng, tiếng rên rỉ vỡ vụn mới tràn khỏi khóe miệng.

 

“Bà xã, em nhạy cảm quá, còn chọc ...”

 

Lời tiếp theo của Tiêu Thành Lâm Ái Vân dùng môi chặn , ánh mắt dư quang chỉ thể thấy khuôn mặt đang nhanh ch.óng trở nên đỏ rực của cô.

 

Lâm Ái Vân hổn hển chống một góc tủ quần áo, đầu gối co , giọng ngọt ngào mang theo chút cảnh cáo:

 

“Một , chỉ một thôi, ngày mai em còn nữa.”

 

“Em chắc chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-180.html.]

 

Tiêu Thành dán sát vành tai cô, cơ bụng sáu múi săn chắc áp sát thắt lưng của cô, giọng điệu phần lẳng lơ, còn nhuốm một tia dụ dỗ.

 

“Chắc chắn.”

 

Khi lời dứt phần run rẩy vì nghiến răng nghiến lợi.

 

Cánh tay trắng trẻo thon dài vòng quấn lấy cổ , móng tay trắng hồng lún da thịt, để từng vệt dấu vết đó, nhịp thở của cả hai đều kìm mà trở nên nặng nề và dồn dập hơn.

 

Sáng sớm hôm lúc Lâm Ái Vân giật tỉnh dậy, việc đầu tiên là vô thức tìm chiếc đồng hồ đeo tay bên gối, nhưng tìm một vòng cũng thấy , trong lòng khỏi bắt đầu hoảng loạn, đ-á một phát chân Tiêu Thành đang gác lên eo cô, bật dậy về phía cửa sổ.

 

Khi thấy vệt nắng ch.ói chang đó, đôi mắt mở to hết cỡ, chút luống cuống tìm từ đầu giường đến cuối giường, tìm còn mắng:

 

“Tiêu Thành, vứt đồng hồ của hai đứa ?

 

Bây giờ mấy giờ cũng , nếu em muộn, em sẽ xong với .”

 

Động tác lớn như , Tiêu Thành thể ngủ tiếp nữa, bật dậy, nhịn ngáp một cái thật dài, giây tiếp theo Lâm Ái Vân liền lườm một cái thật sắc qua, vội vàng nhảy xuống giường với mái tóc ngắn rối bù, bắt đầu giúp tìm giữa đống hỗn độn bên cạnh tủ quần áo.

 

Sau khi hồn , cân nhắc hồi lâu, mới hắng giọng, thận trọng trả lời:

 

“Chắc chắn là vẫn còn sớm mà, nếu chắc chắn qua gọi em .”

 

“Tốt nhất là .”

 

Nghe thấy ba chữ chút cảm xúc , Tiêu Thành sờ sờ sống mũi dám ho he gì, tối qua là ai chê đồng hồ đeo tay áp da lạnh, giục tháo ?

 

Bây giờ thì , cái nồi một gánh hết, nhưng thể trách vợ ?

 

Chắc chắn là thể.

 

Vợ hôm nay ngày đầu tiên , chắc chắn là muộn, để ấn tượng cho đồng nghiệp mới, cho nên mới sốt ruột như .

 

Ngàn sai vạn sai đều là của , nếu lúc tháo mà cất giữ cẩn thận thì bây giờ đến nỗi vùi đầu tìm kiếm chứ?

 

Tiêu Thành chút não nề gãi gãi gáy, nhưng lúc đang cao hứng, bất kể là chuyện gì cũng dạt sang một bên, huống chi chỉ là hai chiếc đồng hồ, tối qua cũng là tiện tay ném một cái, căn bản nhớ là để ở .

 

, tiện tay ném một cái!

 

Trong đầu Tiêu Thành lóe lên một tia sáng, khi tìm khắp mặt sàn mà thấy bóng dáng đồng hồ , quỳ một chân xuống đất, khe hở tủ quần áo, quả nhiên thấy hai chiếc đồng hồ đ-á từ lúc nào .

 

Giơ tay vớt một cái, lúc chạm xúc cảm lạnh lẽo đó, thở phào nhẹ nhõm một thật dài.

 

“Bà xã, tìm thấy .”

 

Như đang dâng báu vật mà bưng tới mặt Lâm Ái Vân, quên cúi đầu liếc một cái, :

 

“Mới tới bảy giờ, còn sớm chán.”

 

Nghe , trái tim nôn nóng của Lâm Ái Vân cũng bình tĩnh , bên mép giường để Tiêu Thành đeo cho , chỉ là tầm mắt quét qua, suýt chút nữa là phun một ngụm m-áu cũ, hổ đến mức giật phắt chiếc gối chắn .

 

“Che gì, cái gì mà từng thấy?”

 

Bây giờ giải trừ nguy cơ, Tiêu Thành cũng chẳng còn tâm trí mà ngủ nữa, đem hành động nhỏ của cô thu hết mắt, thậm chí còn hứng thú mở miệng trêu chọc.

 

 

Loading...