Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 84 84 Chát đắng

 

Cách thêu hội xa một dãy nhà cấp bốn, bốn căn phòng, hôm qua Dương Tuyết Diễm chính là đưa Lâm Ái Vân đến đây thủ tục nhập hội, bây giờ cô một qua cũng xem như quen thuộc đường xá.

 

Vừa đến gần, thấy Trang Đông Bình, cô đang từ một góc khuất lao , bên cạnh còn một cái cây lớn che chắn, nếu Lâm Ái Vân ở góc độ tránh điểm mù, ước chừng cũng thấy cô .

 

định mở miệng gọi, thấy lưng Trang Đông Bình bám sát theo một bóng cao lớn lén lút thò đầu , theo hướng khác rời .

 

Lâm Ái Vân mở to mắt, đây chẳng đàn ông hôm qua cầm mực hắt lên Trang Đông Bình ?

 

Hai sáng sớm tránh trốn ở góc khuất chuyện, thật sự quá kỳ quái, kết hợp với phỏng đoán hôm qua của cô, sự nghi ngờ trong lòng ngày càng sâu hơn, dường như sắp sửa phá đất mà .

 

Cố nén cảm xúc ngừng hoài nghi, Lâm Ái Vân hít một thật sâu rảo bước đuổi theo, đồng thời quên lên tiếng gọi Trang Đông Bình đang xa.

 

“Đông Bình!”

 

Nghe thấy giọng quen thuộc , tim Trang Đông Bình đ-ập mạnh một cái, c-ơ th-ể theo bản năng run rẩy, thoáng qua hướng , thấy La Thành , mới miễn cưỡng nặn một nụ :

 

“Chị dâu, chị đến việc ?”

 

, đến lâu, chẳng nghĩ tới hôm qua em giúp chị đỡ một kiếp nạn , chị đặc biệt đến cảm ơn em đây.”

 

Ánh mắt Lâm Ái Vân đảo một vòng Trang Đông Bình, tự nhiên chú ý tới sự chột thoáng hiện trong mắt cô , lẽ là tuổi còn nhỏ, giấu chuyện, cái gì cũng hết lên mặt, dễ thấu.

 

Lòng Lâm Ái Vân chùng xuống, trực giác mách bảo cô chuyện hôm qua thoát khỏi can hệ với Trang Đông Bình, nhưng nếu thiết kế xong, tại cuối cùng cô nhào tới đỡ một cái chứ?

 

là gậy ông đ-ập lưng ông.

 

“Cái gì đáng cảm ơn , chuyện nhỏ thôi mà.”

 

Trang Đông Bình gượng hai tiếng, xua xua tay, thần sắc chút tự nhiên.

 

“Cái thể coi là chuyện nhỏ , nếu em, một túi đồ đó của chị đều hỏng hết, chuyện thêu hội lùi .”

 

Lâm Ái Vân thở dài một , đồng thời nhét đồ trong tay lòng Trang Đông Bình.

 

“Đông Bình em nhận lấy , coi như là chút tấm lòng của chị dâu.”

 

Trang Đông Bình Lâm Ái Vân nhắc tới chuyện hôm qua, trong lòng lập tức càng hoảng loạn hơn, chỉ cảm thấy túi quà ép nhét lòng nóng bỏng vô cùng, tay run một cái suýt nữa cầm chắc rơi xuống đất.

 

“Thật sự cần …”

 

Lời còn dứt, Lâm Ái Vân đồng tình cắt ngang đạo:

 

“Nhận lấy , mau nhận lấy .”

 

Bất đắc dĩ, Trang Đông Bình chỉ thể nhận lấy lễ vật cảm ơn Lâm Ái Vân đặc biệt mang tới, hai đều giấu chuyện trong lòng, tâm trạng trò chuyện, bầu khí giữa hai tránh khỏi rơi một kiểu lúng túng kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-184.html.]

 

Mãi một lúc lâu vẫn là Trang Đông Bình lên tiếng phá vỡ sự im lặng :

 

“Chị dâu trong chút , bởi vì hiện tại em chỉ là nhân viên tạm thời, còn thành viên thêu hội, cho nên ở tòa nhà các chị.”

 

Nói là nhân viên tạm thời, thực chất chính là một việc vặt, mỗi ngày những việc chạy chân, một tháng tiền cầm tay cũng ít ỏi đáng là bao, đến cái lợi duy nhất chính là thể cầm tác phẩm thêu trong tòa nhà xin thành viên thêu hội chỉ bảo mi-ễn ph-í, nếu đặt ở bên ngoài, đó là thứ khác cầu cũng .

 

“Thôi, chị còn về chuẩn tác phẩm thêu mới, đến .”

 

Lâm Ái Vân lắc đầu, cô hiện tại Trang Đông Bình, tâm trạng phức tạp, nên đối mặt với cô thế nào, tuy vẫn bằng chứng xác thực, nhưng chỉ riêng sự hoài nghi thôi cũng đủ hình thành một cái gai đ-âm trong lòng, lên , xuống , khó chịu.

 

Trang Đông Bình gật đầu, tỏ ý hiểu, mắt thấy Lâm Ái Vân xoay định , trong đầu đột nhiên nhớ điều gì, bàn tay xách túi tự chủ dùng sức, đầu ngón tay trắng bệch, lên tiếng hỏi:

 

“Chị dâu chị từng nghĩ tới việc bái sư ?

 

Trong thêu hội phần lớn đều thầy, hướng dẫn, kỹ thuật thêu nhất định sẽ tiến bộ vượt bậc.”

 

“Tất nhiên, dựa thiên phú của chị dâu, cho dù bái thầy, cũng sẽ tỏa sáng rực rỡ.”

 

Nghe , Lâm Ái Vân sửng sốt, câu hỏi đường đột của Trang Đông Bình cho hình, cô thật sự từng nghĩ tới việc bái thầy , ý nghĩ duy nhất hiện tại của cô chính là chỉ thêu các tác phẩm, đó nâng cao tích điểm, sớm ngày bước hàng ngũ hội viên.

 

nếu thật sự thầy thích hợp thể bái, cô cũng sẵn lòng, dù ai mà từ chối cơ hội thể nâng cao kỹ thuật thêu của chứ?

 

Thế là cô khẽ một tiếng, trả lời:

 

“Chị lợi hại như em chứ, Đông Bình em đừng trêu chị nữa, thêu hội nhiều cao thủ thêu thùa như , chị căn bản thấm , còn cần cố gắng nhiều.”

 

Nói xong, khựng vài giây, tiếp tục bổ sung:

 

“Vạn nhất, chị là vạn nhất thôi nhé, thật sự tiền bối tình nguyện thu nhận đồ là chị đây, chị nhất định giơ cả hai tay tán thành, ha ha ha, nhưng mà , cho nên hiện tại chị vẫn nên nỗ lực nâng cao kỹ thuật thêu thôi.”

 

Nghe thấy lời , Trang Đông Bình nhớ tới những lời ngoài văn phòng hội trưởng, ngay cả cũng nổi, khi cô quần áo xong ngày hôm qua, liền tự nhiên tìm Dương Tuyết Diễm, kết quả còn kịp gõ cửa, thấy tiếng truyền từ bên trong.

 

Hóa thầy quả thật ý định thu Lâm Ái Vân đồ , hơn nữa còn mặt bao nhiêu như , mảy may quan tâm đến tình cảnh của cô , cô dám nghĩ nếu những lời truyền ngoài, trong thêu hội sẽ bao nhiêu chỉ trỏ sống lưng cô nhạo.

 

Mà Dương Tuyết Diễm và Lâm Ái Vân, một thu, một , vặn ăn ý, cộng thêm quan hệ giữa nhà họ Trương và nhà họ Tiêu như , gần như là chuyện ván đóng thuyền, ước chừng nhanh sẽ thành thôi.

 

Đến lúc đó ai nấy đều , phận t.ử duy nhất của phó hội trưởng mà cô tự hào bấy lâu nay, giờ đây đều trở thành những cái tát vả mặt.

 

Rõ ràng bao nhiêu năm qua, thầy đối với cô đều , tại trở nên như hiện tại chứ?

 

trong lòng bà rốt cuộc tính là cái gì?

 

Chẳng lẽ chính vì bao nhiêu năm nay cô bái sư mà vẫn thêu hội, thầy mất mặt ?

 

Cho nên thầy mới thất vọng, còn đặt sự yêu thương và hy vọng lên nữa, mà là chuyển sang một khác, còn đó mà phá vỡ lời hứa, thu cô đồ !

 

 

Loading...