Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 186

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thứ hai, dùng chất lượng chiến thắng, ở thêu hội, tác phẩm thêu càng , tích điểm và giá cả nhận cũng càng cao, so với con đường thứ nhất điểm yếu duy nhất chính là khá tốn thời gian, chậm mới việc tinh.”

 

Lâm Ái Vân cân nhắc một hồi, vẫn chọn con đường thứ hai, cô đến thêu hội là để học hỏi và trưởng thành, nuôi chí nên sự nghiệp lớn, nếu cứ mãi những việc thêu thùa quen tay, thì thể thăng tiến lên ?

 

Hạ quyết tâm xong, cô vội hạ kim, mà từ trong túi lật một cuốn sổ tay lớn, khi suy nghĩ một lúc, mới dùng b.út chì vẽ vẽ lên , đây là bước chuẩn cô chỉ khi thêu tác phẩm lớn, coi như là một cuốn sổ ghi chép linh cảm.

 

Cô vẽ chăm chú, đến nỗi khi mặt trời lên cao, tới giờ cơm trưa lúc nào cũng phát hiện , mãi cho đến khi Dương Hi gõ gõ mặt bàn mới đột ngột ngẩng đầu lên:

 

“Sao chị Dương Hi?”

 

“Đến giờ ăn , mau ăn thôi, nếu muộn căn tin sẽ còn đồ ngon nhé.”

 

Dương Hi dáng vẻ ngơ ngác của Lâm Ái Vân, bịt miệng thầm hai tiếng, “Em thấy nóng ?

 

Xem kìa trán em đổ mồ hôi .”

 

Nghe , Lâm Ái Vân đưa tay sờ sờ trán, quả nhiên sờ thấy một lớp mồ hôi mỏng, cô chút ngượng ngùng :

 

“Bệnh cũ ạ, hễ bắt đầu vẽ phác thảo là chú ý chuyện khác.”

 

Lúc cô cũng phát hiện Dương Hi và Tần Sương đều dọn dẹp xong đồ đạc, xem chừng là chuẩn về nhà ăn trưa, Trương Dao Dao cũng cầm theo phiếu ăn và hộp cơm đợi ở bên cạnh, vẻ là đang đợi cô.

 

“Em ngay đây, phiền đợi em.”

 

Lâm Ái Vân vội vàng lấy từ trong túi phiếu ăn mới nhận ngày hôm qua, cùng với chiếc hộp cơm buổi sáng mới chợt nhớ mang theo, thời buổi giống các căn tin lớn đời còn cung cấp bộ đồ ăn, bây giờ đều là tự mang theo, ăn xong tự rửa sạch, hoặc mang về nhà rửa.

 

“Không vội, em thong thả thôi.”

 

Trương Dao Dao lên, đôi mắt to híp thành hình vầng trăng khuyết, chút tò mò liếc cuốn sổ của Lâm Ái Vân một cái, nhưng lúc cô thuận tay gập , nên thấy gì cả, “Làm việc tập trung là chuyện .”

 

, chị việc khó chuyên tâm.”

 

Tần Sương lắc đầu, ngẩng đầu chiếc đồng hồ lớn tường, kêu lên một tiếng, “Chúng đây.”

 

“Được ạ.”

 

Rất nhanh, Tần Sương và Dương Hi cùng rời .

 

“Vậy chúng cũng thôi, em vẫn căn tin bao giờ ?

 

Chị dẫn em .”

 

Trương Dao Dao tự nhiên khoác lấy cánh tay Lâm Ái Vân, hai thiết tiến về phía căn tin, dọc đường thu hút ít ánh .

 

Từ một vài lời bàn tán đứt quãng, Lâm Ái Vân chắp vá một thông tin, đó là Trương Dao Dao tôn sùng là một bông hoa của thêu hội, tức là tồn tại giống như hoa khôi của lớp của trường .

 

kìm trêu chọc hai câu, mặt Trương Dao Dao hiện lên hai rặng mây đỏ, lườm Lâm Ái Vân một cái:

 

“Đều là bọn họ gọi bừa thôi.”

 

Nói xong im lặng đ-ánh giá Lâm Ái Vân vài lượt, đó cong một bên khóe môi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-186.html.]

“Chị thấy danh xưng đổi chủ , Lâm tiểu thư em đúng ?”

 

“Em sai , đừng trêu em nữa.”

 

Lâm Ái Vân Trương Dao Dao là cố ý, vội vàng lên tiếng cầu xin tha thứ.

 

Tiếng giữa hai hề dứt, cho đến khi xếp hàng ở căn tin, thấy đông tiện bàn luận những chuyện mới thôi.

 

Tỷ lệ nam nữ ở thêu hội chênh lệch, gần như thể trong mười một đàn ông tồi , cho nên trong căn tin qua một lượt là phụ nữ, mặc những bộ váy và quần áo đủ màu sắc, khiến rửa mắt.

 

Lâm Ái Vân chỉ thấy mắt dùng xuể nữa, lúc thì , lúc thì ngắm , bận rộn ngơi nghỉ, nơi đúng là thiên đường!

 

Lúc ở đội ngũ bên cạnh hai phụ nữ cầm tờ báo đột nhiên bịt miệng kinh hô một tiếng:

 

“Phía tỉnh Giang Minh giải phóng thành công !”

 

Một trong đó thậm chí trực tiếp nấc lên, thấy thế, Lâm Ái Vân chủ động tiến lên đưa khăn tay của qua, cố gắng nén tâm trạng xúc động, nhưng giọng vẫn kìm nghẹn ngào:

 

“Chào chị, quê em ở tỉnh Giang Minh, thể cho em xem tờ báo một chút ạ?”

 

“Đồng hương ?

 

Tất nhiên là xem , đưa em .”

 

Người phụ nữ đang thấy giọng địa phương thuộc của Lâm Ái Vân, lập tức càng to hơn, đồng thời cũng quên đưa tờ báo cho Lâm Ái Vân.

 

Tay Lâm Ái Vân đón lấy tờ báo đều run rẩy, Trương Dao Dao bên cạnh chứng kiến bộ quá trình, vội vàng đưa tay đỡ lấy cô, thầm lặng tiếp thêm sức mạnh cho cô.

 

Chỉ thấy tiêu đề chính trang nhất tờ báo hôm nay chính là tỉnh Giang Minh giải phóng, mấy chữ đen in đậm phóng to đ-ập mắt ngay khi mở tờ báo , Lâm Ái Vân hít một thật sâu, kiên nhẫn lướt qua những chữ nhỏ khác.

 

Hàng ngàn chữ ghép với , chỉ lên một chuyện, tỉnh Giang Minh đ-ánh nh-au hơn một tháng rốt cuộc ngừng tiếng pháo, chính thức bước thời kỳ tái thiết, thông tin liên lạc và giao thông cũng sẽ dần dần khôi phục.

 

Điều nghĩa là họ thể liên lạc với bạn bè ở quê !

 

Thời gian qua tuy thể xảy chuyện gì, nhưng một ngày thông tin , gặp , rốt cuộc vẫn thể yên tâm.

 

Trả tờ báo cho đồng hương đó, mặt Lâm Ái Vân mang theo nụ , còn lên tiếng an ủi vài câu.

 

“Chúc mừng nhé.”

 

Trương Dao Dao nở nụ môi, chân thành chúc mừng Lâm Ái Vân, đều là những trải qua thời chiến loạn, cô thể đồng cảm.

 

“Cảm ơn chị!”

 

Trong lòng Lâm Ái Vân tràn đầy hăng hái, nghĩ thầm buổi tối về nhà cho đám Trương Văn Hoa tin đại hỷ , cô đều thể tưởng tượng biểu cảm của .

 

Tạm thời thu cảm xúc, lúc cũng đến lượt họ lấy cơm, món ăn của thêu hội , cân nhắc đến đa là con gái, đều là những món tinh tế, mặn chay kết hợp, lành mạnh và dinh dưỡng.

 

Có lẽ là hương vị ngon, cũng lẽ là nhờ tin , Lâm Ái Vân ăn sạch bách cơm canh, thấy cô ăn ngon lành, Trương Dao Dao cũng ăn thêm vài miếng, cảm thấy món ăn vốn ăn ngán cũng trở nên khác biệt đôi chút.

 

Hai đều là ưa sạch sẽ, thể chấp nhận việc mang hộp cơm bẩn thỉu về phòng thêu, bèn hứng nước rửa sạch ở căn tin mới , thời gian nghỉ trưa nhiều, Trương Dao Dao đề nghị dẫn cô dạo xung quanh, hai khỏi cửa, thêu hội cũng lớn, hai dạo trong ngoài một lượt.

 

 

Loading...