Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiêu Thành đoán sai, Tiêu Quyên cũng vội vàng kết hôn với một đàn ông mới chỉ gặp mặt một , khi trải qua chuyện của Giang Yển, thứ cô là tình yêu và hôn nhân tâm đầu ý hợp với , chứ sự hy sinh đơn phương của một bên, điều đối với cả hai đều là công bằng, cũng dễ nảy sinh các loại mâu thuẫn.”

 

Vốn dĩ đủ phiền , cô khi tan về nhà xử lý mối quan hệ vợ chồng tồi tệ.

 

“Đây là chuyện đồng ý ..."

 

Tiêu Quyên há hốc mồm, nhưng nên bắt đầu từ , chỉ đành khô khốc ngậm miệng , trong não suy nghĩ một lát mới mở lời khuyên nhủ.

 

“Mặc dù ưu tú, trông cũng tuấn tú, nhưng hôm nay là đầu tiên chúng gặp mặt, hiểu rõ về , nền tảng tình cảm, cho dù kết hôn thì cũng tương đương với hai xa lạ, cho nên tại cứ buộc để kết hôn chứ?

 

Đối với đều là một loại xiềng xích."

 

“Bây giờ là thời đại mới , chúng cần thiết kiên trì với hôn ước do thế hệ cha định hạ."

 

Khựng một chút, cô tiếp tục :

 

vẫn cảm thấy chúng nên hủy bỏ..."

 

Hai chữ “hủy bỏ" mới ló đầu Thẩm Lương An ngắt lời.

 

“Không thể hủy bỏ!"

 

Giọng điệu kiên định quyết tuyệt, giống như đang phát lời thề kinh thiên động địa nào đó .

 

Tiêu Quyên cái giọng oanh tạc của cho giật , che l.ồ.ng ng-ực lùi một bước, theo bản năng nuốt nước miếng, hàng mi dài run rẩy run rẩy.

 

Thấy , Thẩm Lương An hít sâu một , mang cái khí thế luyện quân , sợ là dọa Tiêu Quyên , vội vàng thu liễm, thử nhếch khóe môi, tự cho là dịu dàng, nhưng rơi mắt Tiêu Quyên là nụ mỉa mai đe dọa, cô âm thầm lùi phía hai bước.

 

“..."

 

Thẩm Lương An trầm ngâm vài giây, đem những lời giấu kín bấy lâu trong lòng từ tốn , mặc dù chỉ là vài câu ngắn ngủi, nhưng cảm thấy điều còn khó khăn hơn cả việc hành quân đ-ánh trận.

 

“Tiêu tiểu thư, cảm ơn cô khẳng định về... ngoại hình của , vô cùng vui mừng, hôn ước của chúng đối với là xiềng xích, ngược là động lực thúc đẩy tiến lên phía bấy lâu nay."

 

“Cũng là vì cô mới chỉ cho phương hướng con đường đúng đắn hiện tại, cảm ơn cô, Tiêu tiểu thư."

 

Nghe , đồng t.ử Tiêu Quyên co rụt , mặt thoáng qua một tia mờ mịt, rõ ràng những lời của Thẩm Lương An cô đều hiểu, nhưng tại cảm thấy như chẳng hiểu gì cả, do dự mãi, cô ngắt lời .

 

“Thẩm Đoàn trưởng, nhận nhầm ?"

 

Anh lắc đầu, “Không nhận nhầm, thích vẫn luôn là cô, đồng chí Tiêu Quyên, thể nhận nhầm thích chứ?"

 

“?!"

 

Tiêu Quyên thể tin tất cả những gì thấy, cái gì gọi là thích vẫn luôn là cô?

 

Nếu cô nhớ nhầm thì đây mới là đầu tiên họ gặp mặt chứ nhỉ?

 

Sự thật chứng minh, còn thực sự khả năng là cô nhớ nhầm, hoặc giả là quên mất .

 

Thẩm Lương An hình hiên ngang, mặt như một ngọn núi cao, chắn hết ánh nắng ch.ói mắt, bao bọc cô trong bóng râm, cô coi là cao trong các bạn nữ cùng lứa, nhưng mặt vẻ vô cùng nhỏ bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-194.html.]

 

Giọng của trầm dày lực, từng chữ từng chữ lọt tai, “Đây của chúng cũng đầu tiên gặp mặt, ngay từ mười năm chúng quen ."

 

“Mười năm ?"

 

Tiêu Quyên lầm bầm lặp một , cô ấn tượng gì.

 

“Ừm, mười năm cô theo chú cùng đến Hộ thị, lúc đó cô mới cao bằng chừng ."

 

Thẩm Lương An như nhớ chuyện gì đó vui vẻ, vươn bàn tay lớn ướm thử ở ngang hông.

 

“Làm gì chuyện khoa trương như thế?

 

Ít nhất cũng cao chừng chứ?"

 

Tiêu Quyên phục, trực tiếp lên tiếng phản bác.

 

Ai ngờ Thẩm Lương An một chút ý tranh luận với cô cũng , vô cùng nuông chiều mà lên tiếng phụ họa:

 

“Cô cái gì cũng đúng."

 

“..."

 

Tiêu Quyên nữa, đợi Thẩm Lương An đoạn ký ức mà cô sớm lãng quên trong dòng sông thời gian .

 

Mười năm , Tiêu phụ đưa Tiêu Quyên trở về Hộ thị thăm bạn cũ, lúc đó cô mười tuổi, Thẩm Lương An mười ba tuổi, đều là những đứa trẻ đang tuổi lớn, ngây thơ lãng mạn, đặc biệt sớm hiểu chuyện, mỗi ngày đều tự nhốt trong phòng học tiếng Anh, bởi vì trong nhà bảo , chắc chắn là nước ngoài du học, chuẩn sớm.

 

Lúc đó phòng khách mà Tiêu Quyên tạm trú ngay sát vách phòng của Thẩm Lương An, một ngày nọ khi ngang qua, Tiêu Quyên thấy trai xinh trai sinh cao lớn , liền bám lấy lớn đòi chơi cùng.

 

Đại tiểu thư chiều hư thì khi nào quan tâm đến cảm nhận của khác chứ?

 

Làm nũng lăn lộn, chủ nhà tiện khước từ thể diện của khách, vả , hai còn một tầng quan hệ đặc biệt, cho nên cho dù Thẩm Lương An chạy ngoài chơi bời bừa bãi, lỡ dở việc học tập đến , cũng thể đồng ý.

 

Thời gian đó, nhiệm vụ của Thẩm Lương An là cùng Tiêu Quyên ăn ngon chơi giỏi, bảo vệ an cho cô.

 

Tiếp xúc với , chỉ cảm thấy vị “vị hôn thê" lời mà nhiều thế, một ngày trôi qua thể đem lời của trong một năm hết sạch, còn đều tâm con gái như kim đáy bể, lời quả thực sai, tâm trạng của cô cũng lúc lúc , giây còn đang , giây thể bĩu môi lóc, ồn ào đòi ăn đủ loại đồ ăn vặt.

 

Mỗi ngày theo m-ông cô thu dọn đống hỗn độn và đủ loại chạy vặt, tiếng Anh bỏ bê , ngay cả tâm ham chơi cũng lớn lên theo, thậm chí cảm thấy cứ như cùng cô chơi tiếp cũng tệ.

 

Nói phiền ?

 

Thực cũng phiền, thậm chí thấp thoáng chút vui vẻ, niềm vui từng đây.

 

Thẩm Lương An thường xuyên nhẩm nhẩm trong não khi ngủ:

 

“Dù cũng là vợ tương lai của , chiều chuộng dung túng một chút thì ?”

 

Dưới sự tự tẩy não ngày qua ngày, Thẩm Lương An còn như lúc ban đầu chỉ theo lưng cô nữa, mà chủ động dẫn cô chơi khắp nơi, mối quan hệ của hai cũng dần dần xích gần .

 

Một ngày nọ hai thấy những báo cáo liên quan đến chiến sự báo chí, Tiêu Quyên mặt đầy sùng bái, cha cô đây cũng là một quân nhân, chồng cô cũng là quân nhân.

 

 

Loading...