Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 201

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Ái Vân l-iếm l-iếm đôi môi khô khốc, mái tóc dính mồ hôi dán hai bên má, tiếng thở dốc hỗn loạn dồn dập, chiếc cổ thanh mảnh ngửa , cuối cùng sự thực hành cũng tin lời .”

 

Vì ngày mai lịch trình, hai cũng dám chơi quá nhiều, đôi bên mới thỏa mãn liền ăn ý kết thúc, Lâm Ái Vân còn sức lực để tắm rửa nữa, may mà Tiêu Thành hai lời trực tiếp bế cô kiểu công chúa lên, dùng khăn mặt cùng nước ấm lau rửa tỉ mỉ một lượt.

 

Coi như hưởng nhàn, đó ngủ lúc nào .

 

Đợi đến khi tỉnh nữa, rạng đông hé lộ, vội vàng tắm rửa, ăn xong một bát mì, cầm theo đồ ăn chuẩn ngày hôm qua liền lên đường.

 

Nhà Dương Hi và Tần Sương xe, cho nên Lâm Ái Vân và Trương Dao Dao mỗi phụ trách đón một nhà, đó tập trung tại địa điểm hẹn , đợi đến khi bốn nam bốn nữ gặp mặt, mặt trời lên cao .

 

Hôm nay thời tiết tệ, bầu trời trong xanh thẳm, vài đám mây trắng trôi lững lờ, tạo thành đủ loại hình dạng, một ngọn núi cao chắn phía , đ-ập mắt là một rừng phong bạt ngàn thấy điểm dừng.

 

Màu xanh và màu đỏ đan xen , dệt nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt .

 

Nhiệt độ nóng lạnh, Lâm Ái Vân cởi chiếc áo khoác dày mặc lúc sáng , bằng áo khoác mỏng, vui vẻ khoác tay Trương Dao Dao phía , tụt họ hai bước là Tiêu Thành và Cố Nguyên đang xách tất cả đồ đạc đóng vai “công cụ chạy việc".

 

“Anh Tiêu hôm nay thế mà thời gian ngoài leo núi ?"

 

“Bác sĩ Cố chẳng lẽ ?"

 

Tiêu Thành trực tiếp dùng chiêu gậy ông đ-ập lưng ông trả nguyên văn, một đôi mắt tưởng như đang thưởng thức phong cảnh nhưng thực tế vẫn luôn dừng Lâm Ái Vân ở phía .

 

Nghe , Cố Nguyên mỉm , trả lời một cách nghiêm túc:

 

“Vợ ngoài chơi một chút, thời gian cũng nặn thời gian, điểm chắc Tiêu thể hiểu cho ."

 

Tiêu Thành liếc một cái, lên tiếng, coi như là ngầm thừa nhận.

 

Lúc Lâm Ái Vân và Trương Dao Dao đột nhiên đổi hướng về phía hai Dương Hi xa, chia nam và nữ thành hai phe.

 

Chương 93 C-ơ th-ể khỏe

 

Bốn phụ nữ hàng đầu, bốn đàn ông cuối cùng, tiếp nối, tiếng dứt.

 

Chồng của Dương Hi là Trần Văn Bân hiện đang là giáo viên dạy toán tại một trường học, tính cách giống Dương Hi, hoạt bát, EQ cao, hiểu độc đáo về nhiều việc, chỉ vài câu thể tan chảy “tảng băng" như Tiêu Thành, ở đây, cần lo lắng giữa những đàn ông chuyện để .

 

Chồng của Tần Sương là Uông Trạch thì ngược với cô , là một tính tình nhút nhát thẹn thùng, tĩnh lặng văn nhã, trông trắng trẻo sạch sẽ, khác hỏi một câu mới đáp một câu, lúc hỏi nhiều quá, tai thể đỏ bừng lên hết cả.

 

Thấy những đàn ông bắt đầu trò chuyện, những phụ nữ đều yên tâm.

 

“Lúc đầu còn lo lắng vị nhà cô khó gần cơ, giờ xem trái lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử ."

 

Dương Hi tươi rói liếc Lâm Ái Vân một cái, thực cũng trách cô nghĩ như .

 

Vì gặp mặt nhiều, bình thường cũng cơ hội quen, cho nên chỉ thể dựa những gặp mặt ít ỏi để phán đoán.

 

mỗi họ gặp đều là lúc Tiêu Thành lái xe qua đón Lâm Ái Vân, thích mặc quần áo tối màu, một khuôn mặt tuấn tú khi chuyện trông hung dữ và phong trần, từ xa như một vị La Sát .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-201.html.]

 

Cộng thêm thỉnh thoảng một lời đồn đại từ khác, Dương Hi tự động xếp Tiêu Thành loại dễ chọc, khó gần, kết quả tiếp xúc gần một phen, mới phát hiện đúng là thể mặt mà bắt hình dong.

 

Người như Tiêu Thành, rõ ràng là dễ giao thiệp mà.

 

“Ha ha ha, ?"

 

Lâm Ái Vân gượng hai tiếng, liếc Tiêu Thành một cái, khi thấy biểu cảm của , nụ mặt càng gượng gạo hơn.

 

Nếu cô hiểu , cô cũng Tiêu Thành lừa .

 

Anh vốn thích trò chuyện với lạ, lúc sẵn lòng kiên nhẫn lắng , thỉnh thoảng còn phụ họa vài câu, ước chừng đều là vì cô mất vui.

 

, cũng thấy thế."

 

Tần Sương gật đầu, xong thấy cái gì, chạy mấy bước lên phía , “Mau xem, con bướm quá!"

 

Màu đỏ và màu đen đan xen , hoa văn kỳ lạ, đôi cánh lớn, đang đậu lá phong màu đỏ nhạt.

 

Trương Dao Dao giữ cách với loại động vật , kéo Lâm Ái Vân xa, lúc chiếc bình nước trong tay cầm chắc trực tiếp rơi xuống đất, cô theo bản năng cúi xuống nhặt, vì hôm nay buộc yếm quá c.h.ặ.t , là vì tối qua Tiêu Thành mút quá mạnh, khi cô cúi xuống, ng-ực đau tức.

 

Lâm Ái Vân đau đến mức hít một ngụm khí lạnh, nghiến răng nhanh ch.óng nhặt bình nước lên, đó thẳng dậy, thực sự chịu nổi nữa, liền thừa dịp đều xem bướm, cô vội vàng , nhờ Trương Dao Dao chắn giúp, cô đưa tay nhẹ nhàng xoa xoa ng-ực.

 

Vừa xoa, khẽ nhíu mày, rõ ràng đây buộc dây cũng buộc như , Tiêu Thành cũng mút như , thời gian đau?

 

Còn đau thành thế ?

 

Càng nghĩ càng thấy , trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, nhớ kỳ kinh nguyệt trễ nửa tháng, trong lòng Lâm Ái Vân thấp thoáng một suy đoán hiện , nhất thời tim đ-ập loạn nhịp, chỉ là kịp nghĩ thông suốt, dòng suy nghĩ Trương Dao Dao cắt ngang.

 

“Ái Vân, chứ?

 

Có nghiêm trọng ?"

 

“Mình ."

 

Lâm Ái Vân lắc đầu, chạm ánh mắt lo lắng của Trương Dao Dao, cô nở một nụ trấn an.

 

“Sao ?"

 

Tiêu Thành vẫn luôn chú ý đến Lâm Ái Vân bước gần, e ngại xung quanh nhiều , tiến quá sát cô, mà thuận tay nhận lấy bình nước trong tay cô, mượn cơ hội khẽ dùng lực nắm nắm ngón tay cô.

 

Thấy cô ám thị vấn đề gì, mới thở phào nhẹ nhõm, thu tay , đồng thời giúp cô lau sạch vết bẩn bám bình nước.

 

Anh hỏi một tiếng, tất cả đều sang, Lâm Ái Vân thể mặt đau ng-ực chứ?

 

Đành tùy tiện tìm một cái cớ, “Vừa nãy lúc nhặt bình nước căng cơ một chút, giờ khỏi ."

 

 

Loading...