Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:13:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“...”

 

“Tóm là vô cùng nực , phụ nữ đó đây từng gặp mặt, càng đừng đến chuyện dẫn cô đến ngôi nhà , vạn nhất là tuổi tác của cô còn lớn hơn nhiều, chuyện đó thể xảy .”

 

Tiêu Thành khẩy một tiếng, khi ngẩng đầu lên nữa thì phát hiện vẻ mặt của Lâm Ái Vân kỳ lạ, má còn ẩn hiện vài vệt đỏ ửng.

 

Anh chỉ nghĩ là cô đang tức giận, bởi vì bất kỳ ai thấy bạn đời kể chuyện mây mưa với khác thì đều sẽ vui vẻ gì, đúng ?

 

Trong lòng dâng lên cảm giác tội và xót xa tràn đầy, cúi đầu vội vàng chuyển chủ đề:

 

“Sau khi nhận điểm bất thường của , bắt đầu khám bác sĩ, tất cả những bác sĩ nổi tiếng ở Bắc Kinh đều khám qua hết, bao gồm cả Cố Nguyên.”

 

Trong đầu Lâm Ái Vân hiện lên khuôn mặt của Trương Dao Dao và Cố Nguyên, cô từng Trương Dao Dao nhắc đến việc Cố Nguyên đây từng học tâm lý học, coi là một trong ít bác sĩ về lĩnh vực ở trong nước hiện nay.

 

tác dụng, vẫn mơ mỗi ngày, càng ngày càng nghiêm trọng hơn.”

 

“Mẹ Thượng Hải, nên cũng quen vài vị danh y Thượng Hải, từng thử khám, một trong đó là đại phu họ Lưu, y thuật cao siêu, đây từng chữa khỏi những trường hợp tương tự.”

 

vì Thượng Hải chiến tranh nên ông về quê cũ ở tỉnh Giang Minh, đó là lý do tại đến đó.”

 

“Cũng thật may mắn, nhờ gặp em.”

 

Tiêu Thành khẽ cong môi, dường như nghĩ đến chuyện gì đó, nụ miệng ngày càng sâu, Lâm Ái Vân cũng , “Lần đầu gặp mặt, còn hỏi em ?

 

Hóa .”

 

“Xem em và đó thật sự giống .”

 

Câu cuối cùng chút ý vị rõ ràng, Tiêu Thành nhận gì đó , nhưng dám hỏi nguyên nhân lúc , sợ khơi dậy cơn giận của cô, chỉ thể trừ một tiếng.

 

“Những chuyện đó thì em phần lớn đều .”

 

“Vợ , một điểm với em, cũng chính là điều nghi hoặc, nghĩ mãi thông, đó là chỉ cần em ở gần , khi ngủ sẽ còn mơ nữa, ngoại lệ.”

 

“Cho nên em xem, giấc mơ mà gặp , liệu là tiền thế kim sinh của chúng , là giấc mơ tiên tri?”

 

Trên mặt Tiêu Thành thoáng qua một tia thắc mắc, bàn tay nắm c.h.ặ.t vì quá dùng sức mà nổi lên những đốt ngón tay trắng bệch, đôi môi mấp máy hai cái, giọng nhẹ nhàng cũng lộ vẻ thăm dò cẩn trọng.

 

Lâm Ái Vân chỉ cách nửa tấc càng thể cảm nhận sâu sắc sự căng thẳng và bất an của , đồng thời cảm xúc mà cô vẫn luôn kìm nén bấy lâu nay lúc tan rã, đôi mắt hạnh dần đỏ hoe, những giọt lệ lớn như hạt đậu trào khỏi hốc mắt, rơi xuống bàn tay đang giao của hai .

 

“Vợ?

 

Ái Vân, em đừng , phụ nữ đó chỉ là ảo ảnh thôi, tồn tại thế giới , cũng còn mơ nữa, em đừng ?

 

Đều là của .”

 

Thấy , Tiêu Thành hoảng hốt, từ đất bò dậy, dùng đầu ngón tay lau những giọt nước mắt của cô, sợ mạnh tay sẽ cô đau nên cũng dám dùng sức lau, kết quả là chỉ thấy nước mắt càng lau càng nhiều, lòng cũng càng lúc càng loạn, hận thể tự vả mặt hai cái.

 

Đã rõ là sẽ để cô buồn bã đau lòng theo cơ mà...

 

Anh đúng là một gã tồi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-220.html.]

Lâm Ái Vân chỉ lắc đầu nguầy nguậy, thở dần trở nên gấp gáp, mở miệng nhưng thế nào cũng phát âm thanh.

 

“Không , Tiêu Thành, hu hu hu.”

 

Cô đưa tay , lập tức hiểu ý, vội vàng ôm lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô để điều hòa động tác.

 

“Không vội, chuyện gì lát nữa cũng kịp, ở ngay đây, sẽ rời xa em .”

 

Chuyện xảy quá đột ngột, vẫn còn đang trong trạng thái ngơ ngác, chứ đừng đến cô.

 

Chỉ cần nghĩ đến việc khi mở miệng hỏi , cô chuẩn tâm lý thế nào, tự cổ vũ bản bao nhiêu , Tiêu Thành thấy lòng đau như cắt.

 

, cô hề hiểu lầm lung tung gì cả, cô tin tưởng , sự tin tưởng khiến cảm thấy hổ thẹn, vô cùng hối hận vì với cô sớm hơn.

 

Lẽ nên bộ chuyện cái đêm leo núi về, chứ cứ rụt rè e sợ, lo lắng cái lo lắng cái , để vô duyên vô nhị tạo khả năng hiểu lầm giữa hai .

 

Bây giờ thì , khi vài lời phong phanh từ khác, cô mới đến hỏi , dù thế nào nữa cũng gây tổn thương cho cô.

 

Người khác thì cái gì?

 

Những lời thể với cô, ước chừng cũng chẳng hạng lành gì.

 

Sự thật chỉ trong cuộc là mới , tất cả cảm xúc cũng chỉ mới thấu.

 

Tiêu Thành cảm nhận rõ ràng sâu trong l.ồ.ng ng-ực bên trái truyền đến một cơn hoảng loạn và sợ hãi sắc nhọn, sợ khi hết chuyện, cô sẽ đối mặt với thế nào, sợ cô sẽ suy nghĩ lung tung...

 

Anh nhịn mà lấy tay khẽ ấn lên ng-ực, cố gắng bình phục tâm trạng bất an, nhưng giây tiếp theo, mu bàn tay một đôi bàn tay trắng nõn ấm áp phủ lên, đột ngột ngẩng đầu lên liền va đôi mắt ngập tràn ý của cô.

 

C-ơ th-ể Tiêu Thành run rẩy một cái, thở bỗng chốc ngừng .

 

Chương 103 103 Bí mật

 

Người phụ nữ mặc chiếc áo khoác nhạt màu đang mắt cong tít với , mặc dù đuôi mắt vẫn còn vương lệ, đỏ hoe như một chú thỏ con, nhưng rõ ràng tâm trạng của cô hề suy sụp, ngược ...

 

Rất vui vẻ?

 

Tiêu Thành ngơ ngác.

 

“Ông xã.”

 

Giọng mềm mại còn mang theo tiếng mở miệng như đang nũng nịu, khiến trái tim cũng mềm nhũn theo.

 

Vừa gọi, bàn tay trắng nõn thon dài của cô còn khẽ xoa xoa mu bàn tay , cho đến khi nhịn mà giơ tay ôm c.h.ặ.t lấy vai cô, kéo cả lòng.

 

“Anh đây.”

 

Tiếng đáp nặng nề cho thấy tâm trạng của hề bình tĩnh như vẻ bề ngoài.

 

“Em giận, cũng buồn, bởi vì em cũng một bí mật với .”

 

Lâm Ái Vân nắm lấy ngón tay đeo nhẫn của , đung đưa lên xuống, lời thốt khiến c-ơ th-ể Tiêu Thành đầu tiên là thả lỏng, đó đột nhiên căng cứng.

 

 

Loading...