Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:23
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng."
Gần như lập tức, Lâm Ái Vân cử động , chạy ba bước thành hai về phía căn phòng lúc nãy, chỉ là trong lúc hoảng loạn giữa đường va một góc sofa, động đến vết thương , đau đến mức cô hít một khí lạnh, ôm bắp chân một hồi lâu mới cà nhắc tiếp tục chạy về.
“..."
Tiêu Thành bộ dạng ngốc nghếch đó của cô, tức đến bật .
Chương 18 Dư vị
Trong nhà khôi phục sự yên tĩnh, Tiêu Thành lên giường, hai tay gối đầu, hít sâu hai cái mới nhắm mắt .
Vốn dĩ tưởng rằng sẽ những giấc mơ hành hạ như vô đây, nhưng ngủ một giấc an đến tận trưa ngày thứ hai, khi tỉnh dậy chỉ thấy tinh thần sảng khoái, tâm trạng theo đó cũng cực .
Ngồi dậy từ giường, đưa tay vớ lấy bao thu-ốc l-á đặt chiếc bàn bên cạnh, thuận thế dậy tới bên cửa sổ, tùy ý liếc xuống , đôi mắt khẽ nheo .
Chỉ thấy sân vốn dĩ luôn trống trải nay thêm vài thứ, những bộ quần áo phất phơ theo gió, cùng với phụ nữ đang kiễng chân để với tới chúng.
Đêm qua chú ý, cô mặc quần áo của trông cũng dư vị riêng.
Tiêu Thành ngậm điếu thu-ốc nơi khóe miệng, ánh mắt lả lướt hề kiêng dè đ-ánh giá từ xuống một lượt.
Kích cỡ vốn dĩ vặn , khi mặc lên cô rộng gấp mấy , sắc đen trắng đan xen, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, ánh nắng rải r-ác, hào quang soi rực khuôn mặt cô gái, ngũ quan quá đỗi rực rỡ kinh diễm luôn khiến kìm mà liếc thêm vài cái.
Gió hiu hiu thổi, mang theo mái tóc dài và tà áo nơi thắt lưng, nửa phần vạt áo tốc lên đủ để rõ cảnh xuân lờ mờ , bụng bằng phẳng, thắt lưng lá liễu, hai cánh m-ông tròn trịa đầy đặn, đường cong gợi cảm, càng rõ rệt hơn khi cô đưa tay che chắn.
Chiếc cổ thon dài một chút trang sức, chỉ đeo hai dải xương quai xanh tinh xảo, những lọn tóc lướt qua, dường như cũng để một tia ngứa ngáy khó tả trong lòng .
Vừa ngắm , Tiêu Thành chợt ngủ ngon mãn nguyện đó là ở , ồ, đúng , là ở sân nhà họ Lưu, lúc đó cũng là ánh nắng như thế , bên cạnh cũng sự hiện diện của phụ nữ .
Một là trùng hợp, hai thì .
Khóe môi từ từ cong lên phía .
*
Quần áo giặt tối qua, phơi ngoài trời một buổi sáng hôm nay sớm khô , Lâm Ái Vân mang chúng trong xong, giặt bộ đồ mặc tối qua, bấy giờ mới thời gian xuống nghỉ ngơi một lát.
Chiếc sofa mềm mại đối diện thẳng với lối cầu thang lên tầng hai, thỉnh thoảng cô lên đó một cái, trong lòng thầm đoán liệu Tiêu Thành ngoài từ sớm, là đến giờ vẫn ngủ dậy.
Suy nghĩ một chút về phía Chu Kim đang ở lối đại sảnh, suốt một buổi sáng ngoại trừ vệ sinh , thì chẳng thấy rời nào, chẳng lẽ mệt ?
, thì chứng tỏ Tiêu Thành cũng .
Ngồi một lát, cô dậy về phía nhà bếp, động tác nhẹ nhàng bắt đầu chuẩn bữa trưa, thời gian cô đặc biệt thỉnh giáo dì Huệ một món ăn hỗ trợ giấc ngủ, tuy từng thực hành , mùi vị thế nào, nhưng chắc chắn sẽ tệ, cô vẫn sự tự tin nhất định kỹ năng nấu nướng của .
Buổi sáng dì giúp việc đến, bổ sung thêm nhiều nguyên liệu cho nhà bếp, những thứ cô dùng cơ bản đều đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-35.html.]
Canh Tứ Thần, cần sườn non, hồng táo, hoài sơn, phục linh, hạt sen mỗi thứ một ít, đảo qua ninh nhừ, chẳng mấy chốc hương thơm tỏa , chuyển sang lửa nhỏ, hoa kim châm còn gọi là rau an thần, giàu protein và axit amin chất lượng cao, tác dụng trấn tĩnh thần kinh, giúp cải thiện chứng mất ngủ, nó khá nhanh chín, đợi đến lúc canh sắp , mới cho cũng muộn.
Nghĩ đến Tiêu Thành là Kinh Thị, thích ăn món Kinh, Lâm Ái Vân định vài món thích ăn kiếp , nhưng cô hiện tại chỉ là một phương nam từng xa nhà, thì học nấu món Kinh ở ?
Điều dễ giải thích, nên cô đành lùi một bước, chọn hai món địa phương để .
Món ăn mới lò, phía xa liền vang lên một tiếng “ Thành" dứt khoát, Lâm Ái Vân theo bản năng đầu, liền thấy Tiêu Thành ăn mặc chỉnh tề đang từ cầu thang xuống.
“Anh Tiêu."
Nghe thấy tiếng gọi, Tiêu Thành đưa mắt qua, tầm mắt lượn một vòng khuôn mặt Lâm Ái Vân, dừng ở những món ăn phong phú bàn ăn, nghĩ đến điều gì đó, bước chân vốn dĩ định thẳng ngoài cửa liền rẽ ngang về phía cô.
“Để khách nấu cơm thật là thất lễ quá."
“Anh cứu , chỉ là nấu một bữa cơm thì là gì ."
Lâm Ái Vân xua tay, trong mắt xẹt qua một tia nghi hoặc, rõ ràng đêm qua Tiêu Thành vẫn còn bộ mặt thối như thể giây tiếp theo sẽ g-iết , hôm nay biến thành một quý ông hiểu lễ nghĩa ?
Sự đổi khiến cô chút mò manh mối, đồng thời cảm thấy bên trong chắc chắn quỷ.
Tiêu Thành mỉm , gì thêm, xuống vị trí chủ tọa bàn ăn, thản nhiên Lâm Ái Vân bận rộn tới lui, xới cơm múc canh, ý định giúp đỡ.
Cổ họng khô khốc, Tiêu Thành cầm bát canh uống hai ngụm, chân mày khẽ nhướng, mùi vị mà ngoài dự kiến, canh như , huống hồ là những món xào khác.
Thịt chua ngọt miệng vị ngọt và chua hề gắt, đan xen vặn.
Mộc nhĩ măng lát và thịt xào ớt cũng đưa cơm, cảm giác trong miệng mềm mại sảng khoái.
Một bữa cơm khiến Tiêu Thành hài lòng, hài lòng, Lâm Ái Vân tự nhiên cũng vui lây, nhịn hỏi:
“Mùi vị hợp khẩu vị của ?"
“Rất ."
Tiêu Thành đặt bát đũa xuống, dùng khăn tay lau miệng, tựa lưng ghế, cả lười biếng nhướng mí mắt cô.
Bị chằm chằm như , đoán là đối phương lời , Lâm Ái Vân cũng vội vàng dừng động tác ăn cơm trong tay .
Quả nhiên, Tiêu Thành mỉm mở miệng :
“ nhớ chữ của cô đúng ?"
Nghe , Lâm Ái Vân sững , kinh ngạc ngẩng đầu Tiêu Thành, hiểu tự nhiên nhắc đến chuyện , nhưng hỏi đến, cô cũng chỉ đành :
“Cũng bình thường thôi ạ, đặc biệt lắm."