Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:26
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao thế, rơi cái gì ?”

 

Trương Văn Nguyệt Lâm Ái Vân đang xổm đất tìm kiếm thứ gì đó, tò mò hỏi.

 

“Không ạ.”

 

Lâm Ái Vân lắc đầu, tờ giấy chắc là gió thổi bay mất , hy vọng đừng để Trương Văn Nguyệt và những khác phát hiện , nếu phát hiện thì lúc đó dối một câu để lấp l-iếm qua chuyện là .

 

Bây giờ điều cấp bách hơn là để chuyện sắp đến nhà Tiêu Thành gia sư thư pháp và sẽ ở đó.

 

“Những lời cháu trong thư, mấy ngày nay cháu cân nhắc thế nào ?”

 

Lâm Ái Vân còn bắt đầu câu chuyện thế nào thì Trương Văn Nguyệt lên tiếng , chỉ điều chuyện bà nhắc tới khiến cô đau đầu nhức óc, cô bất lực :

 

“Cháu thật sự ý định ở bên cạnh Hứa Phong Dương ạ.”

 

Đứa trẻ ngay cả cách xưng hô cũng đổi từ Phong Dương thành Hứa Phong Dương, thể thấy là cực kỳ phản cảm.

 

Trương Văn Nguyệt thở dài, định khuyên thêm vài câu thì Lâm Ái Vân :

 

“Dì ơi, cháu mới tìm công việc thầy dạy thư pháp, tiền lương gấp ba hiện tại, còn bao ăn bao ở nữa, mỗi ngày chuẩn bài thôi chắc cũng đủ khiến cháu bận rộn , còn thời gian mà yêu đương ạ?”

 

“Gấp ba?

 

Bao ăn bao ở?”

 

Trương Văn Nguyệt kìm mà chậc lưỡi, kiếm nhiều hơn bà nhiều lắm.

 

ạ, kiếm nhiều tiền một chút chẳng hơn là yêu đương ?

 

Hơn nữa cháu còn trẻ, căn bản cần vội vàng kết hôn như .”

 

Lâm Ái Vân khổ tâm khuyên nhủ để thuyết phục Trương Văn Nguyệt, bà mỗi ngày cứ cùng Trương Văn Hoa chằm chằm chuyện hôn sự của .

 

Trương Văn Nguyệt do dự, Lâm Ái Vân đúng, vả bản ưu tú hơn thì lo tìm hơn, chỉ là...

 

“Chỗ đó của cháu đáng tin ?

 

Trên đời chuyện bánh nhân thịt từ trời rơi xuống?”

 

“Người đó là bệnh nhân của dì Huệ, thấy cháu chép đơn thu-ốc nên đề cập đến chuyện .”

 

Lâm Ái Vân đem những lời với Lưu Huệ kể cho Trương Văn Nguyệt một nữa, sợ bà tin cô còn bổ sung thêm:

 

“Hôm nay cháu còn đến nhà , khu vực đó là nhà lầu nhỏ, trông vẻ giàu .”

 

“Nhà lầu nhỏ?”

 

Ở huyện Lan Khê nơi nhà lầu nhỏ chỉ duy nhất một chỗ, sống ở đó nếu giàu thì cũng sang.

 

Chỉ là càng giàu thì loại thầy dạy thư pháp nào mà chẳng tìm ?

 

Cần gì tìm Lâm Ái Vân?

 

Chỉ sợ là ý định đó.

 

Ánh mắt Trương Văn Nguyệt đảo qua gương mặt tinh xảo của Lâm Ái Vân, đôi mày nhíu c.h.ặ.t.

 

“Dì ơi, đây cháu cũng quen , nhân phẩm tuyệt đối thể tin tưởng, dì cứ yên tâm , cháu thể để bản chịu thiệt ?”

 

Lâm Ái Vân biểu cảm của Trương Văn Nguyệt là bà đang lo lắng điều gì, lập tức tiến lên ôm lấy vai bà, giọng điệu mềm mỏng nũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-38.html.]

 

“Hiện tại cháu chỉ tự kiếm thêm chút tiền, ở nhà chồng cũng tiếng hơn.”

 

Nghe , ánh mắt Trương Văn Nguyệt động đậy, câu cũng coi như gãi đúng chỗ ngứa của bà, bao nhiêu năm trôi qua, một chuyện cũng phai nhạt gần hết, nhưng những khổ cực trong thời gian đầu mới gả nhà họ Đinh là điều bao giờ xóa nhòa .

 

Bà là thực sự gả nhà quyền quý, cha chồng lúc đầu cảm thấy bà chỉ là một con hồ ly tinh nông thôn dựa nhan sắc để leo lên, coi thường bà, quyền quản gia của nhà họ Đinh đều trong tay chồng, ngay cả bữa sáng bữa tối ăn cái gì bà cũng quyết định , càng đừng đến việc dùng tiền, nếu nhờ nhà ngoại trợ cấp, bà cả năm trời đến một bộ quần áo mới cũng mà mặc.

 

Sau trong quá trình chung sống, ấn tượng của nhà họ Đinh đối với bà mới dần lên.

 

Những điều ngoài đều , bà thích báo tin vui báo tin buồn, tất cả những khó khăn đều chỉ thể tự nuốt ngược trong, nhưng tính , đắng cay ngọt bùi thì vẫn là ngọt nhiều hơn, xem cuộc sống hiện tại của bà rực rỡ bao.

 

“Mặc dù Hứa Phong Dương , nhà họ Hứa cũng , nhưng điều kiện hai gia đình chênh lệch khá lớn, chừng sẽ thế nào, cho nên cháu vẫn nâng cao bản , mới từ từ cân nhắc.”

 

“Bây giờ cơ hội bày mắt, nếu cứ rụt rè e sợ thì chẳng nên chuyện gì cả, cháu cũng còn là trẻ con nữa, cái gì nên cái gì nên , cháu sẽ bảo vệ bản mà.”

 

“Phía cháu, cháu sẽ thư thuyết phục bà , dì cứ để cháu mà?”

 

Lâm Ái Vân một nhiều như , Trương Văn Nguyệt quyết tâm của cô lớn đến mức nào, do dự một hồi mới :

 

“Dù an vẫn là quan trọng nhất, cháu vấn đề gì thì dì cũng tin tưởng, cháu thì cứ , cháu và dì cũng thể quản cháu cả đời , đừng hối hận về lựa chọn của .”

 

“Không hối hận ạ.”

 

Giọng điệu kiên định.

 

Hai ở trong phòng chuyện lâu, Lâm Ái Vân tối nay sẽ dọn , Trương Văn Nguyệt vạn nỡ, nhưng cũng còn cách nào khác, chỉ thể nhét một ít đồ đạc túi xách của cô, một bàn thức ăn ngon mới chịu để cô rời .

 

Khi xách đồ đến nơi đỗ xe đó, Chu Kim đang tựa cửa xe hút thu-ốc, từ xa thấy Lâm Ái Vân tiến gần liền dập tắt điếu thu-ốc, giúp cô xách đồ.

 

“Anh ăn cơm ?

 

mang theo một ít đồ ăn cho .”

 

Lâm Ái Vân đưa một hộp cơm cho Chu Kim.

 

“Không cần .”

 

Lại là lời lạnh lùng như , cô thấy quen , đưa hộp cơm tới mặt thêm chút nữa:

 

“Anh cầm lấy , đều chuẩn xong cả , ăn thì phí lắm, ngài Tiêu gọi là Chu Kim, nên xưng hô với thế nào?”

 

“Cứ gọi thẳng tên giống Thành là .”

 

Chu Kim liếc hộp cơm, cuối cùng vẫn nhận lấy.

 

Thấy nhận, Lâm Ái Vân cong cong đôi mày:

 

“Được , Chu Kim.”

 

“Ừm.”

 

Chu Kim gật đầu, đó giơ cổ tay lên xem đồng hồ, thời gian còn sớm nữa, bây giờ lái xe thì vặn thể về tám giờ.

 

Nếu đến muộn, Thành sẽ nổi giận.

 

Chương 19 19 Tắm rửa

 

khi hai đường Viễn Dương, ngôi nhà lầu nhỏ vẫn sáng đèn, nhưng thấy bóng dáng Tiêu Thành , vẫn về.

 

Chu Kim giúp Lâm Ái Vân xách đồ căn phòng cô ngủ đêm qua, “Cô nghỉ ngơi .”

 

 

Loading...