Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:54:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhận điều gì đó, nghiêng đầu về phía cửa bếp, nơi đó Lâm Ái Vân đang cầm chiếc khăn ướt mới chạy tới, cô rõ ràng là chuẩn nghỉ ngơi , đang mặc đồ ngủ.
Phòng khách chỉ bật hai ngọn đèn vàng ấm áp, tỏa xuống mặt cô, mang đến một vẻ dịu dàng khó tả.
Vốn dĩ vì chuyện bàn r-ượu đó nên tâm trạng lắm, lúc Tiêu Thành bình tĩnh trở , vươn tay cầm lấy chiếc khăn trong tay cô, đầu ngón tay hai chạm sát qua , nhuốm lấy thở của đối phương.
Cũng cô tắm dùng bao nhiêu xà phòng, trong khí là một mùi hương ngọt lịm, ngửi cũng khá thích.
“Muộn thế còn ngủ ?”
Tiêu Thành dùng khăn ướt lau mặt, lớp vải mềm mại lướt qua gò má, khiến ý thức tỉnh táo hơn đôi chút.
“Định ngủ ạ, thấy bên ngoài tiếng động nên xem thử.”
Lâm Ái Vân tựa khung cửa, chợt nhớ điều gì đó tiếp:
“Anh đợi một chút.”
Nói xong, cô xoay chạy nhỏ , tà váy để một đường cong tuyệt trong trung.
Tiêu Thành đặt ly nước uống cạn xuống, tay cầm khăn bước theo cô ngoài, tới phòng khách liền thấy Lâm Ái Vân ôm chồng quần áo gấp gọn gàng từ trong phòng .
Ánh mắt rơi đó, Tiêu Thành cũng đoán cô định gì .
“Cảm ơn ngài Tiêu cho mượn quần áo, giặt sạch phơi khô , bây giờ trả cho .”
Đôi môi mím của Lâm Ái Vân nở nụ , để lộ hàm răng trắng sứ, đôi mắt cong cong tỏa sáng, cả khuôn mặt cũng theo đó mà trở nên linh động hẳn lên.
“Ngài Tiêu?”
Tiếng gọi nữa khiến Tiêu Thành hồn, lúc mới bàng hoàng phát hiện cũng đang .
Chắc chắn là do tác dụng của r-ượu , nếu thì thực sự quá kỳ lạ.
ánh mắt kìm chế mà dán c.h.ặ.t mặt cô, tình hình giấc ngủ trong hai ngày qua cho một cách rõ ràng rằng suy đoán đó của hề sai, chỉ cần cô ở đây, bất kể thế nào cũng ngủ ngon.
Mặc dù nguyên nhân, nhưng Lâm Ái Vân đối với mà là một sự tồn tại đặc biệt quan trọng.
Cô chỉ thể ở đây, ở bên cạnh .
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tiêu Thành trầm xuống, nhận lấy bộ quần áo cô đưa tới, :
“Đừng khách sáo.”
Lâm Ái Vân ngạc nhiên sự đổi cảm xúc đột ngột của , ngẩn ngơ đáp một nụ , “Nghỉ ngơi sớm nhé, chúc ngủ ngon.”
“Được.”
Tiễn Tiêu Thành lên lầu, nhưng một nửa dừng , đầu cô, giọng trầm thấp:
“Ngủ ngon.”
Nghe , nụ môi Lâm Ái Vân càng rộng hơn, tươi rói vẫy vẫy tay với .
Tiêu Thành cô một cái thật sâu, rõ cảm giác trong lòng là gì, chỉ là đáp một câu ngủ ngon thôi mà, cần vui vẻ đến thế ?
Quay phòng ngủ, Tiêu Thành thuận tay định ném bộ quần áo trong tay thùng r-ác, nhưng mới nới lỏng hai ngón tay thì xách nó ngược trở , xoay tới tủ quần áo, dùng móc treo lên cẩn thận.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-42.html.]
Liên tục hai tuần đều trôi qua những ngày tương tự , Chu Kim cũng Tiêu Thành phái chuyện gì , thấy bóng dáng , cho nên lớp học thư pháp đó đến một tiết cũng từng triển khai, ngay cả những dụng cụ đó cũng mua về.
Chủ thuê lên tiếng, cô là nhận lương trắng, tự nhiên cũng tiện gì, vui vẻ hưởng nhàn.
Tất nhiên chuyện quan trọng hơn thì Lâm Ái Vân hề quên, kể từ Tiêu Thành thói quen chạy bộ buổi sáng ở gần đây, cô lên kế hoạch tạo những cuộc gặp gỡ tình cờ, nhưng để gây nghi ngờ, cộng thêm các vết thương chân và kh-ỏi h-ẳn, cô lập tức hành động ngay, mãi đến hôm nay mới bắt đầu thực hiện.
Khu vực nhà lầu nhỏ xung quanh đều là non xanh nước biếc, hồ nước nhỏ, cũng rừng cây nhỏ, mặc dù bằng loại môi trường xanh quản lý chuyên nghiệp bởi các công ty quản lý tài sản ở hậu thế, nhưng thắng ở nét tự nhiên thuần khiết.
Lâm Ái Vân cố ý dậy thật sớm, nép trong phòng cho rõ Tiêu Thành chạy theo hướng nào, đợi một lúc cô mới theo ngoài, nhưng chân dài tay dài, sớm chạy mất .
Mới ngày đầu tiên, cô định tạo sự giao thoa nhanh như , chuyện tiến hành tuần tự, từ từ mà đến, nếu thể sẽ phản tác dụng.
Vô tình chạy bộ tới bên hồ, cô thở hồng hộc vịnh cây quế ven đường dừng , khom lưng, nghỉ ngơi một lát mới tiếp tục men theo con đường nhỏ về phía , cô dám quá gần mép nước, đây là một hồ nước hoang, trong đám lau sậy chừng còn ẩn chứa thứ gì, rắn cũng chừng.
Buổi sáng mấy , chạy suốt quãng đường cũng chỉ thấy hai ba ông cụ dạo, chạy tới đây càng thấy bóng nào nữa, kiễng chân xa một chút, thấy Tiêu Thành , cô liền định đầu trở về, nhưng ngờ đỉnh đầu đột nhiên truyền đến một giọng u u.
“Tìm ?”
Vừa nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Lâm Ái Vân giật lùi hai bước, giây tiếp theo cánh tay một bàn tay mạnh mẽ quấn lấy, cô ngước mắt đ-âm sầm đôi mắt sâu thấy đáy của , “Lại đường?
Ngã xuống hồ ai vớt , cứ đợi mà biến thành ma nước .”
“...”
Lâm Ái Vân chuyên tâm đầu một cái, rõ ràng vị trí cô đang còn cách mép nước ba bốn bước chân, xa lắm, dù thế nào cũng thể ngã xuống ?
Cần gì những lời để dọa cô chứ?
Im lặng một lát, cô lên tiếng :
“Cảm ơn .”
“Đừng khách sáo, cũng chỉ bụng thôi, đổi là khác thì thèm quản cô ?”
Tiêu Thành nhướn mày, thản nhiên nhận lấy.
“...”
Trước đây cô phát hiện Tiêu Thành hổ như chứ?
Hơn nữa...
Lâm Ái Vân liếc bàn tay vẫn đang nắm lấy cô, khóe môi khẽ nhếch lên, buông, cô cũng giả vờ như , nghiêng đầu chuyển chủ đề:
“Sao ở đây?”
“Nên là hỏi cô mới đúng chứ?
Lén lén lút lút theo gì?”
Tiêu Thành híp mắt, đột ngột thu tay , cầm khăn lông cổ lau lớp mồ hôi mỏng trán, hôm nay mặc một chiếc áo ba lỗ màu xanh quân đội, lúc giơ tay lên, cơ bắp cánh tay nổi lên, đường nét gợi cảm vô cùng.
“Ai theo chứ?
ngủ nữa nên ngoài dạo, chạy bộ một chút để rèn luyện thể thôi.”
Lâm Ái Vân tự động bỏ qua cụm từ “lén lén lút lút”, cứng cổ biện minh, “Ai trùng hợp gặp như chứ.”