Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:53:54
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi thôi, chúng tranh thủ mua thức ăn khi tan , nếu tranh giành đấy."
“Cháu tới đây."
Lâm Ái Vân chạy , giành lấy chiếc giỏ đựng thức ăn từ tay Trương Văn Nguyệt, thiết khoác lấy cánh tay bà, bà híp mắt để mặc cô .
Khu vực phần lớn là nhà cấp bốn, nhà cửa xây cất khá dày đặc, dân cư cũng đông, nhưng giống như những tòa nhà cao tầng và khu chung cư mười mấy tầng ở tương lai, những tòa nhà nhỏ ba bốn tầng hiếm thấy.
Hai cùng khỏi cửa, Trương Văn Nguyệt liền thấp giọng giới thiệu cho Lâm Ái Vân:
“Hàng xóm quanh nhà phần lớn đều là đồng nghiệp cũ của cha chồng dì, quan hệ cũng , thù hằn gì."
“ Ái Vân con đấy, dù nơi chốn đến thì cũng luôn vài con sâu rầu nồi canh."
Nói tới đây, Trương Văn Nguyệt nhớ tới chuyện gì, nét mặt đổi, giọng điệu cũng mang theo một chút khinh bỉ và chán ghét:
“Đặc biệt là cô Tô Tiểu Muội ở xéo đối diện kìa, nếu cô bắt chuyện với con thì con đừng tiếp lời, cứ trực tiếp thẳng là , cần sợ đắc tội với ."
Nghe , Lâm Ái Vân theo bản năng ngước mắt về hướng đó, đó là một căn nhà cấp bốn chỉ lớn bằng một nửa nhà họ Đinh, lúc cửa đóng then cài, chắc là trong nhà ai.
“Chồng cô điều đại Tây Bắc hỗ trợ công tác, chỉ còn một cô nuôi hai đứa con, cuộc sống vui vẻ, cũng yên phận, thích mồi chài đàn ông, dượng con suýt chút nữa là cô sàm sỡ đấy."
“..."
Đây là chuyện cô thể ?
Hèn chi dì nhỏ nhắc tới cô là mang vẻ mặt hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Hai tiếp tục về phía , Trương Văn Nguyệt cũng tiếp lời:
“Vạn may hàng xóm trái đều , tật gì lớn, bình thường nếu con thấy buồn thì còn thể hỏi mượn sách của ông cụ Hoàng ở hộ đó xem, hồi trẻ ông là thầy giáo, trong nhà nhiều sách cổ."
Bà chỉ chỗ cho Lâm Ái Vân.
Lâm Ái Vân ngoan ngoãn gật đầu, thầm ghi nhớ trong lòng.
Lúc trong con hẻm cơ bản ai, mãi cho đến khi tới đầu hẻm, họ mới chạm mặt một đàn ông, hình g-ầy cao cúi xuống, đang cầm chìa khóa mở cửa, thấy tiếng động liền liếc về phía một cái.
Chỉ là mới chạm mắt, Trương Văn Nguyệt kéo Lâm Ái Vân lưng một cái, đó bước nhanh rời khỏi nơi đó, thậm chí còn thèm chào hỏi.
Vì tò mò, Lâm Ái Vân phía một cái, nào ngờ đàn ông đó vẫn giữ nguyên động tác , vô cảm chằm chằm cô, thấy cô qua liền chậm rãi nhếch một bên khóe môi, độ cong quái dị.
Không hiểu , Lâm Ái Vân cảm thấy một luồng khí lạnh ẩm ướt rờn rợn lan tỏa từ lòng bàn chân lên , mà rùng một cái giữa buổi chiều tràn ngập ánh nắng , hoảng hốt thu hồi tầm mắt.
Chương 4 Mục 4 Gặp gỡ
“Đừng trông vẻ thư sinh, thực là một gã độc già nua, gần ba mươi tuổi mà vẫn lấy vợ, chỗ đó vấn đề, càng cái gì thì càng cái đó, khu vực của chúng dù già trẻ, hễ là phụ nữ thì đều tránh xa ."
Tốc độ của Trương Văn Nguyệt nhanh, tự xong mới sực nhận nội dung thảo luận về khía cạnh với Lâm Ái Vân - một cô nương chồng - chút thỏa đáng, vì liền dừng chủ đề , chỉ đơn giản dặn dò vài câu chuyển sang chuyện khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-6.html.]
Chẳng mấy chốc tới đầu phố bán thức ăn.
Hai bên con phố hẹp rải r-ác một sạp hàng nhỏ, hiện giờ thực hiện kinh tế kế hoạch, mua bán tự do, dân làng ở các vùng phụ cận thường gánh giỏ tre thành phố bán một rau củ quả nhà trồng, chắc đều là mới hái sáng nay, trông tươi ngon.
Trương Văn Nguyệt là một tay cừ khôi trong việc trả giá, cái miệng dẻo kẹo khiến Lâm Ái Vân tự cảm thấy bằng, tự giác theo phía giúp xách đồ.
“Chỗ bẩn, con đằng đợi dì ."
Trận mưa đêm qua khiến mặt đường lồi lõm tránh khỏi đọng bùn đất bẩn thỉu, đôi giày da mới mà Trương Văn Hoa đặc biệt mua cho Lâm Ái Vân cách đây lâu đang chân, bẩn thì tiếc quá, nên Trương Văn Nguyệt bảo cô xách đồ bên lề đường lớn sạch sẽ đợi bà mua xong thức ăn cùng về.
Lâm Ái Vân cãi Trương Văn Nguyệt, đành một bước phía lề đường.
Trên con phố nhiều cửa tiệm, qua đông đúc, cô chen chúc nên nép sát tường.
Một lát trong đám đông bỗng truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc, Lâm Ái Vân ngẩng đầu theo thì thấy một chiếc ô tô màu đen sang trọng lướt qua bên cạnh , thổi bay vạt áo cô, làn tóc theo gió tung bay mờ mắt.
“Ồ, cái nơi nhỏ bé của chúng mà cũng ô tô cơ ?"
Lúc Trương Văn Nguyệt vặn mua xong thức ăn tới bên cạnh Lâm Ái Vân, chà xát đống bùn đất dính đế giày lên bậc thềm, chỉ kịp thấy đuôi xe.
“Chắc là từ tỉnh thành tới đấy ạ."
Lâm Ái Vân vén vén những sợi tóc rối bên tai, mỉm nhận lấy rau củ mà Trương Văn Nguyệt mua, cũng để tâm tới chuyện đó.
“Dù cũng chẳng liên quan gì tới chúng , thôi, con hẻm nhỏ phía một tiệm bánh đậu xanh lâu đời đấy, qua mua mấy cân về ăn."
Hai cùng rời , rẽ con hẻm nhỏ bên cạnh.
Điều họ ngờ tới là chiếc xe đó đầu lái trở và dừng ngay tại vị trí họ .
Xe còn dừng hẳn, một bóng hình cao lớn mở cửa xe lao xuống, tìm kiếm khắp xung quanh nhưng thu kết quả gì, bóp sống mũi, nhắm c.h.ặ.t mắt để bình thở đang dần trở nên dồn dập.
“Anh Thành, chuyện gì ?"
Giang Yển từ ghế lái chạy nhanh xuống, một vòng xung quanh cũng phát hiện bất cứ điều gì bất thường, thế là hiểu liền hỏi.
“Câm miệng!"
Tiêu Thành chậm rãi mở mắt , trong con ngươi đen láy phản chiếu con hẻm nhỏ tối tăm phía xa, tiếng rao hàng lọt tai khiến chỉ thấy ồn ào, theo bản năng đưa tay túi định lấy thu-ốc l-á nhưng sực nhớ lúc nãy để nó trong chiếc áo khoác xe.
“Rõ."
Giang Yển cúi đầu lệnh, xen nữa.
Dù chỉ là một góc nghiêng nhưng Tiêu Thành dám khẳng định đó chính là cô sai , vốn bao giờ nghi ngờ trực giác của , huống hồ là phụ nữ hằng đêm xuất hiện trong mơ, sớm khắc sâu thứ tận tâm khảm, dù hóa thành tro cũng sẽ nhận nhầm.
Ch-ết tiệt, rốt cuộc chạy ?
Tiêu Thành siết c.h.ặ.t nắm đ-ấm, thực sự cam tâm, thế là đích tìm khắp tất cả các cửa tiệm gần đó nhưng vẫn nhận kết quả mong .