Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 60
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vẫn lau xong mà, định ?”
Ánh mắt Tiêu Thành dừng vành tai nhỏ nhắn của cô, nhếch môi, bụng buông tay , chậc, đúng là chịu nổi trêu chọc mà.
“Anh cử động, cũng chuyện nữa.”
Lâm Ái Vân mượn lúc giặt khăn lông, hung dữ lớn tiếng cảnh cáo.
Tiêu Thành dễ tính :
“Được, em thì là .”
Có sự phối hợp của , các bước bôi thu-ốc tiếp theo diễn cực kỳ trôi chảy, thứ đều tiến hành một cách ngăn nắp.
Một lúc lâu , Tiêu Thành hai cánh tay quấn thành bánh chưng, rơi trầm tư.
“Băng bó lắm, thông cảm.”
Lâm Ái Vân cũng coi như là kẻ ngoại đạo, chỉ hiểu sơ sài về việc băng bó, tưởng Tiêu Thành chê băng nên lên tiếng an ủi một câu.
“Rất .”
Vẫn còn thể hoạt động tự do, là cực .
Nghe , Lâm Ái Vân thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nhận Tiêu Thành lúc đặc biệt dễ chuyện, cái miệng cũng giống như ngày thường hễ ăn thu-ốc pháo là mắng , ngược vô cùng dịu dàng, hiếm khi khen cô hai câu.
Đã xảy chuyện gì ?
Chẳng lẽ là vì hai cùng trải qua sinh t.ử, cho nên ở chỗ tình nghĩa chút khác biệt?
Dù cũng là chuyện , cô nên vui mừng mới đúng.
Nếu thể nhân lúc Tiêu Thành và phụ nữ rõ tên vẫn thành đôi, cô tiên phong thu phục , thì càng hơn nữa.
Lúc ngoài cửa đột nhiên truyền đến một hồi tiếng gõ cửa, cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Ái Vân, cô theo bản năng đầu về phía Tiêu Thành.
Người dậy mở cửa, tới là một bé gái chỉ cao đến hông , nhỏ nhắn g-ầy gò, chuyện cũng nhỏ nhẹ khẽ khàng, mang theo chút giọng địa phương, nếu lắng tai kỹ thì căn bản rõ bé đang gì.
“Anh Đông T.ử bảo cháu tới gọi chú, là chú Thời từ bên ngoài về ạ.”
“Chú .”
Tiêu Thành vươn tay xoa xoa đầu bé, nghĩ đến điều gì đó dặn dò:
“Cháu đưa chị xuống bếp ăn cơm, chơi với chị một lát nhé.”
“Vâng ạ.”
Thu Thu dùng sức gật gật đầu, đó cẩn thận từng li từng tí bước phòng lưng Tiêu Thành.
Đôi mắt bé dám loạn, đầu cúi thấp thật thấp, bé dặn , chú chính là vị đại thiện nhân bấy lâu nay luôn bỏ tiền mua lương thực sửa đường cho làng, cho nên bảo bé nhất định tôn kính , chú bảo gì thì nấy.
“Anh chút việc cần xử lý, em theo con bé ăn cơm , ăn gì thì bảo , cần đưa tiền .”
Tiêu Thành cầm lấy bộ quần áo sạch sẽ Đông T.ử chuẩn sẵn bàn, khoác chiếc áo ngoài lên , đó cầm chiếc quần trong tay.
Thấy , Lâm Ái Vân gật gật đầu, định theo cô bé ngoài để nhường gian riêng tư cho Tiêu Thành quần, nhưng hai bước dừng , khẽ giọng hỏi:
“Khi nào về?”
Tay Tiêu Thành đặt thắt lưng , nhướn mày :
“Em ngủ chung phòng với ?”
“……”
Coi như cô hỏi, Lâm Ái Vân luôn.
“Không cần đợi , buổi tối em cứ ngủ sớm , đoán chắc là muộn lắm mới về .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-60.html.]
Tiêu Thành theo bóng lưng yểu điệu thậm chí thèm đầu , cái tính nết !
Đùa một chút cũng ?
“Chị ngủ phòng bên cạnh .”
Một lớn một nhỏ biến mất nơi cửa, thuận tay còn đóng cửa giúp .
Khóe môi Tiêu Thành nở một nụ , thu hồi ánh mắt, cúi đầu bộ quần áo , cùng tông màu với bộ của cô, cạnh cứ như đôi vợ chồng già .
Tên Đông T.ử việc hiếm khi con mắt một .
Vừa quần, Tiêu Thành suy nghĩ trong đầu xem nên chọc thủng lớp giấy dán cửa sổ lúc nào.
Anh khai khiếu , nghĩa là Lâm Ái Vân cũng khai khiếu, vẫn tìm một thời điểm thích hợp, qua loa như , chính thức một chút mới thể hiện sự coi trọng đối với cô.
Tiêu Thành đối với tình cảm, chỉ hai thái độ, hoặc là , hoặc là cả đời.
Thực cũng từ lúc nào những suy nghĩ khác lạ đối với cô, trong sự mơ mơ màng màng diễn biến thành tình trạng thể vãn hồi như hiện tại, nhưng cũng chỉ như mới giải thích hàng loạt hành vi bất thường đó.
Có ảnh hưởng bởi giấc mơ quyến luyến ?
Không, điểm thể khẳng định là .
Mấy thăm dò , cô hề nảy sinh sự phản cảm đối với những tiếp xúc c-ơ th-ể của , đỏ mặt thẹn thùng, từ đó thể thấy Lâm Ái Vân đối với cũng ý tứ, chuyện dễ giải quyết hơn nhiều .
Chỉnh đốn quần áo, Tiêu Thành sải bước ngoài, xuyên qua sân nhỏ, men theo con đường nhỏ lên núi.
Không lâu liền thấy một ngôi nhà gỗ sáng đèn, ngoài cửa hai trai trẻ, trông thấy liền chủ động chào hỏi.
“Anh Thành.”
“Đồng chí Tiêu.”
Hai cách xưng hô khác , đại diện cho hai thuộc về các phe phái khác .
Tiêu Thành gật đầu, vỗ vỗ vai họ, đó đẩy cửa bước trong.
Bên trong mười mấy , cuộc thảo luận vốn lộn xộn, theo tiếng mở cửa, tức khắc im lặng xuống.
“Đồng chí Thời, lâu gặp.”
Tiêu Thành thẳng về phía ghế chủ vị, tiên phong vươn tay .
Người đàn ông trung niên ở ghế chủ vị thấy vội vàng dậy bắt tay Tiêu Thành, đó quan sát một lượt, chú ý tới lớp băng gạc , nhíu mày :
“Nghe đồng chí Tiêu thương, nghiêm trọng , xử lý ?
mang theo quân y tới đây, thể xem giúp .”
“Đều là thương nhẹ thôi, xử lý , phiền đồng chí quan tâm.”
Tiêu Thành mỉm nhạt.
Hai hàn huyên xong mới coi như vấn đề chính.
Đám truy sát Tiêu Thành đó qua thẩm vấn thể xác định là do ai phái tới .
Ngoài Điền Thành Phúc , ở tỉnh Giang Minh ai còn thể thủ đoạn như ?
Phần t.ử vũ trang và xe tải quân dụng, bất kể cái nào lấy riêng cũng đều vô cùng nhạy cảm.
“Quân đội dùng cho mục đích cá nhân, chuyện thật .”
Tiêu Thành nặng nề thở dài một , một hồi lâu mới ngẩng đầu Thời Xương Lâm, trầm giọng :
“Tỉnh Giang Minh cũng đến lúc nên đổi một bầu trời trong sáng , đồng chí Thời thấy thế nào?”
Lời thốt , những khác , đều hẹn mà cùng đặt ánh mắt lên đang ở vị trí chủ tọa .