Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:40
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có đây, ai thế?"
Vương Vĩnh Tường từ trong nhà , ngó nghiêng ngoài vài cái, nhận tới, mặt nở một nụ :
“Ồ, là con bé thứ ba nhà họ Mã Tú Lan , chuyện gì thế?
Mau ."
“Bác Vương, bạn của cháu muỗi c.ắ.n chịu nổi , đến chỗ bác xin chút thu-ốc bôi."
Mã Tú Lan khách sáo, trực tiếp dẫn Lâm Ái Vân sân, nhưng trong sân đều phơi đầy d.ư.ợ.c liệu tự hái núi về, chẳng chỗ nào để đặt chân, chỉ thể xen kẽ những kẽ hở.
Vương Vĩnh Tường là thầy thu-ốc duy nhất của mấy thôn lân cận, bình thường đến khám bệnh ít, khám tận nơi cũng nhiều, hôm nay họ cũng là may mắn, gặp đúng lúc ông khám bệnh.
“Để bác xem nào."
Nghe thấy lời , Vương Vĩnh Tường mới đặt tầm mắt lên Lâm Ái Vân ở bên cạnh, từ lúc cô cửa ông chú ý tới , cô gái trông lạ mặt, phàm là trong thôn, theo lý mà thì chẳng ai là ông quen cả, vả đối phương diện mạo xuất chúng, chỉ cần qua vài thì kiểu gì cũng ấn tượng mới đúng.
Vậy thì chỉ thể giải thích là, cô trong thôn.
Lúc Vương Vĩnh Tường nhớ tới hôm qua lão bản của trang trại nuôi heo dẫn theo một phụ nữ cùng đến thị sát công việc, xem chính là vị mắt .
Lâm Ái Vân chú ý tới sự quan sát của Vương Vĩnh Tường, tưởng rằng đối phương kinh ngạc vì thời buổi còn vì muỗi c.ắ.n mà đến gặp thầy thu-ốc, thế là chút ngại ngùng giơ tay lên, cho ông xem chiến tích của lũ muỗi mu bàn tay , khổ :
“Chủ yếu là c.ắ.n nhiều quá, đỏ ngứa, thật sự chịu nổi nữa ạ."
“Bác lấy cho cháu ít thu-ốc mỡ xua muỗi trị ngứa, bôi một lớp lên chỗ c.ắ.n sẽ đỡ hơn nhiều đấy."
Vương Vĩnh Tường liếc một cái, thấy đúng là c.ắ.n nghiêm trọng, bèn mở lời.
Nghe , Lâm Ái Vân thở phào nhẹ nhõm, mỉm :
“Thế thì thật sự cảm ơn bác quá, bao nhiêu tiền ạ?"
Trên cô vẫn còn một ít tiền lẻ mang theo khi khỏi cửa hôm qua, chắc là đủ mua thu-ốc, tuy tiền nước sông ngâm qua, chút nhăn nhúm, nhưng gì ai chê tiền mà thu chứ.
“Không cần đưa ."
Vương Vĩnh Tường xua xua tay.
“Dạ?"
Lâm Ái Vân dám tin phát ngữ khí nghi vấn.
Mã Tú Lan ở bên cạnh sờ sờ mũi, đưa tay nhận lấy hộp thu-ốc mỡ Vương Vĩnh Tường đưa qua, đó hạ thấp giọng :
“Bác Vương là , bác lấy tiền của chị, là nể mặt Tiêu lão bản đấy."
Nói như , Lâm Ái Vân lập tức hiểu ngay, thế là cũng kiên trì thêm nữa, khi cảm ơn, liền cùng Mã Tú Lan rời .
Nắm chiếc hộp nhỏ trong tay, Lâm Ái Vân cảm nhận sâu sắc thế nào gọi là báo đáp , cô là nhờ hào quang của Tiêu Thành .
cô ngờ đây mới chỉ là bắt đầu, ai để lộ tin tức, cô chỉ là dạo trong thôn, mới chỉ dạo qua hai con đường, nhận một đống đồ, trong đó nông sản nhà dân tự trồng, cũng quả dại hái núi, cả cá tươi lớn bắt sông...
Sự nhiệt tình trời ban thực sự Lâm Ái Vân “sợ" phát khiếp, đến mức còn dạo xong, cô “chạy" về.
Chương 32 32 Gân xanh lồi lên
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-68.html.]
Buổi trưa nắng gắt, ánh nắng rọi lên nóng rát.
Lâm Ái Vân và Mã Tú Lan hai xách mấy bao đồ lớn vất vả lắm mới về tới căn nhà nhỏ, trong nhà nước, hai chạy bếp, mỗi uống một ly nước lớn mới coi như thực sự giải khát.
“Từ chối cũng , nhiệt tình quá mất."
Lâm Ái Vân bệt xuống ghế, tầm mắt rơi những thứ lỉnh kỉnh bàn, mỉm lắc đầu.
“Chẳng , em cũng thấy kinh ngạc luôn đấy."
Mã Tú Lan tán đồng phụ họa một câu.
Dân làng chất phác, ai với họ, họ liền với đó, bình thường gặp mặt Tiêu Thành, hôm nay bắt gặp cô gái nhỏ bên cạnh , thế thì chẳng nên tiếp đãi t.ử tế một chút .
“Em mang ít về ?
Nhiều thế , chúng chị cũng ăn hết."
Xách cả quãng đường như , Mã Tú Lan chắc chắn cũng mệt lử , cứ để về tay như cô thấy áy náy.
“Em thể nhận , nếu để khác , chẳng sẽ chỉ trỏ c.h.ử.i rủa em , Ái Vân chị nghỉ ngơi cho nhé, em về đây."
Mã Tú Lan vội vàng xua tay, xong liền co giò chạy mất.
“Không nghỉ thêm chút nữa ?"
“Không cần , mai em đến tìm chị."
Lâm Ái Vân tiễn Mã Tú Lan đường nhỏ, cô biến mất ở góc rẽ mới trở về bếp, múc chậu nước lau mồ hôi , về phòng ngủ bôi một lượt thu-ốc mỡ mới bắt đầu ngủ trưa.
thời tiết oi bức, cô ngủ an cho lắm, bên ngoài chút động tĩnh gì cô đều mở mắt xem cho yên tâm.
Đợi đến khi gần tới giờ cơm chiều, bên ngoài cuối cùng cũng vang lên tiếng , là Quan Cúc và Thu Thu, Lâm Ái Vân dậy khỏi giường, mang giày tất , chạy nhỏ ba bước thành hai bước đến bếp.
“Em Ái Vân, những thứ là?"
Quan Cúc thấy những thứ đầy ắp bàn cũng hết sức ngạc nhiên.
Nghe bà hỏi, thế là Lâm Ái Vân kể một lượt những chuyện xảy hôm nay một năm một mười.
“Chị Ái Vân, cái cũng cho chị , đây là Thu Thu tự tay hái đấy."
Thu Thu ngoan ngoãn đợi lớn xong, mới như dâng bảo vật đưa giỏ tre cầm tay đến mặt Lâm Ái Vân.
Trong mắt Thu Thu, loại rau đầu rồng là thứ ngon nhất mùa , khi còn ở núi bé hận thể bay ngay về cho chị Ái Vân nếm thử .
“Oa, cảm ơn Thu Thu nhé, tối nay chúng cùng ăn ?"
Lâm Ái Vân đưa tay nhận lấy giỏ tre, dịu dàng xoa xoa đầu Thu Thu, cô bé thẹn thùng mím môi, trong đôi mắt to là ý .
Trẻ con hiểu, Quan Cúc ẩn ý, đây là ý giữ con bà ăn cơm, bà thể đồng ý chứ, nhưng trực tiếp từ chối , bèn uyển chuyển :
“Thu Thu, chẳng chúng hứa với bà nội tối nay về nhà ăn ?"
“ nhỉ."
Khuôn mặt nhỏ của Thu Thu lập tức nhăn nhó , xoắn xuýt hết Lâm Ái Vân Quan Cúc, .