Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 76
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:48
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mặc dù xung quanh biệt thự nhỏ đều của canh gác bảo vệ, nhưng thể đảm bảo an tuyệt đối, truy sát cũng coi như là một lời cảnh tỉnh.”
Trầm ngâm một lát, Tiêu Thành mở miệng:
“Mang đồ lên căn phòng bên trái tầng.”
Chu Kim gật đầu, trực tiếp xách đồ bước lên tầng.
Lâm Ái Vân thấy , liền chuẩn bắt đầu rửa bát, chỉ là tay mới đặt lên vòi nước, nhéo lấy phần thịt mềm gáy, đầu , liền đối diện với một đôi mắt đong đầy dịu dàng.
“Đừng rửa nữa, ngày mai sẽ rửa.”
Giọng lười nhác.
“Không , mấy cái bát thôi, nhanh lắm……”
Lời còn dứt, đẩy khỏi phòng bếp.
Giọng trong trẻo lành lạnh như tiếng suối chảy:
“Đi thôi, ngoan nào.”
Âm cuối cao lên, mang theo ý vị mê hoặc mười phần, Lâm Ái Vân ngoan ngoãn ngậm miệng, thuận theo sức lực của chậm rãi về phía .
Đi nửa đường phát hiện bọn họ xuyên qua phòng ăn, băng qua phòng khách, thẳng về phía cầu thang, “Đây là gì thế?”
Bởi vì ngày đầu tiên dọn , Chu Kim cho lên tầng hai, cho nên nàng ngay cả bậc thang cũng từng chạm , mắt thấy chân sắp bước lên , nàng nhịn mở miệng hỏi.
“Buổi tối em ngủ ở .”
Tiêu Thành giải thích ngắn gọn một câu.
Lâm Ái Vân cảm thấy một tiếng sét nổ vang bên tai, nàng dám tin há hốc miệng, gì đó, nhưng hồi lâu nửa chữ cũng thốt , cho đến khi lên hai ba bậc, nàng mới nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn hai bên, cứng rắn dừng bước chân .
“Tiêu Thành, chúng vẫn đến mức độ đó, , thể nào……”
Mặc dù kiếp vô , nhưng kiếp khác biệt, nàng vẫn chuẩn tâm lý, hơn nữa bọn họ mới bên mấy ngày lăn lộn với , cái thể thống gì.
Bàn tay Tiêu Thành đang nhéo gáy nàng khựng , một lúc lâu mới nhếch một bên môi, như trầm giọng lặp :
“Không thể nào?”
Vừa ấn lòng , cánh tay chuyển sang đặt vai nàng, từ phía cúi chéo đối diện với ánh mắt hoảng loạn của nàng, “Không cái gì?
Không thể nào cái gì?”
Cố tình trêu chọc nàng, ngữ khí liền ngày càng phóng túng, chậm rãi và rõ ràng từng chữ hỏi .
“Cái gì cũng , cái gì cũng thể nào.”
Lâm Ái Vân đỏ bừng mặt, xong định chạy xuống tầng, kết quả ôm ngang lưng lên.
Theo bản năng nàng vùng vẫy, nhưng một sống sờ sờ như nàng trong lòng , thể bước vững chãi, leo lên cầu thang, ngay cả thở cũng hề dồn dập.
Vừa leo lên tầng hai, liền vặn chạm mặt Chu Kim từ trong phòng .
Ánh mắt Lâm Ái Vân chạm ánh mắt , trong phút chốc cực kỳ tìm một cái khe mà chui xuống, nào cảnh tượng thế cũng thấy chứ?
Thật là hổ quá mất.
Thực chỉ nàng nghĩ , Chu Kim cũng hỏi tại nào cũng là ?
“Để xong chứ?”
Thiên hạ , Tiêu Thành kẻ đầu têu như việc gì, thậm chí còn thể ôm nàng mặt đổi sắc bắt chuyện với Chu Kim.
“Vâng, để trong tủ sát tường ạ.”
Chu Kim gật đầu, cũng mặt biểu cảm, giống như nhận thấy cảnh tượng mập mờ mật mắt .
Vốn tưởng rằng báo cáo xong là thể rời , kết quả bước chân nhích , gọi .
“Vội vàng thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-76.html.]
Tiêu Thành thốt lời , Chu Kim ngẩn , Lâm Ái Vân cũng ngẩn .
Không cho , chẳng lẽ còn mời tham gia cùng chắc?
Lâm Ái Vân chớp thời cơ nhéo mạnh một cái phần thịt bên eo Tiêu Thành, kết quả sờ một bàn tay đầy cơ bụng cứng ngắc, đau, ngược thu hút sự chú ý của họ.
Đôi lông mày Tiêu Thành cong xuống, lộ một nụ thâm sâu khó lường, nhướng mày :
“Không cái gì cũng thể ?”
“……”
Đừng quản nàng nữa, nàng còn mặt mũi nào nữa .
“Nghĩ gì thế?
Sao trong đầu em mấy thứ nổi thế?”
Tiêu Thành xong, liền đặt nàng xuống.
Lâm Ái Vân tự do vội vàng lùi hai bước tựa lan can vững, nhịn mở miệng phản bác:
“Anh mới thế , hả?”
“Lại em phát hiện .”
Tiêu Thành hào phóng thừa nhận, biểu cảm giận dữ của nàng, cảm thấy thú vị vô cùng, ý trong mắt từng dừng .
“Tiêu Thành, đồ hổ.”
Lâm Ái Vân tức giận mắng xong, liền chuẩn lách qua chạy xuống tầng.
Bàn tay to lớn của Tiêu Thành vươn tóm lấy, ấn cái đầu đang động đậy của nàng , ngón tay luồn trong tóc nàng xoa xoa, khẽ :
“Được , định gì cả, chỉ là để em ở tầng hai thôi, phản cảm thế?”
“Hả?”
Lâm Ái Vân ngẩng đầu.
“Em nghĩ lệch .”
Tiêu Thành trình bày sự thật, nhưng tự động phớt lờ hành vi cố ý dắt mũi suy nghĩ của nàng.
Nghe , Lâm Ái Vân thẳng , khan hai tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, lúng túng :
“ ở tầng một đang yên đang lành, cần chuyển .”
“Thế thì ai trông coi đống đồ đạc đó của em?
Tặng cho em thì là của em, ngộ nhỡ mất thì ?”
Tiêu Thành đưa tay chỉnh lọn tóc mai cho nàng, giọng điệu hạ thấp xuống trầm đục, dịu dàng cực kỳ.
“Anh ở tầng hai mà, ai dám trộm chứ?”
Tiêu Thành thu nụ , lời quả thực sai, nhưng……
“Chu Kim, trải chăn đệm .”
Chu Kim vốn luôn đóng vai tàng hình như đại xá gật đầu, trong phòng, và tâm lý đóng cửa .
Chương 36 36 Hơi thở nóng bỏng
Hành lang khôi phục sự yên tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của Tiêu Thành sâu đôi lông mày nàng, bỗng nhiên đột ngột rủ hàng mi xuống, cả trông vẻ cô đơn thất vọng:
“ mà, ở gần em thêm một chút.”
Nói xong khẽ thở dài một tiếng, giữa lông mày hiện lên một tia sầu muộn:
“Nếu em , thì thôi , dù một ở tầng hai cũng là , đây đều như cả.”
Lời thốt , Lâm Ái Vân vốn tưởng Tiêu Thành lý do chính đáng nào đó liền lặng lẽ đỏ mặt, khẽ ho một tiếng, sờ sờ vành tai nóng hổi, ngẩng đầu Tiêu Thành đang đầy mấy chữ “đáng thương”, “cô độc” lên mặt, lời từ chối dâng lên đến tận cửa miệng, nhưng thế nào cũng thốt .