Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mối quan hệ của hai kể từ biến mất mấy ngày cùng từ bên ngoài trở về đó nảy sinh đổi, đồng nghiệp bỗng chốc biến thành nửa chủ gia đình, dì Vương trong lòng kinh ngạc là giả, nhưng cảm thấy hợp tình hợp lý, chuyện đều sớm manh mối.”

 

Bây giờ dì út tìm đến tận cửa ……

 

“Dì út của cháu ạ?”

 

Lâm Ái Vân ngẩng đầu về phía phòng khách, mặc dù nàng địa chỉ cho dì út , nhưng dì bao giờ đến đây, đến lẽ nào là trong nhà xảy chuyện gì?

 

Nghĩ đến đây, Lâm Ái Vân chỉ kịp một tiếng cảm ơn với dì Vương, đó liền rảo bước tới.

 

Khi thấy Trương Văn Nguyệt đang đoan trang ghế sofa, thở nghẹn nơi cổ họng mới thực sự buông lỏng, cũng may trông vẻ chuyện gì lớn.

 

“Dì út, tới đây?”

 

Nghe thấy động tĩnh, Trương Văn Nguyệt dậy về phía Lâm Ái Vân:

 

“Ái Vân.”

 

Mới gọi một tiếng, nụ cứng đờ mặt khi thấy Tiêu Thành theo sát lưng nàng cửa, chuyển sang thành sự xét nét và dò xét.

 

Lúc giúp việc nhà với bà là Ái Vân cùng ông chủ ngoài chạy bộ , bà vẫn để tâm, giờ đây khi rõ tướng mạo của vị “ông chủ” , một trái tim bỗng treo ngược lên tận cổ họng.

 

Đây giống ông chủ của Ái Vân, rõ ràng càng giống…… của Ái Vân hơn.

 

Vậy lúc Ái Vân dạy thư pháp cho , chính là dạy cho vị ?

 

Chưa đợi Trương Văn Nguyệt sắp xếp xong mạch suy nghĩ, đàn ông vốn đang chằm chằm lên tiếng :

 

“Chào dì út, cứ chuyện , cháu quần áo xuống ngay, thất lễ .”

 

Nói xong, nghiêng đầu dặn dò dì Vương:

 

“Pha mới .”

 

“Vâng.”

 

Dì Vương gật đầu, biến mất cửa bếp.

 

Tiêu Thành trông vẻ để tâm đến hành động đến thất thần của Trương Văn Nguyệt trong đầu gặp mặt, khi gật đầu, sâu Lâm Ái Vân một cái, lên tầng.

 

Một câu “dì út” âm thầm tuyên cáo mối quan hệ của hai , Trương Văn Nguyệt mím môi, còn gì mà hiểu nữa chứ, ngước mắt quanh một lượt cách bày biện xung quanh.

 

Nhà giàu thế là coi trọng quy củ nhất, khí độ như thể thuận theo Lâm Ái Vân mà xưng hô với bà như , đủ thấy thái độ của .

 

Chỉ là trong đó mấy phần nghiêm túc mới là quan trọng nhất.

 

Sống đến tuổi của bà, thấy quá nhiều chuyện , nhà giàu b.a.o n.u.ô.i vợ bé cũng ít, đây chỉ coi là chuyện phiếm, bữa cơm đem trò vui cho thôi, vạn vạn ngờ chuyện một ngày cũng khả năng rơi nhà .

 

Trước đây bà vô cùng mong Lâm Ái Vân thể tìm một gia đình để gả , nhưng bao giờ nghĩ đến việc trèo cao như , cho nên những bà tìm đều là những nhà điều kiện hơn nhà , nhưng đến mức vượt quá một tầng lớp, sự cân nhắc đều trong phạm vi thể chấp nhận .

 

Giờ đột nhiên xuất hiện một thế , thực sự là dọa bà ngất xỉu luôn.

 

Hôn nhân chú trọng môn đăng hộ đối, đàn ông thể cưới Lâm Ái Vân vợ?

 

Theo Trương Văn Nguyệt thấy, xác suất thấp vô cùng.

 

“Cháu, cháu, hai đứa……”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-78.html.]

Trương Văn Nguyệt mồm miệng há hốc mấy , thế nào cũng hỏi lời , bà nên hỏi rõ chuyện thế nào mà tổn thương đến lòng tự trọng của Lâm Ái Vân đây?

 

“Đến đây, uống .”

 

Dì Vương lúc bưng khay tới, nửa quỳ lấy tách Trương Văn Nguyệt còn uống hết , chuyển sang bằng một tách khác, chỉ cần bề ngoài của tách sự khác biệt giữa hai tách .

 

“Cảm ơn dì.”

 

Lâm Ái Vân lời cảm ơn, kéo Trương Văn Nguyệt cùng xuống.

 

Vừa chạy bộ xong, nàng đầy mồ hôi, mệt khát, bèn cầm tách uống nửa chén, mượn động tác uống để che giấu sự khổ sở giữa chân mày, nàng thực sự ngờ Trương Văn Nguyệt sẽ đột nhiên tới đây, nàng cũng chuẩn tâm lý để chuyện của và Tiêu Thành với nhà.

 

Thực chủ yếu là nàng nắm bắt tâm tư của Tiêu Thành, hiện tại dự định cưới nàng .

 

Cho nên vốn dĩ nàng định rõ những chuyện xong mới công khai, kết quả tính bằng trời tính, vặn đụng , giải thích cũng xong .

 

“Dì út……”

 

Lâm Ái Vân c.ắ.n môi, tay mân mê tách , mang tính thăm dò mới mở lời, thấy biểu cảm của Trương Văn Nguyệt đúng, cứng rắn bẻ lái, “Sao hôm nay dì tới đây ạ?”

 

Nghe thấy lời , Trương Văn Nguyệt cũng là Lâm Ái Vân đang kéo dài thời gian, chuẩn từ ngữ, bà cũng khó nàng, chủ yếu là bà cũng nên bắt đầu chủ đề nhạy cảm thế nào, bèn dứt khoát rõ nguyên nhân tới đây .

 

“Cháu mấy ngày về, nên cháu gửi thư , hai ngày tới sẽ dẫn Khang t.ử qua đây thăm cháu.”

 

Trương Văn Nguyệt động chén , đầu ngón tay khẽ cử động, bấu lòng bàn tay, “Dì tính ngày thì là ngày , cháu còn chuyện , nên dì đặc biệt qua đây báo cho cháu một tiếng.”

 

“Mẹ và em trai cháu sắp tới ạ?”

 

Lâm Ái Vân chút ngạc nhiên vui mừng lộ nụ .

 

“Ừ, dì cũng lâu gặp bọn họ.”

 

Nhắc đến chuyện , Trương Văn Nguyệt cũng khẽ cong khóe môi, chỉ là nghĩ đến cục diện hiện tại, nụ dần thu liễm, “Cháu ở đây ?”

 

Lời vòng vo rốt cuộc vẫn phá vỡ sự bình yên tạm thời.

 

“Rất ạ.”

 

Lâm Ái Vân gật đầu, cần suy nghĩ nhiều liền trả lời luôn, đây đúng là sự thật, nàng ở đây ăn ngon, ngủ kỹ, chuyện gì khiến nàng lo âu.

 

Trương Văn Nguyệt bưng tách nhấp một ngụm, nóng, bà bèn đặt xuống, thấy lời của Lâm Ái Vân, nhạt :

 

“Vậy thì , thì .”

 

Bầu khí rơi một sự gượng gạo khó hiểu, Trương Văn Nguyệt suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định đ-ánh nhanh thắng nhanh, thẳng thắn mở miệng hỏi:

 

“Cháu và vị nãy……”

 

“Bọn cháu đang yêu ạ.”

 

Lời thốt , Trương Văn Nguyệt hít ngược một khí lạnh, lí nhí :

 

“Chuyện từ khi nào thế hả?”

 

Thanh niên hiện nay đều theo đuổi tự do yêu đương, tự do hôn nhân, đối với việc Lâm Ái Vân lén lút cha yêu đương, mặc dù Trương Văn Nguyệt kiểu trưởng bối hủ lậu nhưng thấy tin cũng kinh ngạc.

 

trong môi trường lớn, vẫn tôn sùng chuyện hôn nhân đại sự là lệnh cha , lời mai.

 

 

Loading...