Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:56:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây phát hiện Ái Vân cháu còn thiên phú nhỉ?”

 

Trương Văn Nguyệt khá là cảm khái.

 

Lâm Ái Vân gượng hai tiếng, thêu thùa là việc tỉ mỉ cần thời gian lâu dài, cần tích lũy kỹ năng trong dòng sông thời gian, đây cũng là kỹ năng nàng tích lũy từ kiếp .

 

Lâm Ái Vân mười mấy tuổi thì , cùng lắm chỉ thêu mấy mẫu hoa đơn giản thôi.

 

Bức bình phong chúc thọ là do dì Huệ giành cơ hội cho nàng, là một phú thương trong huyện để lấy lòng một sĩ quan tỉnh, nhưng mãi tìm cửa nẻo, tình cờ vợ của sĩ quan thích những món đồ cổ kính , và đặc biệt yêu đồ thêu, thế là phú thương bèn nhờ dò hỏi khắp nơi xem tú nương nào .

 

Quanh co lòng vòng, liền tìm thấy chỗ Lưu Huệ - từng bán món đồ thêu “Hoa ngô đồng” của Lâm Ái Vân đây.

 

Vốn dĩ Lưu Huệ đến biệt thự nhỏ bên tìm Lâm Ái Vân từ sớm, nhưng hai ngày đó bọn họ vẫn còn ở làng Trường Trúc, bà tìm thấy , chuyện bèn trì hoãn , may mà đối phương đặc biệt gấp gáp, là sẵn lòng đợi, nếu bỏ lỡ mất cơ hội kiếm tiền lớn .

 

Sau khi Lâm Ái Vân từ làng Trường Trúc về, đầu tiên là xách đồ qua thăm nhà dì út, đó đến nhà họ Lưu, vặn gặp Lưu Huệ đang ở nhà, bà kể chuyện , Lâm Ái Vân thấy khả thi, cũng tin tưởng dì Huệ sẽ lừa nàng, bèn quyết định chuyện .

 

Quay đầu ngày hôm , đó gửi tới một khoản tiền đặt cọc và bản vẽ, để nàng thêu theo đó.

 

Nghĩ đến khoản tiền lớn đang nắm trong tay, Lâm Ái Vân vô cùng cảm kích Lưu Huệ, trong lòng cũng thấy ấm áp, đồng thời cũng càng thêm kiên định với ý định .

 

Chương 38 38 Trước bàn sách

 

Lâm Ái Vân và Trương Văn Nguyệt trò chuyện lâu về một bức thêu, chuyện dọn đồ, từ lúc nào dọn xong .

 

Ai ngờ hai mở cửa phòng, liền thấy Tiêu Thành đợi ngoài phòng bao lâu, tiên gật đầu với Trương Văn Nguyệt, đó lịch sự mở miệng :

 

“Dì út, cháu riêng với Ái Vân vài câu ạ?”

 

Gọng kính vàng đóng khung đôi mắt đen thẳm, khiến cả bớt vài phần bặm trợn phóng túng thường ngày, thêm vài phần thanh cao trí thức, khi chuyện ngữ điệu chậm , nghiêm túc êm tai.

 

Nghe , Trương Văn Nguyệt thầm đảo mắt một cái, nghĩ thầm Tiêu Thành đúng là lì lợm, cách đây lâu mới bảo đừng gọi dì út theo nữa, giờ khôi phục như cũ, đúng là để lời bà tai trái tai , hai tiếng “dì út” gọi còn thuận miệng hơn cả Ái Vân.

 

Chỉ là cũng là đối tượng của Ái Vân, lời kín kẽ kẽ hở, lịch sự hiểu chuyện, cộng thêm hai đang lúc mặn nồng, yêu đến ch-ết sống , nếu bà là bậc trưởng bối mà đến cả lời chào tạm biệt cũng cho , chẳng là tỏ khắc nghiệt, vô cùng thiếu tình ?

 

“Dì ở nhà đợi cháu, vệ sinh một lát.”

 

Ý tứ trong lời chính là bà chỉ cho bọn họ thời gian bằng một vệ sinh thôi, nhiều hơn là sẽ quá giới hạn đấy.

 

Nói xong, Trương Văn Nguyệt sâu Lâm Ái Vân một cái, liếc sang Tiêu Thành một ánh mắt cảnh cáo, mới xách theo ít hành lý xuống tầng.

 

Rất nhanh tầng truyền đến giọng của dì Vương:

 

“Thật là khéo, nhà vệ sinh trong nhà hôm tắc , giờ vẫn sửa xong, ngoài , ngay chỗ rẽ tay thẳng là tới, để dẫn bà nhé, đồ đạc để đây giúp bà, lát nữa về thì lấy.”

 

“Thế thì thật cảm ơn bà quá.”

 

“Không cần khách sáo .”

 

Rõ ràng buổi sáng nàng còn dùng nhà vệ sinh tầng một, thể trong thời gian ngắn như hỏng , vị dì Vương rõ ràng là thấy cuộc đối thoại của bọn họ, nên đang tìm cách kéo dài thời gian hộ đây mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-82.html.]

 

“Lát nữa sẽ tăng lương cho bà .”

 

Tiêu Thành hài lòng với sự điều của dì Vương.

 

“Hả?”

 

Lâm Ái Vân còn đang vểnh tai động tĩnh, đột nhiên tay khống chế, dùng lực kéo một cái, hai trong phòng sách bên cạnh, nhưng để che mắt thế gian, cánh cửa chỉ khép hờ, hề đóng c.h.ặ.t.

 

Nghe thấy lời mang đậm ý , Lâm Ái Vân lườm Tiêu Thành một cái đầy duyên dáng.

 

“Anh lấy cái kính thế?”

 

Bị vây giữa bàn sách và c-ơ th-ể , Lâm Ái Vân buồn giơ tay gạt nhẹ gọng kính của , hỏi câu hỏi mà nàng vẫn luôn hỏi từ nãy đến giờ.

 

“Thế nào?

 

trông đặc biệt văn nhã ?”

 

Tiêu Thành nhướng mày, trả lời mà hỏi ngược , để mặc cho đầu ngón tay nàng trượt qua trượt phía khung chân mày của , ánh mắt lúng liếng, khóe môi nhếch lên một tia độ cong, khựng một lát mới bổ sung:

 

“Đặc biệt lấy lòng trưởng bối ?”

 

Chữ cuối cùng rơi xuống, Lâm Ái Vân cảm thấy cách với gần thêm nhiều, theo bản năng, cái eo đang tựa bàn sách của nàng rụt phía , càng lấn tới, theo sát dán , để giữ thăng bằng, khuỷu tay nàng cũng chống lên mặt bàn, bàn tay định hạ xuống, kéo lấy quàng lên cổ , nhờ đó mới điểm tựa, đến mức vững.

 

“Anh thấy lấy lòng ?”

 

Lâm Ái Vân ngoan ngoãn để mặc cho càn, tư thế đổi, đôi mắt hạnh cong thành hình trăng khuyết, giọng mềm mại, ném câu hỏi ngược lên đầu .

 

Lúc nãy trong phòng nàng bộ đồ thoải mái lúc chạy bộ sáng nay , giờ đang mặc một chiếc váy dài màu hoa sen nhạt, mùa hè, hai cánh tay trắng thon của nàng lộ ngoài, nơi cổ và làn da nàng chạm , mịn nóng.

 

mạng mà.

 

Tiêu Thành bật , yết hầu lên xuống mấy , tiếng động nuốt nước miếng khẽ khàng đ-ập vành tai, rõ mồn một, khiến nàng nhịn mà dời tầm mắt xuống chỗ đó, nhọn nhọn, vô cùng đầy đặn.

 

“Không nữa.”

 

Từng hạt nắng xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt , đường nét rõ ràng, dáng vẻ đúng chuẩn một công t.ử hào hoa quyền quý, nhưng đột nhiên cúi xuống, ghé sát tai nàng khẽ :

 

chắc chắn là lấy lòng trái tim em .”

 

“Nói bậy.”

 

Gương mặt Lâm Ái Vân nhuộm một tầng ửng hồng, thở nóng bỏng của thổi đến mức cả mềm nhũn, yếu ớt vô thức siết c.h.ặ.t lực đạo đang quàng cổ , hàng mi dài run run, “Tiêu Thành, đồ hổ.”

 

Nghe thấy nàng mắng , chẳng những thấy ngượng ngùng, còn khẽ thành tiếng, thấy tiếng nàng càng thêm thẹn thùng, đ-ấm một cái vùng ngoài, “Em , lát nữa dì út sẽ lên tìm em đấy.”

 

Dựa sự thấu hiểu về Tiêu Thành, Lâm Ái Vân còn định dặn dò gì đó cho , hoặc lẽ là xin hãy giúp đỡ nàng trong việc thuyết phục gia đình.

 

Nàng đang một lời hứa hoặc một hành động bảo đảm từ khi về nhà đối mặt với sóng gió.

 

Loading...