Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-03-12 08:57:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì là đầu gặp mặt, tiện cả gia đình cùng , hơn nữa đây là chuyện của nhà Lâm Ái Vân, Đinh Vệ Đông và cha họ Đinh ý lấy cớ rời .
Hai em Đinh Vinh Hạo, Đinh Vinh Xuân vẫn nghỉ học, cũng học từ sớm.”
Ở nhà chỉ còn Lâm Ái Vân, Trương Văn Hoa, Trương Văn Nguyệt và Lâm Văn Khang bốn .
“Đến lúc ạ.”
Chỗ ở đủ rộng, hai ngày nay đều chen chúc ngủ, phụ nữ một phòng, đàn ông một phòng.
Lâm Ái Vân cửa phòng với Trương Văn Hoa đang gương chỉnh sửa diện mạo.
Vốn dĩ địa điểm gặp mặt là ở nhà, nhưng Trương Văn Hoa nhất định đồng ý.
Bà ở nhà thì khi Tiêu Thành đến, hàng xóm xung quanh chẳng đều thấy ?
Ảnh hưởng đến danh tiếng của Lâm Ái Vân, vạn nhất hai đứa thành thì đó sẽ là một trở ngại cho việc mai , chi bằng chọn một nhà hàng ở bên ngoài cho đỡ tốn thời gian công sức.
Lâm Ái Vân định phản bác chuyện mà thành , nhưng nghĩ đến việc Trương Văn Hoa vất vả lắm mới đồng ý gặp mặt, vạn nhất cứ cãi cọ đồng ý nữa thì khổ, bèn nén , gật đầu gửi thư cho Tiêu Thành, bàn bạc địa điểm.
Nhà hàng là do Tiêu Thành quyết định cuối cùng, là quán danh tiếng nhất huyện Lan Khê, thường thì các quan chức quyền quý đều tổ chức tiệc ở đó, vị trí cách đây cũng xa, là thích hợp nhất.
Về điểm , Trương Văn Hoa khá hài lòng, thể thấy đối phương bỏ tâm sức, việc sắp xếp đều chu đáo.
“Ừm.”
Trương Văn Hoa gật đầu, ánh mắt đảo qua Lâm Ái Vân một lượt.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, cổ áo thêu một bông hoa sen đặc biệt, mái tóc dài b.úi gáy, thanh nhã và đầy khí chất thục nữ.
Thật hổ là con gái của bà.
Quay đầu thấy Lâm Văn Khang đang cạnh cô, bỗng chốc ánh mắt bà tối sầm :
“Đi rửa mặt , cái dáng vẻ gì thế .”
Nghe , Lâm Văn Khang uất ức bĩu môi, sắp bắt chị , còn bắt thật xa, còn vẻ mặt tươi ?
“Đi mau!
Chải tóc nữa.”
Trương Văn Hoa lên tiếng giục thêm một nữa, Lâm Văn Khang cam lòng tình nguyện “ồ" một tiếng, nhà vệ sinh bên cạnh, dùng nước ướt lược chải hai chỏm tóc dựng ngược đỉnh đầu.
Trương Văn Hoa thấy sắc mặt mới khá hơn một chút.
Mặc dù gặp mặt là ý định của bà, nhưng một khi quyết định thì thể để Ái Vân mất mặt .
“Đi thôi.”
Trương Văn Nguyệt cũng chuẩn xong, mấy bước khỏi cửa.
Nhà hàng là một tòa kiến trúc nhỏ ba tầng, trang trí chọn phong cách Châu Âu đang thịnh hành lúc bấy giờ, bề thế tráng lệ.
Lúc né giờ cao điểm ăn uống nên đông lắm.
Bọn Trương Văn Hoa đều là đầu đến nơi thế , mắt xuể, nhưng thì , những lễ nghi và phép lịch sự cần vẫn , liếc lung tung khắp nơi.
Lúc , Trương Văn Hoa chú ý thấy từ đại sảnh nhà hàng hai đàn ông cao lớn, khí chất phi phàm, đều mặc áo sơ mi quần tây, chân dài tay dài, tướng mạo xuất chúng hàng đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-88.html.]
thu hút ánh nhất chính là phía , ngũ quan vô cùng tuấn tú và góc cạnh, đôi môi mím nhẹ mang theo độ cong thoang thoảng, ánh mắt ôn hòa, nhưng xung quanh bao bọc bởi một cảm giác áp bức rõ , đó là khí chất chỉ khi ở vị trí cao lâu ngày mới .
Ngay khi Trương Văn Hoa đang âm thầm quan sát đối phương thì tự mở lời, đồng thời Lâm Ái Vân vốn đang bên cạnh bà cũng tiến lên một bước đón lấy.
“Ái Vân.”
“Tiêu Thành.”
Như thì còn gì khó đoán nữa, vị mắt chính là đối tượng của Ái Vân.
Cái “ cao tuấn tú" trong miệng Nguyệt nhi cũng hình ảnh cụ thể.
Xem thực sự hề phóng đại chút nào, hơn nữa tướng mạo đó thuộc kiểu càng càng thể rời mắt, cũng hèn gì Ái Vân dù gả xa cũng nhất định chọn .
Bây giờ bà ngược thể thấu hiểu vài phần .
Con mắt đảo qua đảo , hai cùng , dù Trương Văn Hoa thừa nhận đến thế nào chăng nữa thì cũng thể thầm tán thưởng một câu trai tài gái sắc, trời sinh một cặp.
“Dì, dì út, em trai, đầu gặp mặt, chào ạ, cháu tên là Tiêu Thành, là đối tượng của Ái Vân.”
Đôi mắt Tiêu Thành cong , hào phóng tiến lên chào hỏi .
Trương Văn Hoa vốn thấy còn trẻ, còn sợ đối phương gò bó, ngờ hào phóng như , hề e dè chút nào, lời cũng kín kẽ kẽ hở.
Bà ngẩn một lát, tự nhiên sẽ khó lúc , bèn lập tức bắt lấy bàn tay đưa , mở miệng đáp lời:
“Chào cháu.”
“Cháu đặt chỗ , ở tầng ba, chúng lên chuyện ạ.”
Tiêu Thành thu tay đúng lúc, đó khẽ khom , hiệu mời họ , theo phía .
Lâm Ái Vân cứ bước ba bước đầu , cứ nhịn mà , cũng kiềm chế mà cô, cho đến khi cô Trương Văn Hoa bấu một phát phần thịt mềm cánh tay mới thu hồi tầm mắt.
Môi trường bên trong nhà hàng sạch sẽ ngăn nắp, bố trí cũng vô cùng nhã nhặn yên tĩnh.
Nương theo cầu thang lên , chẳng mấy chốc đến phòng bao đặt .
Tiêu Thành mời hai vị trưởng bối vị trí chủ tọa, liền thuận thế định vị trí bên cạnh Lâm Ái Vân, kết quả m-ông kịp chạm ghế Lâm Văn Khang tranh mất.
Nhìn em vợ tương lai ném cho một ánh mắt mấy thiện, Tiêu Thành ôm ý nghĩ đắc tội nổi thì tránh , lặng thinh hai giây xuống bên cạnh .
“Mọi xem xem ăn gì ạ?
Trang là các món đặc sắc của nhà hàng .”
Tiêu Thành đưa qua một cuốn sổ nhỏ, bên là tên các món ăn dày đặc mà hoa cả mắt, nhưng rõ ràng là chuẩn , giới thiệu vô cùng rành rọt.
Lâm Ái Vân ngạc nhiên Tiêu Thành một cái, trong lòng dâng lên một tia cảm động.
Không ngờ một ngày cũng sẽ vì cô mà những việc vặt vãnh .
Chương 41 Ánh mắt giao
Trong phòng bao một ô cửa sổ nhỏ ngay đối diện Tiêu Thành, gió khẽ thổi tung những sợi tóc mái trán .
Ánh mắt dịu dàng, ngoại hình đến kinh ngạc và ghen tị, tuấn mỹ vô ngần, đến mức thể rời mắt.