Đại Lão Thập Niên Sủng Ái Mỹ Nhân - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:02:31
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khi hỏi đến lúc nào tổ chức đám cưới, phía Tiêu Thành biểu thị càng sớm càng , nhưng thể qua loa để Lâm Ái Vân chịu thiệt thòi.
Trước tiên sẽ tổ chức một buổi ở trong thôn, đó về Bắc Kinh tổ chức thêm một buổi nữa.
Có điều rốt cuộc đường xá xa xôi, thích bên phía nhà gái thể mời hết , chỉ thể mời những bình thường thiết nhất, bộ chi phí Tiêu Thành sẽ chịu trách nhiệm gánh vác.”
Trương Văn Hoa bèn đợi hậu thiên gặp Lâm Kiến Chí, xem ngày hoàng đạo xong xuôi mới quyết định.
Bàn xong chuyện quan trọng, thời gian cũng còn sớm nữa, Trương Văn Hoa còn tránh hiềm nghi, đồng ý để Tiêu Thành lái xe đưa họ về.
Lúc nãy khi đến đây, bộ cũng chẳng mất bao lâu, giờ xe đưa về thì càng nhanh hơn.
Khi đến cổng nhà họ Đinh, trời vẫn tối hẳn, lúc đều tranh thủ lúc thời tiết mát mẻ ngoài, bê ghế ở đất trống đầu hẻm hóng mát trò chuyện.
Đột nhiên thấy một chiếc xe sang trọng hẻm, vì nhàn rỗi và tò mò, đều theo từ đầu hẻm, xem xem là đến tìm nhà nào.
Kết quả chiếc xe đó dừng cổng nhà họ Đinh.
Nhà họ Đinh vì cưới một cô con dâu nông thôn cực kỳ xinh nên vốn dĩ luôn là trung tâm của các đề tài bàn tán ở khu vực , huống chi thời gian Lâm Ái Vân đến càng dấy lên một làn sóng mới.
“Nhà Đinh Vệ Đông thể xe ?"
“Không nữa, ông nhắc tới bao giờ."
Mọi bàn tán xôn xao, vây xem ở cách xa gần.
Một lát , liền thấy từ ghế lái bước xuống một đàn ông trẻ tuổi phong thái phi phàm, ăn mặc và ngoại hình đều cực kỳ nổi bật.
Sau khi rõ diện mạo của , một đám các cô vợ trẻ, các cô gái kìm mà đỏ mặt, nhưng đôi mắt vẫn cứ dán c.h.ặ.t rời.
Trong lòng thầm tính toán, nhà họ Đinh thật điều, hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm nay, họ một tướng mạo đường hoàng thế mà giấu kỹ , cũng năng giới thiệu, châm kim nối chỉ cho một tiếng.
Lát nữa nhất định lên cửa thăm dò mới .
Phụ nữ qua bằng những ánh mắt đầy ý tứ, đàn ông thì hừ mũi trợn mắt khinh khỉnh, ba lệnh năm quân cho vợ , nhưng ngại đối phương lái xe đến, qua là tiền phận, nên cũng dám quá to.
Đối với những ánh mắt dò xét của bên cạnh, Tiêu Thành chỉ nhàn nhạt quét mắt qua một lượt thu hồi tầm mắt.
Trên mặt nở nụ , tới phía ghế phụ để Lâm Ái Vân vịn tay xuống xe, đó ghế , đỡ hai chị em Trương Văn Hoa và Trương Văn Nguyệt xuống.
“Để cháu giúp mang đồ trong."
“Thật phiền cháu quá, Khang t.ử giúp Thành một tay ."
Mở cốp xe , thấy chỉ mang những hộp quà chuẩn ở nhà hàng đó, mà còn mấy túi hoa quả và các loại thực phẩm dinh dưỡng khác, Trương Văn Hoa thầm tặc lưỡi, thêm một cái.
Xem thanh niên ngay từ đầu quyết tâm thuyết phục bà, ngay cả việc lái xe đưa họ về cũng tính toán kỹ, nếu cũng sẽ chuẩn sẵn những món quà .
Tất nhiên cũng khả năng là chuẩn để phòng hờ thôi.
Trương Văn Hoa thiên về khả năng hơn.
Sau khi mang đồ nhà, phát hiện những khác cũng đều mặt, vì đều là đầu gặp mặt, Tiêu Thành liền theo Lâm Ái Vân chào hỏi một lượt coi như chào hỏi đơn giản.
Biết Tiêu Thành mang quà cho tất cả , cả nhà họ Đinh đều lịch sự cảm ơn.
Trương Văn Nguyệt giữ Tiêu Thành uống nước, nước uống một nửa, liền lên tiếng cáo từ.
Lâm Ái Vân vội vàng lên theo:
“Mẹ, bức thêu của con vẫn còn ở nhà , nếu hậu thiên về quê thì con e là thời gian thêu nữa, nên tranh thủ hai ngày thêu gấp một phần."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-thap-nien-sung-ai-my-nhan/chuong-92.html.]
“Gấp thế ?"
Trương Văn Hoa cau mày, bà cũng Lâm Ái Vân dựa thêu thùa kiếm ít tiền.
Lúc đầu bà ngạc nhiên, con gái kỹ năng từ bao giờ, nhưng nghĩ bình thường cô đảm nhiệm việc khâu vá trong nhà, thêu thùa đều , giờ thể dựa cái kiếm tiền, chắc là nhận sự chỉ dạy của cô Huệ, cộng thêm việc Lâm Ái Vân giải thích hảo nên bà tiếp tục vướng mắc vấn đề nữa, ngược còn thấy tự hào về cô.
“Vâng, bên đang cần gấp ạ."
Thực chỉ còn thiếu một chút công đoạn cuối cùng nữa thôi, cô thêu nghiêm túc một ngày là xong, nhưng mà...
Lâm Ái Vân mặt đỏ tim đ-ập, vẻ mặt giả vờ như đang khó xử, tiếp tục :
“Nếu quá thời hạn, chừng con còn bồi thường tiền nữa."
Vừa thấy bồi thường tiền, những khác đều cuống lên.
Tiêu Thành đây khi Lâm Ái Vân thêu thùa từng ở bên cạnh bạn mấy ngày, nên rõ trình độ của cô.
Nghe thấy lời bất thường , như cảm nhận điều gì đó bèn nghiêng đầu cô một cái, khi chạm đôi mắt to long lanh nước , ánh mắt khẽ động.
Chương 43 43 Cắn cô
Thần sắc Tiêu Thành đổi, giọng bình thản:
“Hay là để đưa Ái Vân lấy đồ về nhé?"
“Vậy thì phiền cháu quá."
Hiện tại ngoài cách cũng còn cách nào khác, Trương Văn Hoa gật đầu, :
“Để Khang t.ử cùng cháu ?"
“ , chị ơi, em còn thể giúp chị bê đồ nữa."
Lâm Văn Khang vỗ ng-ực, tự nguyện xung phong.
“Không cần , tự chị , vả còn Tiêu Thành giúp nữa mà."
Lâm Ái Vân theo bản năng lên tiếng từ chối ngay.
“Vậy cũng , về sớm nhé."
Trương Văn Hoa cũng thêm gì nữa, tiễn hai tận cửa xe, theo bóng xe xa.
Đợi đến khi đuôi xe biến mất ở góc rẽ đầu hẻm, lúc những xung quanh đang rình rập mới kìm mà vây .
“Văn Nguyệt em gái , đây là ai ở nhà em , đây bao giờ thấy thế?"
“ đúng , cũng thấy lạ mặt lắm, xe mà còn giấu bọn , thật nghĩa khí chút nào."
“Trông trẻ thế , chắc là kết hôn nhỉ?
Cô xem thể châm kim nối chỉ giúp , con gái thứ ba nhà vẫn nơi chốn, dạo lo nẫu cả ruột."
Người một câu một câu, đùa giỡn thật thật giả giả.
Trương Văn Nguyệt , khoác tay lên vai Trương Văn Hoa:
“Đây là con rể tương lai của chị gái , châm kim nối chỉ gì chứ?"