Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1022: Tự dát vàng lên mặt

Cập nhật lúc: 2026-01-22 06:13:17
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Sơ Kiến chỉ từng thấy con ch.ó đen lớn thiết với Ngu Vong Ưu, những khác, nó dường như đều mấy để tâm.

À, tất nhiên, còn Hạ Viễn Phương.

Hạ Viễn Phương cứu mạng nó, con ch.ó đen lớn vẫn quan tâm đến bà.

Chỉ là sự thiết như với Ngu Vong Ưu.

Hạ Sơ Kiến cảm thấy, lẽ con ch.ó đen Ngu Vong Ưu nuôi lớn từ nhỏ?

À, đúng, Ngu Vong Ưu đó rõ ràng là giả.

Ngu Vong Ưu thật, chắc nuôi ch.ó.

Bởi vì nếu con ch.ó đen lớn do Ngu Vong Ưu thật nuôi, thì khi Ngu Vong Ưu thật thế, con ch.ó chắc chắn .

Hạ Sơ Kiến cho rằng, mặt nạ da chỉ đ.á.n.h lừa tư duy con về mặt thị giác.

ch.ó loài vật mặt, nó phân biệt bằng mùi.

Cho nên nếu con ch.ó đen lớn thuộc về Ngu Vong Ưu thật, thì chắc chắn sẽ Ngu Vong Ưu thế.

.

Hạ Sơ Kiến phán đoán, con ch.ó đen lớn cũng chỉ là một đạo cụ.

thuộc về bất cứ ai.

Sự thiết với Ngu Vong Ưu giả đó, lẽ cũng là do huấn luyện.

Gia đình hàng xóm đó, từ đến ch.ó, đều là giả.

Hạ Sơ Kiến nhạt trong lòng.

Cửa mở , Ngũ Phúc dắt tay Tiểu Cửu Tương ở hàng đầu, ngẩng khuôn mặt tươi rói cô.

"Chị cả về !"

"Chị cả về !"

Tâm trạng u ám của Hạ Sơ Kiến trong nháy mắt hai khuôn mặt mũm mĩm tươi xua tan.

Cô cúi xuống bế Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương lên, hôn chụt một cái hai bên má phúng phính của chúng, : "Chị về đây, Ngũ Phúc, Tiểu Cửu Tương, hôm nay nghịch ngợm ?"

Ngũ Phúc vẫn tự hào : "Đương nhiên là !"

Lại : "Tiểu Cửu Tương ngoan, chẳng nghịch ngợm gì cả!"

Hạ Sơ Kiến : "Ngũ Phúc em lắm, càng ngày càng bóp méo ý của chị đấy."

"Tiểu Cửu Tương, đừng Ngũ Phúc bậy. Trẻ con nghịch ngợm là ngoan. Trẻ con ngoan là nghịch ngợm."

Tiểu Cửu Tương ngoan ngoãn đáp: "Em chị cả! Cửu Tương nhất định nghịch ngợm!"

Tứ Hỉ vẫy đuôi, nhịn sủa "Gâu gâu" hai tiếng.

Chó tách A Vật và chim sẻ nhỏ béo ị A Uyên chờ nữa, trực tiếp bay lên, mỗi con đậu một bên vai Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Robot gia dụng Lục Thuận tinh ý bế Tứ Hỉ lên.

Hạ Sơ Kiến gật đầu với Tứ Hỉ đang vẫy đuôi điên cuồng về phía , : "Đợi trong chị sẽ âu yếm Tứ Hỉ của chúng , đúng , Tam Tông ? Lại ở trong nhà kính sân ?"

Lục Thuận trơn tru theo cô, giọng điện t.ử tổng hợp mang chút ân cần: "Chủ nhân, Tam Tông nhân lúc thời tiết , sửa sang nhà kính, đợi trời lạnh là thể chính thức sử dụng ."

Hạ Sơ Kiến : "Cũng đừng để nóng, tuy đến tháng Bảy, nhưng cũng chẳng còn mấy ngày nữa ."

Thời tiết cũng dần nóng lên.

Hơn nữa ở đây nóng hơn nhiều so với tiểu trang viên gần Rừng Dị Thú ở thành phố Mộc Lan Quy Viễn Tinh.

mấy bước toát mồ hôi.

Mang theo một đống "phụ kiện" phòng khách, Hạ Viễn Phương từ tầng hai xuống.

Nhìn sắc mặt Hạ Sơ Kiến, bà đau lòng : "... Sao thế ? Chẳng con 'khỏi' ?"

Hạ Sơ Kiến thản nhiên đáp: "Cẩu Hoàng đế tin con mất trí nhớ, gọi con cung, dùng dị năng hành hạ một trận."

Lần não bộ của cô tổn thương gì, nhưng xương cốt thì thương nhẹ.

Tuy nhiên nãy "vật lý trị liệu" một lúc trong khoang y tế chiến cơ của Hoắc Ngự Sâm, nên còn đau nữa.

Không ngờ cái eo vẫn khỏi hẳn.

Hạ Sơ Kiến kêu lên "Ái chà", : "Cô cô mau đón hai đứa nhóc béo giúp con với, con khom lưng ..."

thẳng thì , nãy định đặt hai đứa nhỏ xuống thì .

Vừa cử động, cái eo liền đau nhói.

Trước đó cô cảm thấy gì.

Hạ Viễn Phương vội : "Để cô bế, con theo cô."

Bà đón lấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương, đặt xuống đất, dặn dò: "Các con chơi ở phòng khách, đừng nghịch ngợm, cô cô chữa thương cho chị cả, các con đừng để chị thương mà còn lo lắng cho các con, ?"

Chó tách A Vật và chim sẻ nhỏ béo A Uyên đang xổm vai Hạ Sơ Kiến cũng lượt rời khỏi vai cô.

A Vật nhảy thẳng xuống, thế mà ngã, tiếp đất vững vàng.

Chim sẻ nhỏ béo vỗ vỗ đôi cánh ngắn cũn bay hai cái, đậu thẳng lên cái đầu bán cầu của robot gia dụng Lục Thuận.

Thư Sách

Hạ Sơ Kiến theo Hạ Viễn Phương lên phòng việc kiêm phòng thí nghiệm của bà tầng hai.

"Eo của con cũng , cơ bắp bong gân khá nặng, nhưng cũng điều trị ." Hạ Viễn Phương máy kiểm tra lẩm bẩm.

Hạ Sơ Kiến : "Đã điều trị trong khoang y tế một lúc, nhưng con cảm thấy chỉ trị ngọn trị gốc."

Hạ Viễn Phương : "Cũng khả năng, nhưng nếu chỉ là bong gân cơ bắp thông thường, khoang y tế tuyệt đối thành vấn đề."

"Nếu vẫn khỏi hẳn, khả năng cao là cột sống thắt lưng vấn đề. E rằng trong khoang y tế cả tháng mới khỏi."

Hạ Sơ Kiến vội : "Cô cô, con thể trong khoang y tế một tháng !"

Thế thì đắt lắm!

tin tên cẩu Hoàng đế bây giờ còn chịu thanh toán viện phí cho cô...

Hạ Viễn Phương : "Con xuống , cô tiêm cho con một mũi, sẽ nhanh khỏi."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Uống t.h.u.ố.c viên còn , tiêm...

Cô thực sự sợ!

Hạ Viễn Phương , nếu nhanh khỏi, trường hợp của cô tiêm là nhanh nhất.

Dùng cách khác, gân cốt tổn thương tịnh dưỡng một trăm ngày, xem cô đợi một trăm ngày .

Nghĩ đến việc học bỏ bê, và sắp đến kỳ nghỉ hè, cô còn thực tập Tiêm tinh hạm nữa...

Hạ Sơ Kiến nghiến răng, nhắm mắt : "Cô tiêm , con ngủ một lát ."

Hạ Viễn Phương cũng Hạ Sơ Kiến sợ tiêm.

Bà đưa cho cô một viên t.h.u.ố.c, : "Uống xong ngủ ."

Viên t.h.u.ố.c thành phần an thần, Hạ Sơ Kiến uống xong quả nhiên chìm giấc ngủ say.

Hạ Viễn Phương mới tiêm vùng cột sống thắt lưng cho cô.

Bà tiêm trực tiếp tủy xương, thể thúc đẩy sự phân chia tế bào ở đó, sớm chữa lành tổn thương cột sống thắt lưng.

Đây mới thực sự là trị tận gốc.

Thời gian cũng lâu một chút.

Cho nên Hạ Sơ Kiến ngủ .

Giấc ngủ của Hạ Sơ Kiến kéo dài đến tận sáng sớm hôm .

Cô mở mắt , phát hiện trở về phòng ngủ của .

Và bên cạnh gối của cô còn một nhóc béo đang ngủ say, chính là Cửu Tương.

Cô mỉm , hôn lên khuôn mặt phúng phính chu của Tiểu Cửu Tương.

Ngồi dậy xuống giường, chân dường như chạm vật gì đó mềm mại ấm áp.

Cô cúi đầu , thế mà là Ngũ Phúc, đang ngủ tấm t.h.ả.m mềm bên cạnh giường cô.

Nhìn góc phòng ngủ, thêm một cái trụ mèo leo cao.

Trên đó con chim sẻ nhỏ béo và con ch.ó tách đang nhắm mắt ngủ say.

Tâm trạng Hạ Sơ Kiến bỗng chốc trở nên tươi sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1022-tu-dat-vang-len-mat.html.]

Được trở về nhà , thật !

Sau khi rửa mặt, cô xuống tầng, thấy Hạ Viễn Phương đang bữa sáng trong bếp.

Hạ Sơ Kiến hít sâu một khí trong lành mang theo mùi cỏ thơm, : "Cô cô, chào buổi sáng!"

Hạ Viễn Phương đầu cô: "Hết đau eo ?"

Hạ Sơ Kiến vặn vẹo eo, còn vài động tác uốn dẻo, ngạc nhiên vui mừng : "Không đau chút nào nữa! Thật sự đau nữa!"

Hạ Viễn Phương mỉm cô, bưng bữa sáng xong .

...

Ăn sáng xong, Hạ Sơ Kiến đến trường.

Cô ghé qua ký túc xá của .

Mấy hôm dọn dẹp xong, kết quả một ngày cẩu Hoàng đế hành hạ lỡ mất mười ngày.

Tiếp đó nghĩ đến việc cẩu Hoàng đế đề nghị để Cục Đặc An "bảo vệ sát sườn" 24/24, cô cảnh giác.

Hoắc Ngự Sâm tuy cản , nhưng đảm bảo cẩu Hoàng đế sẽ "tìm lối tắt", tìm khác đến giám sát cô.

, cô tin cẩu Hoàng đế bụng đến mức cho "bảo vệ sát sườn" cô 24/24.

Chẳng qua là giám sát cô thôi, để thể kịp thời khi nào cô khôi phục trí nhớ!

Hạ Sơ Kiến lạnh trong lòng.

Nghĩ nhỉ!

Đã quên là quên, kiểu quên vĩnh viễn mà ngay cả cô cô cũng chữa !

Hạ Sơ Kiến thản nhiên thu dọn cặp sách, đến tòa nhà giảng đường trung tâm.

Cô đến sớm, là đầu tiên lớp.

Vào lớp bao lâu, bọn Trần Ngôn Quân lục tục kéo đến.

Thấy Hạ Sơ Kiến về, ai nấy đều vui vẻ chạy chào hỏi cô.

"Lớp trưởng về !"

"Lớp trưởng chứ?"

"Sắc mặt lớp trưởng hơn nhiều , chắc chắn là !"

Hạ Sơ Kiến mỉm gật đầu đáp từng : "Khá hơn nhiều , nhờ phúc của đấy!"

"Dạo gì thế?"

"Sắp hết học kỳ nhỉ?"

" , tiền thưởng nhận ?"

Vừa , cô kiểm tra thiết đeo tay lượng t.ử của , xem dư ngân hàng .

Quả nhiên, hai triệu Bắc Thần tệ đang yên trong tài khoản của cô, mới chuyển hôm qua.

Hạ Sơ Kiến tươi như hoa.

Trần Ngôn Quân hào hứng : "Hôm qua bọn tớ thấy , ăn mừng một trận !"

Giang Thắng : "Hôm qua chỉ tụ tập nhỏ trong ký túc xá thôi, lớp trưởng về , hôm nay chúng ngoài ăn một bữa trò !"

"Tớ mấy quán ăn khá ngon ở trung tâm thành phố!"

Trần Ngôn Quân : "Mấy quán ở trung tâm thành phố còn chẳng ngon bằng đồ lớp trưởng và cô của lớp trưởng , tớ lắm."

Quan trọng là khá xa, họ phương tiện di chuyển riêng, khá phiền phức.

Giang Thắng : "Vậy chẳng lẽ ăn tạm ở nhà ăn trường? Trần Ngôn Quân, đừng lúc nào cũng tơ tưởng đến tay nghề của lớp trưởng và cô của lớp trưởng nữa, đó là thứ mà loại như chúng thể ăn hàng ngày ?! Cậu sợ tổn thọ !"

Hạ Sơ Kiến chọc .

lúc , Thu T.ử Ninh bước .

Lần , cô một , bên cạnh còn dẫn theo một nam sinh trầm lặng ít .

Nhìn vóc dáng cao lớn vạm vỡ, thoạt giống sinh viên cùng tuổi với họ.

Hạ Sơ Kiến từng gặp .

Trần Ngôn Quân cũng ngạc nhiên : "Thu T.ử Ninh, cô học còn mang theo vệ sĩ ?"

Thu T.ử Ninh đắc ý: "Thì ? Mày phục ?"

Hạ Sơ Kiến thản nhiên : "Chuyên ngành tàu khu trục diệt tinh của chúng thành cái chợ từ bao giờ thế?"

"Muốn thì , thì , nhà trường cũng thật dễ dãi..."

Thu T.ử Ninh biến sắc, lạnh : "Hạ Sơ Kiến, đừng tưởng chỉ cô là thiên tài!"

"Bạn học Triệu bên cạnh tuy cũng xuất bình dân, nhưng giỏi hơn cô nhiều!"

"Người chuyển từ chuyên ngành Vật lý thiên thể của Đại học Bắc Thần sang đấy!"

"Kỳ thi đại học năm ngoái, mới là học bá lừng danh, chỉ là cái loại học tra (kém cỏi) như cô cướp mất vị trí Trạng nguyên thôi, cô còn mặt mũi nào mà coi thường ?!"

Hạ Sơ Kiến bật : "Vậy ? Từ bao giờ mà thứ hai cũng dám gọi thứ nhất là học tra thế? Được mở mang tầm mắt !"

"Chỉ thông minh của bạn học Thu quả nhiên bình thường, thảo nào chỉ thể dựa việc cướp đoạt học tịch của khác mới lén lút đây."

Thu T.ử Ninh giận dữ: " lén lút bao giờ?!"

" thư giới thiệu từ đại quý tộc! Nhà trường đồng ý cho chuyển trường , cô là cái thá gì?! Cũng dám nhạo ?!"

Hạ Sơ Kiến cho là đúng: "Cô ngu mà ngu, đương nhiên ai cũng thể nhạo."

"Chẳng lẽ còn chọn ngày lành tháng mới ?"

"Cô cũng tự dát vàng lên mặt quá nhỉ."

Thu T.ử Ninh tức đến run , thế gọi là dát vàng lên mặt? Cô chẳng đang tự biện hộ cho ?!

câu của Hạ Sơ Kiến chặn họng khiến cô thốt nên lời nào để biện minh tiếp.

Không thể nhịn nữa thì cần nhịn.

Thu T.ử Ninh trở tay rút một khẩu s.ú.n.g lục, chĩa Hạ Sơ Kiến, nghiến răng nghiến lợi : "Mồm mép tép nhảy! Tao xem mồm mày nhanh s.ú.n.g tao nhanh?!"

Hạ Sơ Kiến càng thấy buồn : "Đấu khẩu cô còn , cô chắc chắn so s.ú.n.g pháp với ?"

Trong lúc chuyện, tay cô cũng xuất hiện một khẩu s.ú.n.g lục.

Tốc độ tay của Hạ Sơ Kiến nhanh đến mức ai thấy khẩu s.ú.n.g của cô xuất hiện như thế nào!

Đồng t.ử Thu T.ử Ninh co rút mạnh.

, về khoản s.ú.n.g pháp, cô chắc chắn bằng Hạ Sơ Kiến...

Giây phút , cô hận đến ngứa răng!

Con tiện nhân , cánh cửa đó , còn thể trở về?!

Người chẳng với cô rằng, ném "cánh cửa" là hiến tế cho thần ?!

Thần hưởng dụng m.á.u thịt con mới đáp ứng lời cầu xin của họ...

Bây giờ ngay cả chống lưng cho cô cũng đang ngơ ngác, bởi vì chuyện khác với những gì họ đây!

Thu T.ử Ninh cũng đằng cánh cửa mà Hạ Sơ Kiến rốt cuộc là nơi như thế nào, và cô trở về .

thấy cô gây sự, căn bản khả năng chung sống hòa bình!

Bản cũng , thấy Hạ Sơ Kiến là giận chỗ phát tiết, hận thể một s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t cô cho !

lúc , Triệu Bạch Nghi bên cạnh đưa tay ấn nòng s.ú.n.g của Thu T.ử Ninh xuống, chậm rãi với Hạ Sơ Kiến: "Cô là Hạ Sơ Kiến?"

"Cô đúng, thứ hai quả thực quyền nhạo thứ nhất là học tra."

" cô chỉ điểm thi đại học là , còn điểm thành tích bình thường, dùng hai chữ 'học tra' để hình dung cũng quá đáng."

Hạ Sơ Kiến nhướng mày: "Ồ? Sao bạn học Triệu điểm thành tích bình thường của ?"

Triệu Bạch Nghi bình thản mỉm , : "Muốn , trừ khi đừng ."

Đây là đang ám chỉ điểm thi đại học của Hạ Sơ Kiến vấn đề.

Hạ Sơ Kiến chịu thiệt thòi.

Dù là chịu thiệt ở chỗ Hoàng đế, cô cũng sẽ tìm cách đòi , huống chi là một bạn học bình thường mới gặp đầu.

Hạ Sơ Kiến giận mà , thong thả : "Cậu đúng, nhưng chuyển trường đến đây, ôm đùi ai thế?"

"Hơn nữa điểm thành tích bình thường thì liên quan gì đến thi đại học?"

"Nếu điểm thành tích bình thường tác dụng, thì đừng thi đại học nữa, dùng điểm thành tích bình thường để xét tuyển đại học, ?"

Loading...