Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1105: Mẹ Nào Con Nấy
Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:04:27
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Sơ Kiến vẫn nhớ như in hồi , khi cô ngỏ ý mua mảnh đất , cơ quan quản lý bất động sản từ chối thẳng thừng, rằng đất đó bán.
Cuối cùng, nhờ Quyền Dữ Huấn mặt, cô mới hợp đồng mua bán và giấy tờ sở hữu. Cũng chính vì những lý do "khó " đó mà mảnh đất Hạ Sơ Kiến mua khá nhỏ, địa hình chẳng – một dải đất hẹp dài chạy theo hướng Đông Tây.
Giờ đây, khi thấy cơ quan quản lý bất động sản quyết định bán mảnh đất ngay cạnh tiểu trang viên nhà , tim Hạ Sơ Kiến đập thình thịch.
Tuy nhiên, bên ngoài cô vẫn giữ vẻ bình thản, xem xét kỹ vài tấm bản đồ địa hình mới hờ hững chỉ ba khu đất ở phía Đông, Tây và Bắc của trang viên nhà , hỏi: "Mấy chỗ đều bán hết ?"
Nhân viên quản lý bất động sản gật đầu: " , phía Đông, Tây và Bắc mỗi hướng 10 hecta, Cục dự định bán đứt luôn. Tuy nhiên, khu vực sát Rừng Rậm Dị Thú, cách khá xa trung tâm thành Mộc Lan. Hệ thống an ninh của thành phố hiện tại chỉ phủ sóng một nửa khu vực , nên về mặt an thể ảnh hưởng đôi chút. Vì thế giá hiện tại rẻ. Tổng cộng 30 hecta, bán trọn gói 10 triệu tệ."
Hạ Sơ Kiến giật , nhưng vẫn lắc đầu quầy quậy: "Đắt quá... 10 triệu mà mua đất ở cái chốn khỉ ho cò gáy á? thà bỏ tiền đó mua một căn hộ nhỏ ở trung tâm Bắc Thần Tinh còn sướng hơn."
Nhân viên khổ: " hiểu ý cô, theo cô giá bao nhiêu thì hợp lý?"
Hạ Sơ Kiến ướm lời: "Các thể giảm giá tối đa bao nhiêu?"
Nhân viên quanh quất hạ giọng: "Chỉ tiêu của chúng còn thiếu 8 triệu..."
Ý là giá chốt thể là 8 triệu.
8 triệu cho 30 hecta đất thực là cái giá quá hời. nhớ họ khó , Hạ Sơ Kiến để họ chiếm tiện nghi dễ dàng.
Cô mỉm : "5 triệu, giá chốt, lấy hết đất ở ba phía Đông, Tây, Bắc. Tiền mặt, chuyển khoản sang tên ngay lập tức."
Nhân viên lập tức xin ý kiến cấp . Một lát , cùng lãnh đạo bộ phận để thương thảo riêng với Hạ Sơ Kiến.
Mười phút , Hạ Sơ Kiến thành công mua bộ đất đai bao quanh trang viên nhà .
Quách Thịnh bên cạnh mà líu cả lưỡi, bận rộn đến mức chân chạm đất. Hắn đối chiếu thông tin với bán một nữa để đảm bảo khớp với dữ liệu mới nhất từ cơ quan quản lý, dùng phần mềm chuyên dụng để rà soát hợp đồng mua bán. Chỉ khi thứ thông qua, mới để Hạ Sơ Kiến ký tên.
Hôm nay Hạ Sơ Kiến mua một lèo 15 căn hộ cộng thêm 30 hecta đất, cứ như chợ mua rau cải . Chỉ riêng việc ký tên thôi cũng khiến cô hoa cả mắt.
Cầm tay 15 cuốn sổ đỏ và một tập giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, Hạ Sơ Kiến nheo mắt mãn nguyện như một chú mèo ăn no.
...
Tam Tông lái phi hành khí đưa cả nhà đến đón Hạ Sơ Kiến.
Cô vẫy tay chào tạm biệt Quách Thịnh leo lên xe.
Oanh Oanh hào hứng hỏi: "Sơ Kiến, hôm nay mua mấy căn nhà thế?"
Hạ Sơ Kiến đưa chồng sổ đỏ cho cô bạn xem.
Tay Oanh Oanh run lên vì kích động: "Thật á?! Để tớ đếm xem... một, hai, ba... Trời ơi, tận 15 căn lận?!"
Thím Trần tò mò: "Sơ Kiến, con mua nhiều nhà thế để gì?"
Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Thực con cũng chẳng nữa, chỉ thấy rẻ quá, mua nổi nên giờ mua bù cho bõ tức mà! Ha ha ha ha!"
Lời của cô cũng là thật lòng, quả thực chút tâm lý "trả thù đời" trong việc mua sắm .
Thím Trần gật gù: "Giá nhà giờ đúng là rẻ thật, thím cũng đang tính mua cho Oanh Oanh một căn."
Mười vạn một căn, bà khả năng chi trả.
Hạ Sơ Kiến chớp mắt, nén ý định tặng nhà của .
...
Về đến nhà thì trời tối hẳn. Hạ Viễn Phương vẫn đang miệt mài trong phòng thí nghiệm tầng.
Hạ Sơ Kiến cùng thím Trần bếp nấu cơm. Tay nghề của Hạ Sơ Kiến cũng khá, chỉ kém Hạ Viễn Phương một chút. Nếu thời gian rèn luyện thêm, chắc chắn cô sẽ bắt kịp cô cô . Mọi trong nhà thực cũng kén chọn, ăn là . Đương nhiên, nếu ăn ngon thì càng tuyệt.
Ăn tối xong, Lục Thuận phụ trách dọn dẹp bát đĩa và lau chùi nhà bếp. Thím Trần và Oanh Oanh chia đưa Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương tắm.
Tam Tông dắt Tứ Hỉ kiểm tra ruộng vườn, tiện thể nhặt trứng của chim Phượng Loan (gà rừng đuôi dài) đem về.
Hạ Sơ Kiến thì bế ch.ó A Vật và chim A Uyên phòng tắm, lau sạch lông lá và chân cẳng cho chúng, đặt lên giá mèo nghỉ ngơi. Hai đứa nhỏ hôm nay chơi đùa thỏa thích bên ngoài, trưa cũng ngủ nên giờ buồn ngủ rũ rượi, ngoan ngoãn leo lên chỗ quen thuộc nhắm mắt ngủ ngay.
Lúc Hạ Sơ Kiến mới tìm Hạ Viễn Phương.
Ăn tối xong Hạ Viễn Phương chui tọt phòng thí nghiệm, nên chuyện Hạ Sơ Kiến mua bao nhiêu nhà bà vẫn .
Hạ Sơ Kiến cầm xấp sổ đỏ và giấy chứng nhận quyền sử dụng đất bước phòng thí nghiệm.
"Cô cô, rảnh ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1105-me-nao-con-nay.html.]
Hạ Viễn Phương , tháo kính xoa xoa mắt: "Ngồi , cũng định nghỉ một chút."
Hạ Sơ Kiến đưa đống giấy tờ : "Cô cô, đây là bất động sản và đất đai con mua hôm nay."
Nhìn xấp giấy tờ dày cộp, Hạ Viễn Phương sững sờ: "Con mua bao nhiêu thế ?"
Hạ Sơ Kiến đáp: "15 căn hộ và 30 hecta đất ạ. Đất ở phía Đông, Tây và Bắc trang viên nhà , mỗi hướng 10 hecta. Cộng thì trang viên của chúng giờ rộng 50 hecta, cũng dáng một trang viên quy mô đấy."
Hạ Viễn Phương lật xem từng cái, trong đầu tính toán nhanh: "Một căn penthouse thông tầng, mười căn hộ ba phòng ngủ, mua thêm hai căn hộ cao cấp nữa? Lại còn ngay căn penthouse ? Rồi còn hai căn biệt thự nữa... Chỗ hết bao nhiêu tiền?"
Hạ Sơ Kiến đưa hợp đồng mua bán, sổ đỏ cũng ghi giá trị giao dịch nên Hạ Viễn Phương giá.
Hạ Sơ Kiến úp mở, : "Cô cô, nhà ở thành Mộc Lan giờ đúng là giá rau muống. Con mua nhiều thế mà chỉ tốn hơn 12 triệu tệ thôi."
Hạ Viễn Phương nhẩm tính tiền kiếm , cộng thêm cổ tức từ Quyền Dữ Huấn và Tố Bất Ngôn chuyển cho Hạ Sơ Kiến, cùng với các khoản phí đó, tài sản của cô bé vượt xa con 20 triệu. Hạ Sơ Kiến quả thực tiền.
Bà dài dòng, chỉ nhíu mày hỏi: "Giá nhà rớt t.h.ả.m hại thế mà con còn mua nhiều , sợ... sập luôn ?"
Hạ Sơ Kiến nhún vai: "Có sập thì con vẫn nhà, đất sờ sờ đấy, chẳng lỗ . Đó là cái của bất động sản mà. À đúng , cô cô, con bàn với một việc. Con định tặng một căn hộ cao cấp nhỏ cho Oanh Oanh và thím Trần quà thi đại học. Căn còn tặng cho Tam Tông, thấy thế nào?"
Hạ Viễn Phương gật đầu: "Đương nhiên phản đối. con liệu khiến Oanh Oanh và Tam Tông nghĩ ngợi, tưởng con đuổi khéo họ ..."
Hạ Sơ Kiến nghĩ tới khía cạnh , trợn tròn mắt: " con sắp xếp phòng cho họ ở căn penthouse của con mà! Sao con đuổi họ ?!"
Hạ Viễn Phương khéo: "Thực chờ Oanh Oanh nghiệp đại học, khi Tam Tông lập gia đình, lúc đó phân ở riêng cũng muộn."
Nghe , Hạ Sơ Kiến xụ mặt, rầu rĩ : "Thật là... Tại cứ lớn lên là kết hôn nhỉ? Mọi cứ sống vui vẻ bên thế ?"
Hạ Viễn Phương bực buồn : "Đừng tưởng cô giục con lấy chồng là con đà lấn tới, cấm cả bạn bè kết hôn nhé. Đó là cuộc đời của họ, lựa chọn của họ. Là bạn bè, con thể góp ý nhưng tuyệt đối can thiệp lựa chọn cuộc đời khác, ?"
Hạ Sơ Kiến ngoan ngoãn gật đầu: "Con , con sẽ linh tinh với Oanh Oanh và Tam Tông . Thật con thừa Oanh Oanh khao khát chuyện yêu đương, kết hôn, sinh con. Cậu khác con, con thì chẳng màng mấy chuyện đó."
Hạ Viễn Phương chỉ thấy đầu càng đau hơn. Bà day day trán, thở dài: "Sơ Kiến, con mới mười chín tuổi thôi mà, chẳng lẽ con chút tâm tư tình cảm nào của thiếu nữ tuổi mười chín ?"
Hạ Sơ Kiến tỉnh bơ: "Ai quy định mười chín tuổi là yêu đương mù quáng chứ? Yêu đương tốn thời gian lắm! Có thời gian đó, con thám hiểm vũ trụ tìm mỏ vàng sướng hơn ?"
Hạ Viễn Phương mắng yêu: "Con kiếm nhiều tiền thế để gì? Đến một mụn con cũng , tiền để cho ai?"
Hạ Sơ Kiến đến đây liền "bật" ngay: "Cô cô, cũng con ..."
Hạ Viễn Phương đáp: "Ta con mà! Tất cả của đều là của con, con chính là con gái ruột của ."
Hạ Sơ Kiến vội xua tay: "Cô cô, con thương con, nhưng đừng coi con là con ruột, cháu gái là lắm . Con còn đang chờ bế em trai em gái do cô sinh đấy!"
Hạ Viễn Phương mỉm : "Cô lớn tuổi , sinh nữa."
Mắt Hạ Sơ Kiến đảo một vòng: " thể nuôi cấy một đứa mà..."
Thư Sách
Sắc mặt Hạ Viễn Phương trầm xuống: "Nuôi cấy cơ thể và nuôi cấy phôi t.h.a.i là hai chuyện khác . Sơ Kiến, con lòng kính sợ đối với khoa học gen. Gen món đồ chơi để con nhào nặn thế nào thì nhào nặn. Mỗi bộ gen đều mang một sinh mệnh."
Hạ Sơ Kiến mím môi: "Cô cô, còn cho rằng việc Bắc Thần Đế Quốc cấm nghiên cứu khoa học về gen là ngu ngốc ?"
Hạ Viễn Phương thở dài: "Bắc Thần Đế Quốc là bỏ gốc lấy ngọn. Chúng giữ lòng kính sợ nghĩa là dừng bước tiến lên. Thôi, con học về gen, con cũng hiểu."
Hạ Sơ Kiến tủm tỉm: "Cô cô đừng suy nghĩ nhiều quá. Con thấy thế nào thì thế thôi. Đã là một môn khoa học thì do con kiểm soát nó. Có lòng kính sợ thì nó vẫn phục vụ cho nhân loại chúng , nếu thì chẳng ý nghĩa gì cả."
Hạ Viễn Phương cô với ánh mắt phức tạp, thầm nghĩ: Chẳng lẽ thực sự câu " nào con nấy" ?