Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1106: Song Hướng Lao Tới
Cập nhật lúc: 2026-01-23 15:04:28
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Viễn Phương trầm ngâm.
Hạ Sơ Kiến lớn lên bên cạnh bà, nhưng ảnh hưởng từ cách giáo d.ụ.c của bà đối với cô bé dường như ít ỏi... Mặc dù từng gặp ruột một ngày nào, nhưng Hạ Sơ Kiến nhiều điểm khiến bà nhớ đến phụ nữ vĩ đại .
Ngay cả câu , của Hạ Sơ Kiến cũng từng thốt lên y hệt... Khi đó, Hạ Viễn Phương đồng tình và tranh luận gay gắt từ góc độ di truyền học. giờ , lẽ quan điểm mới là chân lý.
...
Rời khỏi phòng thí nghiệm của Hạ Viễn Phương, Hạ Sơ Kiến thẳng đến phòng của thím Trần và Oanh Oanh.
Kỳ thi đại học kết thúc, Oanh Oanh đang thu dọn đồ đạc để chuyển sang phòng riêng. Cô bé mười chín tuổi, ở chung phòng với nữa. Dinh thự nhà họ Hạ còn nhiều phòng trống, cô bé thể thoải mái lựa chọn.
Hạ Sơ Kiến bước , trò chuyện vài câu thấy thím Trần xách một chiếc vali đựng quần áo của Oanh Oanh tới.
Thím Trần gật đầu chào Hạ Sơ Kiến, sang dặn dò con gái: "Con lớn , ở chung với nữa. Tối đến ai giám sát, đừng mà lén lút lên mạng thâu đêm suốt sáng đấy nhé!"
Oanh Oanh toe toét: "Không ! Không ! Con mà thức đêm lên mạng chứ?! Mà thức thì cũng chẳng , dù gì bây giờ cũng đang nghỉ hè mà!"
Cô bé trông vui vẻ. Những sóng gió bên ngoài dường như vẫn còn quá xa vời với cô bé, cô bé cảm nhận sự khắc nghiệt của thời cuộc. Hơn nữa, là vương tộc của loài thần thú Phỉ Phỉ, kỹ năng "quên sầu" bẩm sinh giúp cô bé phần lớn thời gian đều sống vô tư lự.
Hạ Sơ Kiến lấy một cuốn sổ đỏ đưa cho Oanh Oanh: "Oanh Oanh, đây là quà mừng thi xong đại học của tớ tặng . Dù thi đỗ trường nào nữa, thì ở thành Mộc Lan thuộc Quy Viễn Tinh , vẫn luôn một căn nhà thuộc về và thím Trần. Khi nào rảnh, chúng cùng sang tên đổi chủ, chuyển thành tên của hai con ."
Thím Trần kinh ngạc trợn tròn mắt: "Sơ Kiến! Con cái gì ?! Hả? Lại còn là căn hộ cao cấp nữa?! Không ! Món quà quá quý giá! Hai con thím cũng tích cóp ít tiền, mua một căn chung cư ba phòng ngủ bình thường là !"
Oanh Oanh cũng hốt hoảng: "Sơ Kiến! Cậu cưu mang con tớ, còn nhờ cô Hạ chữa trị cơ thể cho tớ, ân tình cả đời tớ trả hết! Sao còn tặng nhà cho tớ nữa?! Cậu tớ thấy hổ thẹn quá!"
Hạ Sơ Kiến thu nụ , nghiêm túc : "Oanh Oanh, thế là khách sáo quá . Tớ coi hai là nhà. Đã là một nhà thì tặng một căn nhà đáng là bao? Hơn nữa tớ , cũng hy sinh nhiều cho gia đình . Nhà chúng thiếu ai cũng . Tặng căn nhà nghĩa là đuổi . Chủ yếu là vì giá nhà ở thành Mộc Lan giờ rẻ như cho, mua thì thấy với lương tâm lắm!"
Ban đầu Hạ Sơ Kiến nghiêm túc, nhưng câu chốt hạ hì hì khiến hai con thím Trần ngớ .
Thím Trần địa chỉ sổ đỏ, nhận đó là căn hộ ngay căn penthouse của Hạ Sơ Kiến. Bà quệt nước mắt, : "Vậy thì cảm ơn Sơ Kiến. Dù con nghĩ thế nào thì thím cũng coi con là nhà từ lâu ."
Hạ Sơ Kiến ôm hai đang rưng rưng nước mắt, vỗ vai an ủi: "Thôi nào, đừng sướt mướt nữa, nhà với cần khách sáo thế ."
Oanh Oanh : "Sơ Kiến, đúng là nghiêm túc quá ba phút!"
Hạ Sơ Kiến bĩu môi: "Xì! Tớ nghiêm túc đấy nhé! Lúc nào tớ chẳng nghiêm túc!"
Nói xong, cô ha hả rời khỏi phòng.
...
Đã tặng nhà cho Oanh Oanh thì thể thiếu phần Tam Tông. Hạ Sơ Kiến cầm theo một cuốn sổ đỏ khác tìm .
Tam Tông từ ngoài về, cất trứng chim Phượng Loan tủ lạnh bế Tứ Hỉ lên phòng, đang lau chân và lông cho chú cún cưng.
Tứ Hỉ rũ lông cho khô nước, lon ton chạy khỏi phòng tắm. Vừa đến cửa thì tiếng gõ, nó vội sủa "gâu gâu" báo hiệu.
Tam Tông đang rửa tay trong phòng tắm, tiếng Tứ Hỉ liền chạy mở cửa.
Thấy Hạ Sơ Kiến đang mỉm đó, Tam Tông ngạc nhiên: "Thiếu quân đại nhân! Ngài gì sai bảo ạ?"
Hạ Sơ Kiến thầm than trong lòng, Tam Tông cái gì cũng , chỉ cái tính tự ti khúm núm là mãi sửa .
Cô : "Ta ? Có chút chuyện với ."
Tam Tông vội mở rộng cửa: "Mời ngài ạ."
Hắn khép cửa rót nước mời Hạ Sơ Kiến.
Hạ Sơ Kiến khen: "Tam Tông đổi nhiều thật đấy, giờ lễ nghĩa phép tắc còn chuẩn hơn cả !"
Tam Tông ngượng ngùng: "Đều là do cô Hạ dạy dỗ cả ạ. Trước Tam Tông chẳng gì, chỉ cắm mặt trồng trọt. Là cô dạy Tam Tông chữ, sách và cách đối nhân xử thế."
Hạ Sơ Kiến gật đầu thừa nhận: "Tam Tông học giỏi hơn thật mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1106-song-huong-lao-toi.html.]
Hạ Viễn Phương cũng dạy cô cách đối nhân xử thế, nhưng cô như sinh cái "xương phản nghịch" gáy. Lời dạy bảo của bà, cô thích thì , thích thì coi như gió thoảng bên tai... Nhiều lúc, cô vẫn hành xử theo bản năng của . Đương nhiên, những nguyên tắc đạo đức cơ bản thì cô vẫn tuân thủ nghiêm ngặt, chỉ là cách thực hiện thì... tùy hứng. Còn Tam Tông thì vẻ thấm nhuần tư tưởng của Hạ Viễn Phương sâu sắc hơn cô nhiều.
Hạ Sơ Kiến xuống ghế sofa, đưa cuốn sổ đỏ mặt Tam Tông, thẳng: "Tam Tông, khi nào rảnh chúng cùng sang tên căn nhà cho nhé."
Tam Tông cuốn sổ đỏ, ngơ ngác hỏi: "Thiếu quân đại nhân, tại sang tên cho Tam Tông? Tam Tông chỗ ở mà. Tam Tông ở cùng Thiếu quân đại nhân là lắm !"
Nói xong, như chợt nhận điều gì, mặt tái mét vì hoảng sợ, quỳ thụp xuống đất cái "bịch".
Hắn dập đầu liên tục, van xin: "Thiếu quân đại nhân, Tam Tông sai điều gì ?! Xin ngài đừng đuổi Tam Tông ! Tam Tông cần ở trong phòng ! Tam Tông sẽ ngoài ở ngay, tự dựng lều tranh mà ở! Tam Tông hứa chiếm đất của ngài, chỉ dựng lều ngoài tường rào thôi!"
Hắn luống cuống tay chân, liến thoắng như s.ú.n.g máy khiến Hạ Sơ Kiến chen câu nào.
Quả nhiên cô cô đoán sai, Tam Tông cũng nghĩ cô đuổi ! cô thực sự ý đó... Cô chỉ chia sẻ tài sản với của thôi mà, thế cũng là sai ?
Hạ Sơ Kiến giật giật khóe miệng, vội vàng kéo Tam Tông dậy: "Tam Tông, bình tĩnh , , thực sự ý đuổi !"
Tam Tông mếu máo: "... tại tự dưng ngài tặng nhà cho Tam Tông?!"
Hạ Sơ Kiến đau đầu, bắt đầu bịa chuyện: "Đây là tiền thưởng! Tiền thưởng hiểu ? Đưa tiền mặt thì thấy xót, nhà đang rẻ nên tặng nhà tiền thưởng cho !"
Đầu óc Tam Tông đơn giản, từ việc tặng nhà mà liên tưởng đến việc đuổi ngốn hết nơ-ron thần kinh của . Giờ Hạ Sơ Kiến giải thích thế, liền tin ngay, nhưng vẫn sợ sệt : "Thiếu quân đại nhân, ngài cần thưởng cho ! nhiều tiền lắm! Là cô Hạ cho, Tam Tông chẳng chỗ nào để tiêu, tất cả đều để dành cho ngài hết!"
Hạ Sơ Kiến: "......"
Tên ngốc ?! Cô cần tiền của gì?!
Hạ Sơ Kiến cau mày: "Cậu đưa tiền cho chi?"
Tam Tông hớn hở đáp: "Để khi nào Thiếu quân đại nhân hết tiền, Tam Tông thể nuôi ngài! Tam Tông giỏi kiếm tiền lắm đó!"
Thư Sách
Hắn Hạ Sơ Kiến với ánh mắt sáng rực, dường như tự hào về việc thể "nuôi" cô.
Hạ Sơ Kiến: "......"
Tự nhiên trong lòng thấy cảm động là nhỉ? Cô coi họ là trách nhiệm của , nhưng họ cũng coi cô là trách nhiệm của họ... Cảm giác "song hướng lao tới" (cả hai cùng hướng về ) thật tuyệt vời!
Hạ Sơ Kiến mỉm ấm áp: "Được ! Tiền của Tam Tông cứ giữ đó, nếu hết tiền thật thì Tam Tông nuôi cả nhà nhé! Tương tự, Tam Tông cứ nhận căn nhà , lỡ chúng chỗ ở thì thể sang nhà Tam Tông tá túc!"
Tam Tông thở phào nhẹ nhõm, gật đầu lia lịa: "Ra là thế ? Vậy thì ! Tam Tông sẽ giữ gìn sổ đỏ cẩn thận! Tuyệt đối để Thiếu quân đại nhân đường ở! Tam Tông ở lều tranh chứ ngài thì tuyệt đối thể!"
Tứ Hỉ xổm chân hai , cái đầu nhỏ lắc qua lắc như quạt máy theo nhịp đối thoại. Thấy sóng gió qua, nó sủa "gâu" một tiếng, nhảy lên đùi Hạ Sơ Kiến, ngoạm lấy cuốn sổ đỏ tay cô.
Hạ Sơ Kiến buông tay, Tứ Hỉ liền tha cuốn sổ nhảy lòng Tam Tông, nhả sủa thêm tiếng nữa.
Hạ Sơ Kiến : "Tam Tông xem kìa, Tứ Hỉ cũng hiểu và đồng ý đấy. Sau và Tứ Hỉ chính là chủ nhân của căn nhà đó!"
Tứ Hỉ như hiểu tiếng , sang Hạ Sơ Kiến sủa "gâu gâu" vài tiếng, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ vui sướng tột độ.
Hạ Sơ Kiến gật đầu: " ! Tứ Hỉ đoán đúng đấy! Sau Tiểu Tứ Hỉ nhà cũng là 'đại gia' nhà riêng nhé! Không cần tự dựng lều tranh nữa!"
Cô vẫn nhớ cái ổ ch.ó sơ sài của Tứ Hỉ trong sâu thẳm Rừng Rậm Dị Thú...
Cái đuôi nhỏ của Tứ Hỉ vẫy tít mù.
Tam Tông ôm lấy Tứ Hỉ, đùa: "Thế Tứ Hỉ sang nhà mới ở với Tam Tông nhé?"
Tiếng sủa của Tứ Hỉ tắt ngúm. Nó Tam Tông Hạ Sơ Kiến. Sau đó, nó vùng khỏi tay Tam Tông, nhảy tót lòng Hạ Sơ Kiến, mặt chỗ khác, nhất quyết thèm Tam Tông lấy một cái.
Tam Tông gãi đầu, hổ hỏi: "Tứ Hỉ giận ?"
Hạ Sơ Kiến : "Rõ ràng thế còn hỏi?"
Tam Tông vội vàng xin Tứ Hỉ: "Tứ Hỉ , Tam Tông ý đó ... Chúng sẽ cả, vẫn sẽ ở cùng một chỗ với Thiếu quân đại nhân mà."
Tứ Hỉ vẫn giữ nguyên thái độ "Ta dỗi , dỗ thế nào cũng hết giận ".
Đến khi Hạ Sơ Kiến rời , Tứ Hỉ còn tha cả cái ổ của lẽo đẽo theo cô về phòng, nhất quyết chịu ở phòng Tam Tông. Có lẽ cu sợ Tam Tông bế thật!