Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1194: Công cụ

Cập nhật lúc: 2026-01-25 02:28:24
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quyền sinh sát trong tay Hoàng đế bộ Hiến pháp quân chủ lập hiến từ năm trăm năm kìm kẹp c.h.ặ.t chẽ.

Không cái quyền lực g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c , Đạm Đài Hoành Viễn cảm thấy cái ghế Hoàng đế của thật vô nghĩa, suy nghĩ thông suốt!

Lần ông rõ ràng chiếm lý, mà vẫn nhiều cùng phản đối ông như , chứng tỏ đám để tâm đến việc hạn chế quyền lực đó!

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn ngẫm nghĩ kỹ , bản ông cũng nhất thiết g.i.ế.c Hạ Sơ Kiến ngay lập tức, nhưng trực giác mách bảo ông một cỗ sát ý thể kìm nén đối với cô!

Hơn nữa, ông cũng thử một , dùng việc để nạy cánh cửa Hiến pháp, từ từ thu hồi quân quyền bộ Hiến pháp hạn chế.

Mỗi ngày tiến một , sẽ một ngày, ông phế bỏ bộ luật quân chủ lập hiến !

xem hiện tại, thời cơ vẫn tới.

Trong các cơ quan chính phủ cấp cao của Đế quốc, chỉ Cục Đặc An do Hoắc Ngự Sân lãnh đạo là về phía ông , vô điều kiện thi hành mệnh lệnh của ông .

Không, cũng thể là vô điều kiện.

Hoắc Ngự Sân việc đó, quá mức "theo quy củ"...

Bộ Hiến pháp chỉ hạn chế bản ông , mà còn hạn chế cả thanh đao Cục Đặc An trong tay ông !

Còn những còn , bao gồm Tổng lệnh nội các Quyền Quân Thái, Chủ tịch thượng hạ viện Viện Nguyên Lão, năm vị Tổng tham mưu trưởng quân đội, thậm chí bao gồm cả Đại tế tư Tố Yến Hành, trong lòng đều toan tính riêng...

Tưởng ông ?!

Tuy ông là Hoàng đế, nhưng dù thêm một Cục Đặc An, cũng đủ sức đấu Nội các, Viện Nguyên Lão, Quân đội và Thánh Đường.

Trong đầu Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn xoay chuyển bao nhiêu ý niệm, thực cũng chỉ diễn trong nháy mắt.

Ông trầm giọng : "Cho nên , các chính là trẫm hạ chỉ g.i.ế.c nó ngay lập tức!"

Đại tế tư Tố Yến Hành thở dài : "Bệ hạ, mạng là chuyện lớn... Những vụ án trọng đại như thế , vẫn nên cẩn trọng một chút thì hơn."

"Ngộ nhỡ giống như Đại thủ tịch Quyền , Hạ Sơ Kiến sớm Đạm Đài Tĩnh con gái ruột của Hoàng hậu, thì việc cô tự vệ phản kích trong tình huống tính mạng đe dọa nghiêm trọng là hợp pháp và hợp lý..."

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn liếc Đại tế tư với vẻ kỳ lạ, cúi đầu : "Không ngờ Đại tế tư cũng đến đỡ cho Hạ Sơ Kiến..."

"Dáng vẻ của nó trẫm cũng từng thấy , bình thường chẳng gì nổi bật, thế mà các để tâm đến thế..."

Mọi trong Ngự thư phòng hẹn mà cùng giật giật khóe miệng.

Ai thèm để tâm đến một sinh viên năm hai?!

Bọn họ chẳng qua là phản đối việc Hoàng đế mượn chuyện để moi móc hoàng quyền từ trong Hiến pháp mà thôi!

Và Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn vẫn dám giao chuyện cho Nội các, Viện Nguyên Lão và Quân đội cùng thương nghị, bởi vì ông phát hiện, sự ủng hộ dành cho Hạ Sơ Kiến trong tứ đại quý tộc dường như hề nhỏ...

Ông mạo hiểm, hơn nữa, cũng bất mãn về điểm !

Trước đây khi Hoàng đế xử lý những quý tộc , còn cần phái Cục Đặc An thu thập chứng cứ, trình lên Nội các và Viện Nguyên Lão, hai bên cùng thông qua xong mới thi hành các hình phạt như tịch thu tài sản, xử b.ắ.n hoặc diệt tộc đối với những quý tộc đó.

Chưa bao giờ giống như bây giờ, một vụ án lớn như , ông g.i.ế.c là g.i.ế.c, hề màng đến quyền lực và thể diện của những bộ phận !

đây đều là những điều cấm kỵ chỉ thể chứ thể .

Có những trong lòng hiểu rõ, nhưng sẽ ai chủ động nhắc đến thứ mà họ thực sự để ý.

Còn về Hạ Sơ Kiến, chỉ là một công cụ trong cuộc cờ giữa hai bên mà thôi.

Thực bọn họ ai quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của một công cụ?

Người thực sự quan tâm, cũng chỉ thể mượn cuộc cờ của hai bên để tranh thủ một gian sống sót cho Hạ Sơ Kiến.

Ngay cả Tông Nhược An, khi Hạ viện của Viện Nguyên Lão nghị viên, cũng trầm hơn nhiều.

Anh còn tự chuyện một như , nhưng vẫn cố chấp kiên trì với lý tưởng của .

Anh suy nghĩ một chút, đổi cách khác: "Bệ hạ, đang xin tha cho Hạ Sơ Kiến."

"Mọi là vì Bệ hạ, vì sự trường trị cửu an của Đế quốc Bắc Thần chúng , mới tụ tập đây, hy vọng Bệ hạ thể thu hồi mệnh lệnh ban , chuyển sang dùng phương pháp hợp tình hợp pháp khác để trừng phạt Hạ Sơ Kiến."

Tông Nhược Ninh im lặng một lúc, đột nhiên : " thể chứng, Hạ Sơ Kiến sớm phận của Đạm Đài Tĩnh vấn đề."

"Nếu đưa Hạ Sơ Kiến tòa án quân sự, thể nhân chứng cho em ."

Quyền Dữ Huấn với ánh mắt đầy ẩn ý, gật đầu : "Chuyên viên Tông là Chuyên viên chính trị của Đại học Quân sự Đệ Nhất Đế quốc, phận quý tộc, nếu tòa chứng sẽ trọng lượng lớn."

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn thấy lời của Tông Nhược Ninh, dường như chút bất ngờ.

Ông hỏi: "Nhược Ninh, Hạ Sơ Kiến vấn đề phận của Đạm Đài Tĩnh từ ?"

Tông Nhược Ninh mím môi, mặt lộ vẻ bất an: "Là thần, một lỡ miệng, với em về một chuyện cũ giữa Đạm Đài Tĩnh và Hoàng hậu trong hoàng cung..."

"Hạ Sơ Kiến xong, còn đặc biệt hỏi thần, hai con mà ầm ĩ đến mức như , căn bản con ruột thịt ?"

"Thần , mười phần thì đến tám chín phần."

Tim Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn thắt , hỏi: "Chỉ một câu đó mà Hạ Sơ Kiến tin ?"

Tông Nhược Ninh Đại tế tư một cái, như thể hạ quyết tâm, tiếp tục : "Đương nhiên, em cũng tin ngay, mà truy hỏi thần, tin tức nội bộ gì ..."

Thư Sách

"Thần liền tiết lộ đôi chút..."

Mặt Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn đen sì : "Cậu từ ?!"

Tông Nhược Ninh nữa, mà về phía Đại tế tư Tố Yến Hành.

Tố Yến Hành hiểu ý, khổ : "Hóa vẫn là do cái miệng rộng của ..."

" xin Bệ hạ hãy tin , cũng cố ý."

" chuyện với Nhược Ninh, là trong lúc chuyện phiếm với em gái , cũng tức là của Nhược Ninh, vô tình nhắc đến một ..."

Tố Yến Hành với tư cách là Đại tế tư, nắm giữ quyền hạn xác minh huyết thống hoàng thất, đương nhiên ông sớm Đạm Đài Tĩnh con gái ruột của Hoàng hậu.

chỉ cần cô là con gái ruột của Hoàng đế, và ông Hoàng đế cũng điều , nên ông tự nhiên sẽ nhiều chuyện mà vạch trần.

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn đến đây, lập tức truy hỏi tiếp nữa, chỉ sa sầm mặt mày : "Cho nên, Hạ Sơ Kiến quả thực sớm chuyện ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1194-cong-cu.html.]

lúc , Hoàng hậu dẫn theo các nữ quan của cũng tới.

bước Ngự thư phòng liền : "Mọi đều ở đây cả, thật đúng lúc, bổn cung đến để xin Bệ hạ một ân huệ."

Nói , bà hành đại lễ với Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn, : "Bệ hạ, xin ngài hãy tha thứ cho Hạ Sơ Kiến."

"Cô tuy đ.á.n.h c.h.ế.t Đạm Đài Tĩnh, nhưng tình thể tha thứ, hơn nữa, tội đáng c.h.ế.t."

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn chợt ngẩng phắt đầu lên, tất cả trong Ngự thư phòng, : "Cho nên tất cả các đều Hạ Sơ Kiến xử t.ử?!"

Quyền Dữ Huấn mỉm : "Bệ hạ quá lời ."

"Chúng thần quan tâm đến sự sống c.h.ế.t của Hạ Sơ Kiến, chúng thần chỉ quan tâm đến thanh danh của Bệ hạ trong sử sách, và sự uy nghiêm của Hiến pháp."

Lại là "nụ Quyền Dữ Huấn" trứ danh, khiến Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn cũng kiêng dè dời mắt chỗ khác.

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn nhắm mắt , hậm hực : "Được thôi, Hạ Sơ Kiến vận may thật!"

"Không những Nội các, Viện Nguyên Lão, Quân đội và Thánh Đường liên hợp bảo lãnh, còn Hoàng hậu đích xin tha cho nó."

"Trẫm bắt buộc cho các , cho Hoàng hậu cái mặt mũi ."

"Ngự Sân, cũng cần thẩm vấn nó nữa."

"Nó tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống khó tha!"

"Truyền ý chỉ của trẫm, tước bỏ học tịch của Hạ Sơ Kiến tại Đại học Quân sự Đệ Nhất Hoàng gia Đế quốc, tước bỏ quân hàm của nó, trực tiếp phái nó đến tiền tuyến Thiếu Phủ Tinh lính thủy đ.á.n.h bộ gian (Starship Troopers)."

"Nhớ kỹ, cho nó bất kỳ đặc quyền nào."

"Ồ, đúng , cả bộ máy nguyên mẫu cơ giáp thế hệ hai mà Tố Bất Ngôn tặng nó, cũng thu hồi về cho trẫm."

"Nó xứng sở hữu v.ũ k.h.í chiến đấu như !"

Tâm thái của Hoắc Ngự Sân dù vững vàng đến , lúc trong lòng cũng chùng xuống.

Với thể chất thường của Hạ Sơ Kiến, nếu cơ giáp thế hệ hai, ở tiền tuyến chiến đấu với Trùng tộc, đó tuyệt đối là bia đỡ đạn chỗ c.h.ế.t!

Có một khoảnh khắc, Hoắc Ngự Sân suýt chút nữa vứt bỏ tất cả thứ trong tay, đưa Hạ Sơ Kiến "cao chạy xa bay"...

Tuy nhiên cực kỳ lý trí, ý nghĩ đại nghịch bất đạo đó chỉ lóe lên trong đầu một cái gạt bỏ ngay.

Tố Bất Ngôn lúc cuống lên, lớn tiếng : "Bệ hạ, ngài như , khác gì xử t.ử cô ngay lập tức ?!"

"Không cơ giáp thế hệ hai, cô sống quá ba phút ở tiền tuyến, sẽ c.h.ế.t sự tấn công của đám binh lính Trùng tộc !"

"Thà như , chi bằng trực tiếp b.ắ.n c.h.ế.t cô cho xong!"

"C.h.ế.t như thế còn đỡ đau đớn hơn!"

Bọn họ đều , nếu thực sự tiền tuyến, c.h.ế.t còn là chuyện , chỉ sợ c.h.ế.t cũng xong...

Đó mới thực sự là sống bằng c.h.ế.t!

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn nhíu mày, còn kịp gì, Hoàng hậu dịu dàng : "Bệ hạ lưới bỏ qua cho, thì hãy đến cùng ."

Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn tỏ vẻ cực kỳ miễn cưỡng, : "Xem Hạ Sơ Kiến thực sự lọt mắt xanh của Hoàng hậu ."

"Đã như , thì cơ giáp thế hệ hai vẫn giữ ."

" học tịch của nó, quân hàm của nó, nhất định tước bỏ!"

"Nó bắt buộc dùng phận lính thủy đ.á.n.h bộ gian tầng lớp thấp kém nhất, đến tiền tuyến Thiếu Phủ Tinh phục dịch!"

Ánh mắt Quyền Dữ Huấn lóe lên, còn gì đó, cha là Tổng lệnh nội các Quyền Quân Thái mở miệng : "Nếu xử lý như , âu cũng trong quyền hạn của Bệ hạ, Nội các chúng thần ý kiến."

Sau đó ông bất động thanh sắc liếc Quyền Dữ Huấn một cái.

Quyền Dữ Huấn đành ngậm miệng.

Hai vị Nghị trưởng Viện Nguyên Lão và năm vị Tổng tham mưu trưởng quân đội từ đầu đến cuối phát biểu.

Bọn họ quả thực hứng thú với Hạ Sơ Kiến, bọn họ đến đây chỉ để thể hiện chiến tuyến thống nhất của bốn bên .

Bởi vì họ chỉ đoàn kết để sưởi ấm cho mới thể đối kháng với hoàng quyền.

Quyền Quân Thái cúi chào Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn, : "Vậy chúng thần xin cáo lui."

Ông đầu bước ngoài, theo là con trai Quyền Dữ Huấn.

Tiếp đó là hai vị Nghị trưởng Viện Nguyên Lão, dẫn theo Nghị viên Tông Nhược An, cùng năm vị Tổng tham mưu trưởng quân đội.

Cuối cùng là Đại tế tư Tố Yến Hành, ông lượt Tố Bất Ngôn và Tông Nhược Ninh một cái, dắt cả con trai và cháu trai .

Hoàng hậu cũng khuỵu gối hành lễ với Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn, dẫn theo nữ quan của vội vã rời .

Rất nhanh, trong Ngự thư phòng chỉ còn hai là Hoàng đế Đạm Đài Hoành Viễn và Hoắc Ngự Sân.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...