Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1200: Tội và phạt

Cập nhật lúc: 2026-01-25 03:38:39
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Viễn Phương thở dài : "Sơ Kiến, con đừng giấu chúng nữa."

"Trên Tinh Võng cũng , top 5 hot search đều là con..."

Hạ Sơ Kiến: "!!!"

Cô lập tức bật màn hình hiển thị ảo, đăng nhập mạng xã hội Tinh Võng.

Quả nhiên!

Hiện tại top 5 hot search là cô, mà top 20 hot search đều là cô!

Hạ Sơ Kiến cô, bây giờ đúng là hồng đến phát tím, tím đến phát đen !

Hot search 1: #Bóc phốt kẻ đạt thủ khoa đế quốc, là kẻ sát nhân điên cuồng g.i.ế.c Hoàng thái nữ - Hạ Sơ Kiến!#

Hot search 2: #Học viên hàng đầu Đại học Quân sự Đệ Nhất Đế quốc - Hạ Sơ Kiến, đuổi học!#

Hot search 3: #Thủ khoa đại học năm ngoái, năm nay g.i.ế.c hoàng thất - Chi tiết hành trình hắc hóa của Hạ Sơ Kiến!#

Hot search 4: #Hạ Sơ Kiến lập chiến công hiển hách khi đại học, thế nào bước lên con đường g.i.ế.c lối về!#

Hot search 5: #Hoàng thái nữ Đạm Đài Tĩnh, thừa kế ngai vàng thứ nhất, c.h.ế.t t.h.ả.m tay bình dân Hạ Sơ Kiến!#

Hot search 6: #Tội và Phạt: Trong lịch sử những tội phạm g.i.ế.c thừa kế ngai vàng, chỉ Hạ Sơ Kiến thoát tội!#

...

Hạ Sơ Kiến một loạt, mắt càng lúc càng trố to.

Không cần xem nội dung, những hot search bộ đều nghiêng về phía Đạm Đài Tĩnh!

Vãi chưởng!

Đây là tên cẩu hoàng đế dùng bạo lực mạng tấn công cô ?!

Hạ Sơ Kiến phẫn nộ tột cùng, đ.ấ.m thùm thụp xuống giường : "Cô cô! Đều là do tên cẩu hoàng đế !"

"Ông nhét một đứa con riêng cho Hoàng hậu nuôi như con đẻ, còn lập cô Hoàng thái nữ!"

"Kết quả cô Hoàng thái nữ bệnh đa nghi thành tinh, nghi ngờ con phận thật của cô , khăng khăng đòi g.i.ế.c con cho bằng !"

"Ồ đúng , đám sát thủ mưu toan đến g.i.ế.c , chính là do Hoàng thái nữ phái tới đấy!"

"Con phản sát đám sát thủ đó, tha cho cô một , cô còn lượng sức , cứ một hai đòi 'nhổ cỏ tận gốc' với con, con mới phẫn nộ phản kích!"

"Con là tự vệ g.i.ế.c ! Tự vệ g.i.ế.c !"

"Nếu thì cô đường đường là Hoàng thái nữ, con chỉ là một đứa bình dân, con ăn no rửng mỡ g.i.ế.c cô ?!"

"Chẳng là do cô quá đáng ! Cô g.i.ế.c con, chẳng lẽ con vươn cổ chờ c.h.ế.t ?!"

Nghe một lúc quá nhiều thông tin, Hạ Viễn Phương choáng váng.

Bà day day trán, : "Đợi , đợi , con Hoàng thái nữ giả g.i.ế.c con, còn g.i.ế.c cả nhà chúng ?"

"Con đắc tội cô ở chỗ nào?"

Hạ Sơ Kiến cạn lời: "Con đắc tội cô chỗ nào á? Chẳng qua là vô tình chút chuyện riêng tư của cô thôi!"

"Hơn nữa cô con gái ruột của Hoàng hậu, thì theo luật pháp đế quốc, cô con hợp pháp, quyền thừa kế, cũng thừa kế ngai vàng."

"Cho nên con g.i.ế.c cô , g.i.ế.c Hoàng thái nữ, mà chỉ là g.i.ế.c một công dân đang mưu toan g.i.ế.c hại con mà thôi!"

"Hoàn hợp tình hợp lý hợp pháp!"

"Nếu con thả ?!"

"Mấy cái hot search tuyệt nhiên nhắc đến phận giả của cô , còn đ.á.n.h lận con đen đây mà!"

"Nực là Hoàng hậu livestream đó, cả đế quốc đều là hàng giả !"

Hạ Viễn Phương đó vẫn luôn bận việc riêng, gần như lên mạng.

Nếu hôm nay hot search quá dày đặc, Lục Thuận lén nhắc nhở bà, bà mới manh mối.

Lúc thấy lời Hạ Sơ Kiến, sắc mặt Hạ Viễn Phương đổi kịch liệt: "Được thả ?! Hạ Sơ Kiến, con thành thật khai báo cho cô, con từng bắt giam ?!"

Hạ Sơ Kiến lúc cũng như "lợn c.h.ế.t sợ nước sôi", nhún vai : " , cẩu hoàng đế xót con gái riêng của ông , khăng khăng bắt con chôn cùng cô , xử b.ắ.n con ngay lập tức."

"May mà Hoắc soái nhanh trí, tìm cứu con."

"Sau đó con nhốt trong đại lao của Cục Đặc An."

" con chỉ ở đó một ngày thôi..."

Lục Thuận đột nhiên kêu lên: "Thảo nào hôm qua chủ nhân bước qua chậu lửa, còn tắm nước lá bưởi!"

"Là để xả xui a!"

Hạ Sơ Kiến kéo dài giọng, liếc xéo Lục Thuận một cái, giọng điệu mang theo vẻ cảnh cáo: " thế, thì nào?!"

Khí thế của Lục Thuận lập tức xẹp xuống, âm thanh điện t.ử tổng hợp lộ vẻ nịnh nọt: "Không , , chủ nhân đúng lắm!"

"Cái cô Đạm Đài Tĩnh , đáng c.h.ế.t!"

Hạ Sơ Kiến mặt mày hớn hở: "Lục Thuận khá lắm! Đáng biểu dương!"

Hạ Viễn Phương nhíu mày : " mà, mạng lúc con g.i.ế.c Hoàng thái nữ, vẫn phận thật sự của cô ..."

"Cho nên, con g.i.ế.c, đích thực là Hoàng thái nữ..."

Hạ Sơ Kiến ngẩn : "Ai mà thâm hiểm thế? Đây là bắt bẻ câu chữ luật pháp !"

" mà, giống như mạng , con thực sự phận thật của cô khi g.i.ế.c, chuyện chứng thực mặt cẩu hoàng đế ."

"Lúc đó nhiều ở đấy, ai ?"

Tuy nhiên cô nhanh ch.óng phản ứng .

Lúc đó Tông Nhược Ninh và Đại tế tư Tố Yến Hành nhận chuyện về , chuyện quả thực ít.

những đó đều thường.

Đó là Hoàng hậu, là Tổng lệnh nội các Quyền Quân Thái, là năm vị Tổng tham mưu trưởng quân đội, là hai vị Nghị trưởng của Viện Nguyên Lão, còn Đại tế tư Tố Yến Hành, Chuyên viên chính trị Tông Nhược Ninh, Nghị viên Tông Nhược An, và cả Cơ giáp đại sư Tố Bất Ngôn!

những , lẽ chẳng rảnh rỗi mà lên mạng hóng hớt.

Cho dù rảnh hóng hớt, cũng sẽ đăng bài về chuyện liên quan đến vụ .

Bên phía hoàng thất, tên cẩu hoàng đế vẫn còn sống sờ sờ, e rằng chỉ cần ai dám ngoi lên mạng hé răng nửa lời, cẩu hoàng đế sẽ phái theo đường dây mạng tóm cổ ngay...

Nghĩ , Hạ Sơ Kiến nản lòng, lầm bầm : "Cẩu hoàng đế đúng là cho con đường sống!"

"Lúc đầu ông xử b.ắ.n con!"

"Sau đó khác can ngăn mới bỏ ý định g.i.ế.c con, nhưng chơi cái trò cũ rích 'tội c.h.ế.t thể miễn, tội sống khó tha'!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1200-toi-va-phat.html.]

"Ông đuổi học con, tước quân hàm của con, còn bắt con tiền tuyến... bia đỡ đạn!"

" mà vỏ quýt dày móng tay nhọn, các thầy cô trường con vẫn nghĩa khí."

"Vì con thành xong tín chỉ và thi qua hết trong kỳ nghỉ hè, nhà trường cấp bằng nghiệp và bằng học vị cho con ."

"Thời gian họ cấp bằng sớm hơn dụ chỉ đuổi học của Hoàng đế, nên tính là kháng chỉ."

"Hiệu trưởng với con, bằng cấp của con đều là thật, hôm qua bọn con cũng tra cứu trang web học vị ."

"Cô cứ yên tâm mười nghìn phần, con bản lĩnh h.a.c.k trang web tra cứu học vị để thêm tên ."

"Dù nghiệp xong con cũng tòng quân, học tịch quan trọng..."

Hạ Sơ Kiến lập lờ, lấp l.i.ế.m chuyện cho qua.

Hạ Viễn Phương kỹ, thầm thở dài trong lòng.

Học tịch quan trọng chứ?

Không học tịch, bằng nghiệp và bằng học vị của cô chỉ là niềm an ủi mà thôi, căn bản tác dụng gì.

Hạ Viễn Phương cũng tiếp tục xát muối vết thương của Hạ Sơ Kiến.

Bà gật đầu, bình tĩnh : "Đã như , chi bằng con giải ngũ ."

"Rút khỏi quân đội, con sẽ cần tiền tuyến nữa."

"Dù con cũng còn học tịch, theo luật pháp đế quốc, con học viên quân sự, càng quân nhân tại ngũ."

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, khổ : "Cô cô, ."

"Chuyện chẳng liên quan gì đến luật pháp cả!"

"Người khác thể giải ngũ, riêng con thì ."

"Hơn nữa cẩu hoàng đế cố tình khó con."

"Nếu con , đúng ý ông quá!"

"Bất kể là xử b.ắ.n con, con sống bằng c.h.ế.t, chỉ là một câu của ông thôi!"

"Ngược , con đang tiền tuyến, như ông mới với tới !"

Thư Sách

"Hơn nữa 'tướng ở bên ngoài, lệnh vua thể '."

"Con chỉ rời khỏi đây, mới thực sự tự do!"

"Con sớm nghĩ thông suốt , cái luật pháp của đế quốc mà, chỉ là đống rác!"

"Vứt bỏ luật pháp, cầm lấy v.ũ k.h.í, mới là việc mà loại như con nên ."

"Nói chuyện luật pháp với Hoàng đế và quý tộc, chẳng úng não ?"

"Chuyện con g.i.ế.c Đạm Đài Tĩnh mà thể rút lui an , vì cẩu hoàng đế tuân thủ pháp luật, mà thuần túy là do Hoắc soái tìm Nội các, Viện Nguyên Lão và Quân đội cùng đối đầu với ông , cộng thêm ba trong bốn đại gia tộc quý tộc đều sức ủng hộ con, mới khiến cẩu hoàng đế nhượng bộ."

Nếu , chỉ dựa cái gì mà tôn nghiêm của pháp luật, xương cốt cô chắc đem đ.á.n.h trống ...

Hạ Sơ Kiến suy nghĩ rõ ràng, nên càng khao khát tiền tuyến, dùng s.ú.n.g, dùng m.á.u, đúc nên huy hoàng của chính !

một , ôm lấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đang rúc , : "Thực điều con lo lắng nhất là cô cô và ."

"Hy vọng cẩu hoàng đế đến nỗi mất tư cách như ."

"Đối phó con là , đừng đối phó nhà con."

Hạ Viễn Phương nghiêm nghị : "Chuyện con cần lo, cẩu hoàng đế chắc chắn sẽ đối phó nhà con."

Hạ Sơ Kiến: "..."

gượng : "Cô cô, từ ' cần lo' dùng như thế ?!"

Hạ Viễn Phương : "Sự hiểu của cô về đám vua chúa quan nhiều hơn con."

"Trong lịch sử, loại nhiều vô kể, đê tiện bao nhiêu bấy nhiêu."

" con đừng lo, chỉ cần con , cô sẽ khiến của , bộ một trở !"

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, : "Cô cô, thực cần bạo lực thế ."

"Trước khi con sẽ nghĩ cách, tạm thời khiến cho cẩu hoàng đế bận rộn."

"Chỉ cần ông bận rộn, sẽ tâm trí mà tìm nhà gây phiền phức."

Hạ Viễn Phương nhíu mày : "Con sắp còn nghĩ cách gì? - Thôi bỏ , vẫn là chuẩn cho kỹ càng, thể phân tâm !"

" , hai mươi viên t.h.u.ố.c con cần, cô xong cả ."

"Biết ngay là con chắc chắn chuyện, chỉ là ngờ là chuyện lớn thế !"

"Con cũng giỏi giấu thật đấy!"

Trong phòng ngủ, chỉ Hạ Viễn Phương và Hạ Sơ Kiến hai lời qua tiếng , những khác và đám thú nhỏ đều im thin thít.

Đợi Hạ Viễn Phương cuối cùng cũng "xả" xong, Hạ Sơ Kiến mới : "Cô cô, con đói quá!"

"Cô cho con bữa gì ngon ngon ?"

Hạ Viễn Phương : "Cô ngay đây."

Sau đó bà gọi Lục Thuận xuống bếp phụ giúp.

Hạ Sơ Kiến lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vật giường, lau mồ hôi trán.

Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đều mang vẻ mặt cẩn trọng, nhưng trong mắt vẫn là sự ngây thơ mờ mịt.

Rất rõ ràng, hai đứa nhỏ dọa sợ, nhưng hot search mạng dọa, mà là thái độ trịnh trọng của Hạ Viễn Phương dọa.

Hạ Sơ Kiến mềm lòng, ôm lấy hình mập mạp của hai đứa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...