Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1282: Tứ Hỉ ra oai

Cập nhật lúc: 2026-01-26 06:51:44
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tố Bất Ngôn thở dài, : "Đâu dễ thế? Dịch vị đó khủng khiếp quá, thứ thể chứa đựng chúng, chỉ dày của Trùng tộc thôi."

"Nếu thì cái gì cũng nó hòa tan hết!"

"Còn kinh khủng hơn cả đạn Hắc Ngân!"

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên, bởi vì ngay cả Thất Lộc cũng thể ứng dụng dịch vị đạn trong thời gian ngắn.

Nếu Tố Bất Ngôn , Hạ Sơ Kiến thực sự nghi ngờ liệu ông một trợ giúp đến từ năm trăm năm ...

Cô động viên Tố Bất Ngôn: "Vậy thì cố lên! Sư phụ dành bộ thời gian cho việc nghiên cứu, những việc khác cần mặt ."

"Thời gian quý báu của thể lãng phí những chuyện vụn vặt bẩn thỉu đó ."

"Bây giờ, mau về nghiên cứu , con về thăm , đó lập tức đến tiền tuyến."

Nói đến đây, Hạ Sơ Kiến nhỏ giọng: "... Con là trốn về đấy, đừng thu hút sự chú ý con nữa..."

Nghe cô , Tố Bất Ngôn chấp nhận, lập tức : "Vậy đây, con mau về nhà, đơn vị!"

Khuyên mãi, cuối cùng cũng tiễn Tố Bất Ngôn .

Sau khi Tố Bất Ngôn , Hạ Sơ Kiến mới xách túi thịt khô tự , bước chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ của .

Cô lái chiến cơ hình dơi tàng hình bay bầu khí quyển.

Vừa khỏi bầu khí quyển, Hạ Sơ Kiến lập tức khởi động chế độ nhảy vọt gian.

Năm phút , Hạ Sơ Kiến trở bầu trời thành phố Mộc Lan hành tinh Quy Viễn.

Mới ba tháng về, thành phố Mộc Lan hiện tại khiến cô suýt nhận !

Hạ Sơ Kiến hình ảnh thành phố Mộc Lan mặt đất qua màn hình độ nét cao mặt, tâm trạng phức tạp.

Khu trung tâm thành phố đây gần như hoang vu bóng , giờ mọc lên vài tòa nhà cao tầng, ít nhất cũng ba trăm tầng, cái cao hơn còn lên đến cả ngàn tầng, chọc thẳng lên trời!

Phạm vi thành phố dường như cũng mở rộng .

Khu ngoại ô thành phố mà Hạ Sơ Kiến quen thuộc đây, giờ cũng san sát nhà cao tầng, xen lẫn với những biệt thự của giàu xây đó, trông còn giống vùng ven đô nữa.

Ngoại ô phía Tây đẩy xa đến tận chân trời mà mắt thường thấy.

Ngoại ô phía Đông thì tiến thẳng bờ biển Lang Nha.

Khu định cư của lai phía Nam quy hoạch sẵn, thể dỡ bỏ, nhưng phạm vi thu hẹp thêm.

Trước đây ranh giới giữa khu định cư lai và khu dân cư của con cách một con đường rộng mười mét, hai bên đường còn rừng cây rậm rạp dải phân cách.

bây giờ, con đường đó biến mất, rừng cây bên phía khu dân cư con cũng biến mất, đều trở thành khu dân cư, khu thương mại, thậm chí còn cả trường học!

Tuy nhiên, hàng triệu mẫu ruộng của Nông trường Hoàng gia ở phía Nam thành phố Mộc Lan vẫn bảo vệ , hề xâm lấn chút nào.

Chứng tỏ, những nhân vật quyền quý di cư đến đây vẫn hiểu tầm quan trọng của lương thực.

Những nơi khác thể chèn ép gian sinh tồn cũ để xây nhà, nhưng ruộng đất thì .

Không lương thực, chỉ bán nhà thì no bụng ?

Uống gió Tây Bắc hết cả đám !

Hạ Sơ Kiến , lương thực trồng những cánh đồng là đặc cung cho Hoàng gia, quý tộc và quan chức cấp cao chính phủ, giàu bình thường, một hạt gạo cũng chạm tới .

Còn trong thành phố, vài dây chuyền sản xuất dịch dinh dưỡng bắt đầu hoạt động.

Máy móc hiện đại còn tiếng ầm ầm ch.ói tai, nhà xưởng cũng chỉ là nhà cấp bốn nữa.

Trong những tòa nhà cao tầng xây ở rìa thành phố, vài tòa là dành cho dây chuyền sản xuất dịch dinh dưỡng.

Chúng phân bố ở bốn hướng Đông Nam Tây Bắc của thành phố Mộc Lan.

Mỗi khu đều chia một phần đất để xây nhà xưởng dây chuyền sản xuất.

Còn các phân hiệu đại học và phân viện Viện Hàn lâm Khoa học cũng chiếm đất xây thành trong thành phố Mộc Lan.

Phân hiệu đại học ở phía Đông, phân viện Viện Hàn lâm Khoa học đều ở phía Tây.

Ban đầu đều là dựng tạm, bây giờ trường đại học và viện nghiên cứu thực sự sắp xây xong .

Cả thành phố Mộc Lan như một đại công trường tràn đầy sức sống.

Cuối cùng Hạ Sơ Kiến về phía Bắc thành phố Mộc Lan.

Đây là nơi yên tĩnh nhất của thành phố.

Bởi vì phía Bắc chính là Rừng Dị Thú.

Dải đất hẹp giữa thành phố Mộc Lan và Rừng Dị Thú hiện tại cũng chật ních .

Trên dải đất đó, ba trang viên nổi bật nhất.

Trang viên phía Đông và phía Tây đều quy mô trải dài vài dặm.

Chỉ trang viên ở giữa trông nhỏ hơn một chút.

cũng chỉ là nhỏ hơn so với hai trang viên bên cạnh thôi.

Trang viên ở giữa từ địa hình thì núi nước, còn một vùng đất bằng phẳng rộng lớn, trồng nhiều hoa màu.

Ở góc khuất của trang viên còn vài kho lương thực, cùng vài khu trồng trọt mái che, Hạ Sơ Kiến đều nhớ rõ.

Đây là nhà của cô...

Hạ Sơ Kiến lái chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ chuyển sang chế độ phi hành khí thông thường, từ trời giáng xuống, đậu nhà chứa máy bay của nhà .

lấy xác con Xây Tổ khỏi kho lạnh, chỉ mang theo vài túi thịt khô tự , bước xuống khỏi phi hành khí, về phía nhà chính.

Vừa đến cửa, Tứ Hỉ vẫy đuôi, sủa gâu gâu chạy từ phòng khách .

Hạ Sơ Kiến kịp dang rộng vòng tay đón nó, Tứ Hỉ đột nhiên lùi , còn nhe răng trợn mắt tỏ vẻ hung dữ với cô.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Chuyện gì thế ?

Mấy ngày gặp nhận ?

Thôi , mấy ngày, là ba tháng .

Trẻ con còn nhỏ, trí nhớ lắm mà...

Hạ Sơ Kiến : "Tứ Hỉ, mày thế? Không nhận tao nữa ?"

Lời dứt, Ngũ Phúc lao như cơn lốc, đ.â.m sầm lòng cô, hét lớn: "Chị Hai về !"

Tiểu Cửu Tương lao tới, bé phanh gấp ở cửa, cạnh Tứ Hỉ, Hạ Sơ Kiến với vẻ mặt lo lắng.

Chó tách A Vật và chim sẻ nhỏ A Uyên cũng lon ton chạy , cũng phanh gấp ở cửa, cùng Tứ Hỉ, Cửu Tương, ý định tiến lên.

Robot giúp việc Lục Thuận trượt bánh xe , giọng điện t.ử tổng hợp lộ rõ vẻ vui mừng: "Chủ nhân về !"

Hạ Sơ Kiến nó, hỏi: "Tam Tông ?"

Lục Thuận : "Tam Tông đang bận ngoài ruộng, ngày nào cũng ruộng."

Hạ Sơ Kiến gật đầu.

Giờ , giữa buổi sáng, cũng lúc nghỉ ngơi.

Hạ Sơ Kiến với Ngũ Phúc : "... Ngũ Phúc, em học?"

"Chẳng bảo đưa em nhà trẻ ?"

Thân hình mập mạp của Ngũ Phúc vặn vẹo trong lòng Hạ Sơ Kiến, cố tình lảng sang chuyện khác: "Ngũ Phúc một nghìn chữ !"

"Ngũ Phúc còn dạy Cửu Tương năm trăm chữ nữa!"

"Tiểu Cửu Tương ngốc nghếch!"

Nói , còn lêu lêu Cửu Tương.

Tiểu Cửu Tương tức đỏ mặt, nhưng vẫn để ý đến Ngũ Phúc, chỉ Hạ Sơ Kiến : "Trên chị Hai mùi thối thối, bước qua chậu lửa! Phải tắm lá bưởi!"

Lục Thuận liền hăng hái: "Tam Tông trồng bưởi ngon lắm! hái vài cái lá!"

Rồi hớn hở chạy .

Tứ Hỉ chạy thẳng phòng khách, hì hục đẩy một chậu lửa .

Hạ Sơ Kiến ngạc nhiên: "... Ủa? Chậu lửa thế? Lần , chị chỉ đốt một đống lửa nhỏ ngoài cửa thôi mà?!"

Lần khỏi nhà tù của Cục Đặc An, về nhà Tiểu Cửu Tương "hắc khí", bèn diễn màn "bước qua chậu lửa".

đó chậu lửa theo đúng nghĩa đen, chỉ là một đống lửa thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1282-tu-hi-ra-oai.html.]

Còn bây giờ...

Ngũ Phúc mở miệng bán Lục Thuận ngay: "Cái là Lục Thuận mua đó! Nó bảo chủ nhân bước qua chậu lửa sẽ tiện hơn!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Đây là nghĩ cô thường xuyên cần dùng đến chậu lửa ?!

Lũ nhóc là cái giống gì , chẳng mong cô gì cả?!

Hạ Sơ Kiến thầm mắng, cảm thấy chắc của Lục Thuận!

Biết chừng, chính là mấy đứa nhóc bày trò...

Tuy nhiên, Hạ Sơ Kiến cũng ý trách mắng chúng.

Trẻ con thích nghịch ngợm, miễn quá đáng thì chẳng gì to tát.

Tiểu Cửu Tương bên cạnh hô: "Đốt lửa! Đốt lửa!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Chuyện gì thế ?

Đám gấu con rốt cuộc là thực sự cảm nhận gì đó, là thuần túy trêu đùa cô đây!

Thư Sách

Chỉ là , đứa đầu tiên dám gần cô Tiểu Cửu Tương, mà là con ch.ó nhỏ Tứ Hỉ!

Hạ Sơ Kiến đăm chiêu nó, đột ngột hỏi: "Tứ Hỉ, mày cho chị , tại cho chị bế? Cũng gần chị?"

Cô bất ngờ lên tiếng, chính là lừa Tứ Hỉ, xem nó giống con non Trùng Minh Điểu, A Vật và A Uyên, thực tiếng !

Không ngờ Tứ Hỉ chỉ nghiêng đầu cô, thỉnh thoảng sủa gâu một tiếng, như đang đáp , như đang bối rối.

Hạ Sơ Kiến thử mấy , Tứ Hỉ đều phản ứng như , Hạ Sơ Kiến cũng lười tìm hiểu nữa.

sang A Vật và A Uyên, hỏi: "Hai đứa thì ? Chị ? Sao đứa nào dám gần chị?"

Chó tách A Vật lon ton chạy đến bên cạnh Hạ Sơ Kiến, cái mũi nhỏ hít hít, gật đầu : "Trên chị Hai mùi đồ bẩn! Còn nồng!"

Hạ Sơ Kiến : "Không mùi hắc khí thối thối nữa ?"

sang Tiểu Cửu Tương.

Lần , chính Cửu Tương là đầu tiên mùi thối thối, còn hắc khí!

Tiểu Cửu Tương lắc đầu, vẻ mặt lo lắng : "Chị Hai, rốt cuộc chị ? Có chọc thứ bẩn thỉu nào ?"

"Mùi đó, còn khó ngửi hơn cả mùi hắc khí thối thối , hơn nữa còn..."

Cậu bé A Vật, A Uyên, và cả Tứ Hỉ đang ngẩng đầu lên, : "Còn khá đáng sợ... sợ lắm..."

A Vật, A Uyên và Tứ Hỉ cùng gật đầu.

Hạ Sơ Kiến vô cùng kinh ngạc.

Lần , cô chắc chắn là do Trùng tộc.

Bởi vì , cô chỉ nhiều giao chiến với Trùng tộc, mà còn đích đến một hành tinh Trùng tộc chiếm đóng, ở đó mấy ngày liền!

Chắc chắn dính đủ loại mùi của Trùng tộc hành tinh cải tạo đó.

Nơi đó còn con , cho nên, là mùi của Trùng tộc?

Những con vật nhỏ thể ngửi thấy mùi của Trùng tộc?

khi ở hành tinh đó, cô mặc bộ cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái kín mít suốt hành trình mà!

Không lý nào cô cũng dính mùi đó...

Tuy nhiên, khi ở trong phi hành khí, cô thu cơ giáp , ở cùng một gian kín với xác những con Trùng tộc đó.

Chỉ như thôi mà cô cũng dính mùi Trùng tộc ?

Nghĩ đến đây, Hạ Sơ Kiến cũng thấy ghét bỏ bản ...

chúng đầy ẩn ý, : "Hóa , cũng thứ các em sợ ..."

"Thật may, kẻ thù của chị, chính là thứ đó đấy!"

, Tứ Hỉ lập tức sủa lớn "gâu gâu", còn nhảy cẫng lên ngày càng cao, dường như thể hiện " sợ", " sợ"!

Hạ Sơ Kiến đang xem thích thú, đột nhiên, Tứ Hỉ đang nhảy càng lúc càng cao, cao hơn cả Hạ Sơ Kiến, há miệng , một làn sương mù dày đặc như mưa phun từ miệng nó, bao bọc kín mít lấy Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Con ch.ó nhỏ gì?

Có thể hô mưa gọi gió thì ghê gớm thật, nhưng cần thiết phun cái thứ như mưa bụi đó lên !

Cô còn gội đầu !

Hạ Sơ Kiến gào thét trong lòng, nhưng mặt biểu lộ gì, chỉ im tại chỗ, để Tứ Hỉ phun cho !

Tứ Hỉ cũng chỉ phun một , từ rơi bịch xuống đất, há cái miệng nhỏ, thè lưỡi , thở hổn hển.

Đây là mệt đứt !

Hạ Sơ Kiến cạn lời tập.

Còn Tiểu Cửu Tương vỗ tay : "Được ! Mùi đó rửa sạch !"

"Tứ Hỉ giỏi quá!"

Cậu bé còn vỗ vỗ đầu Tứ Hỉ.

Tứ Hỉ l.i.ế.m tay bé, khẽ rên ư ử, vẻ ngoan ngoãn lời.

Hạ Sơ Kiến chút ghen tị.

Trước đây hưởng đãi ngộ từ Tứ Hỉ chỉ cô và Tam Tông!

Bây giờ thêm Tiểu Cửu Tương nữa ?

Hạ Sơ Kiến lẳng lặng đó, đợi màn "mây mù" tan .

A Vật và A Uyên cũng vui vẻ hùa theo: "Rửa sạch !"

"Rửa sạch !"

Sau đó Tứ Hỉ bước nhỏ tới, vẫy đuôi, ngửi ngửi Hạ Sơ Kiến nữa, ngẩng đầu lên, sủa một tiếng với cô, dường như còn co rúm .

Ý của nó là, vẫn còn mùi?

Hạ Sơ Kiến cau mày.

Còn ở nữa chứ?

Sau đó cô nghĩ đến bộ cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái của .

Lúc từ nhà chứa máy bay , cô thu bộ cơ giáp đó vòng cổ hoa bỉ ngạn cổ.

Chẳng lẽ, mùi còn vương cơ giáp?!

Hạ Sơ Kiến vội ấn vòng cổ hoa bỉ ngạn, giải phóng cơ giáp.

Và quả nhiên, Tứ Hỉ phun làn sương mù dày đặc như thực thể về phía cô.

Hạ Sơ Kiến nữa bao phủ bên trong, từ đầu đến chân, kín mít, gần như che khuất cả thấy nữa.

Lần Hạ Sơ Kiến kiên nhẫn hơn nhiều.

Đợi lớp mây mù tự nhiên tan , Hạ Sơ Kiến mới : "Tứ Hỉ, ngửi xem nào?"

Tứ Hỉ bước tới, ngửi ngửi cô, vui vẻ sủa: "Gâu gâu!"

Tỏ vẻ vui mừng, chắc là hết .

Còn bám lấy chân cô, cô bế.

Xem là thực sự hết .

Hạ Sơ Kiến yên tâm, thu cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái .

Kết quả khi thu cơ giáp , cô mới sực nhớ , nếu mùi Trùng tộc, thì là do ở cùng gian với xác những con Trùng tộc trong phi hành khí.

Bởi vì khi g.i.ế.c c.h.ế.t những con Trùng tộc đó, về cơ bản cô bỏ chúng kho lạnh.

Sau đó vài di chuyển chúng, lượt tặng cho Quyền Dữ Huấn, Tố Bất Ngôn và Tông Nhược Ninh.

những đó đều là chuyện của hơn một tháng , dù mùi cũng thể lưu lâu như !

Và Hạ Sơ Kiến cảm thấy, nếu mùi mà lũ nhỏ ngửi thấy liên quan đến Trùng tộc, thì đa phần là do điện sinh học của Trùng tộc.

Loading...