Đại Lão Tinh Tế Không Nói Võ Đức[Ta Ở Tinh Tế Viết Lại Sơn Hải Kinh] - Chương 1343: Giống mèo

Cập nhật lúc: 2026-01-27 03:30:08
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên cửa sổ sát đất là phòng sinh hoạt chung, trong đó chỉ một vòng ghế sofa, trống ở giữa là để cho lũ trẻ chơi đùa, ngay cả bàn bàn cà phê cũng đặt.

Trên sàn nhà còn trải t.h.ả.m dày, đó vứt lung tung vài chiếc gối ôm dày.

Tiểu Cửu Tương lẽ va ghế sofa, đang ngửa sàn nhà cạnh tay vịn ghế sofa gào .

Lục Thuận định thổi cho bé, nhưng nó trang cấu hình của robot chăm sóc trẻ em, tự lên Tinh võng học lỏm chút kiến thức "nuôi dạy trẻ" kiểu mèo cào, bây giờ gió thổi từ cái đầu hình bán cầu của nó là sức gió của quạt điện công suất lớn.

Thổi cho tóc tai Tiểu Cửu Tương dựng hết cả về phía ...

Trông cũng khá thú vị.

Hạ Sơ Kiến nhịn bật thành tiếng.

Thư Sách

May mà cô vẫn đang trong trạng thái tàng hình với mũ giáp kín mít, nên âm thanh truyền ngoài.

Chỉ Thất Lộc thấy, còn vui vẻ hùa theo: "Lục Thuận , đúng là ngốc c.h.ế.t !"

"Làm gì ai thổi cho trẻ con kiểu đó! Mạnh thêm chút nữa, nó thể thổi bay Tiểu Cửu Tương sang bên phòng khách luôn!"

Hạ Sơ Kiến vội nhịn , nhàn nhạt : "Lục Thuận cũng lòng , chúng nhạo nó."

Thất Lộc: "... Vâng."

Một vẻ miễn cưỡng tình nguyện.

Hạ Sơ Kiến cũng mặc kệ nó, thấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đều , nhưng ch.ó con phốc sóc A Vật và chim sẻ béo A Uyên ở phòng khách.

Chó con Tứ Hỉ cũng ở đây.

Cô suy nghĩ một chút, : "Thất Lộc, em thể ngấm ngầm liên lạc với Lục Thuận ? Hỏi nó xem Tứ Hỉ, A Vật và A Uyên đang ở ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc mang theo chút đắc ý: "Không vấn đề gì! Chủ nhân cứ đợi đấy nhé!"

Hạ Sơ Kiến: "..."

Lại học tiếng địa phương ở đây?

Chẳng bao lâu , Lục Thuận đang thổi phù phù trong phòng khách đột nhiên như kẹt máy một cái.

Tiếng gió phù phù cuối cùng cũng dừng .

Tiểu Cửu Tương nãy còn gào , tiếng "thổi thổi" phù phù cho buộc ngậm miệng, nếu gió thốc đầy mồm!

Vừa nãy thổi đến ngơ ngác, lúc mới hồn.

Định gào tiếp thì Ngũ Phúc đột nhiên tới, kéo bé từ đất dậy, dáng trai : "Tiểu Cửu Tương, đưa em ăn bánh trôi xanh (thanh đoàn), em thích ăn lắm mà?"

Nói , bé kéo Tiểu Cửu Tương phòng ăn, tự bếp, mở cửa tủ lạnh, đẩy một chiếc thang nhỏ tới, leo thang lên, lấy hai cái bánh trôi xanh từ ngăn cùng tủ lạnh , đặt lên đĩa hâm nóng.

Ấn nút, đến một phút, hai cái bánh trôi xanh mềm .

Tiểu Cửu Tương lập tức nín , mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt long lanh, nhưng bưng chiếc bánh trôi xanh mềm dẻo, đối diện Ngũ Phúc, ăn một cách hạnh phúc.

Còn bên Lục Thuận kẹt máy, đương nhiên là vì Thất Lộc liên lạc với nó.

Thất Lộc còn lệnh cho nó phát tiếng.

Do đó nó chỉ thể giao tiếp với Thất Lộc bằng tín hiệu điện t.ử.

Chẳng bao lâu , Thất Lộc giải trừ lệnh điện t.ử cho nó, đồng thời xóa sạch dấu vết giao lưu .

Trong màn hình mắt của Lục Thuận lóe lên vài đường kẻ sọc đỏ xanh, giống như chập mạch, bây giờ mới tự sửa xong.

Nó nhớ nãy đang "thổi thổi" cho Tiểu Cửu Tương, nhưng cúi đầu xuống thấy Tiểu Cửu Tương đất.

Xoay cái đầu hình bán cầu tìm kiếm, nhanh tìm thấy Ngũ Phúc và Tiểu Cửu Tương đang vui vẻ ăn bánh trôi xanh trong phòng ăn.

Nó lập tức trượt tới đó.

Hạ Sơ Kiến thu hồi tầm mắt, hỏi Thất Lộc: "Thế nào? Tứ Hỉ ở ? A Vật và A Uyên ?"

Thất Lộc : "Lục Thuận bảo em, Tứ Hỉ theo Tam Tông đồng , A Vật và A Uyên chạy Rừng Dị Thú đ.á.n.h chén (打牙祭 - đ.á.n.h nha tế) ."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thôi xong, A Vật và A Uyên coi Rừng Dị Thú là kho lương thực của chúng ?!

Khóe miệng Hạ Sơ Kiến giật giật, : "Vậy tìm Tứ Hỉ !"

Cô vẫn giữ trạng thái tàng hình, xoay khởi động cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái của , bay thẳng về hướng Tam Tông đang ruộng.

bay lên, Ngũ Phúc đang trong phòng ăn, cái đầu lơ đãng ngoài cửa sổ sát đất.

Ngoài cửa sổ gió lạnh vi vu, vạn vật tiêu điều.

Ngũ Phúc tự nhiên thu hồi tầm mắt, chiếc bánh trôi xanh mặt, cúi đầu c.ắ.n một miếng lớn.

Hạ Sơ Kiến bay nhanh đến khu ruộng của trang viên.

Chưa bay đến nơi, thấy một chú ch.ó cỏ nhỏ đang vui vẻ chạy qua chạy bờ ruộng, đuổi theo cái đuôi nhỏ của .

Hạ Sơ Kiến tặc lưỡi một cái, : "Thất Lộc, em thấy Tứ Hỉ giống mèo (miêu lí miêu khí) ?"

Giọng trẻ con của Thất Lộc khó hiểu : "Chủ nhân, ch.ó cỏ nhỏ đều như mà, ngốc nghếch (ngốc lí ngốc khí), giống mèo..."

Hạ Sơ Kiến: "..."

Thôi bỏ , đùa cợt gì với trí tuệ nhân tạo cơ khí Thất Lộc chứ...

Hạ Sơ Kiến thu mũ giáp , hiện hình, bay về phía Tam Tông và Tứ Hỉ.

Chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ đột ngột ngẩng đầu lên, thấy Hạ Sơ Kiến từ trời giáng xuống, lập tức vui mừng như phát điên.

Nó chạy vòng quanh Hạ Sơ Kiến lắc đầu vẫy đuôi, xoay vòng tròn bờ ruộng càng nhanh hơn.

Sơ ý một cái, bùm!

Lăn thẳng xuống bờ ruộng!

Tứ Hỉ sợ hãi kêu lên ư ử ư ử.

Tam Tông đầu thấy, cũng ngạc nhiên vui mừng, chạy tới : "Thiếu quân đại nhân về !"

Hạ Sơ Kiến đáp xuống bờ ruộng, cúi bế chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ từ bờ ruộng lên, : "Có chút việc, nên về."

"Tam Tông, A Vật và A Uyên ?"

Tam Tông ngại ngùng gãi gãi đầu, : "Chúng nó... chúng nó... lẽ Rừng Dị Thú ..."

Hạ Sơ Kiến sớm hai con thần thú nhỏ sẽ ngoan ngoãn ở nhà mãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tinh-te-khong-noi-vo-ducta-o-tinh-te-viet-lai-son-hai-kinh/chuong-1343-giong-meo.html.]

Cô cũng ý trách cứ, chỉ : "Có cách nào gọi chúng về ? việc gấp, cần đưa Tứ Hỉ, A Vật và A Uyên cùng một chuyến vài tiếng đồng hồ."

Tam Tông chút lo lắng Tứ Hỉ một cái, : "Thiếu quân đại nhân đưa Tứ Hỉ ?"

Hạ Sơ Kiến : "Tam Tông đừng lo, nó theo nhiệm vụ một chuyến, chỉ vài tiếng thôi, chiều là về ."

Tam Tông lúc mới gật đầu, : "A Vật và A Uyên mang theo một loại thiết liên lạc cỡ nhỏ mà Lục Thuận mua cho chúng Tinh võng."

"Nghe chỉ cần trong phạm vi phủ sóng của Tinh võng, từ đây về phía Bắc, thể phủ sóng một nghìn km."

"Chúng nó hứa sẽ về phía Bắc quá một nghìn km."

Hạ Sơ Kiến vội : "Vậy bảo Lục Thuận thông báo cho chúng nó ?"

Tam Tông do dự gật đầu: "... Thiếu quân đại nhân đừng trách Lục Thuận, nó cũng là hết cách mới nghĩ cái ý tưởng dung hòa ."

Hạ Sơ Kiến : "Không , mà, trách Lục Thuận."

Cô cảm thấy, Lục Thuận quả thực trách nhiệm!

Ngay khi cô định bảo Thất Lộc liên lạc với Lục Thuận, thì bầu trời truyền đến tiếng chim hót vui vẻ.

Sau đó một con chim sẻ béo trắng như tuyết, giống như một viên đá b.ắ.n khỏi nỏ, "rơi" mạnh từ trời xuống, "ngã" lòng Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến: "..."

Tiếp theo là một chú ch.ó trắng như tuyết, cũng như cưỡi mây đạp gió, từ từ hạ cánh từ trời xuống, đậu lên vai Hạ Sơ Kiến.

A Vật nghiêng đầu cọ cọ Hạ Sơ Kiến, cái miệng nhỏ liến thoắng: "Chị ơi, chị đưa bọn em chơi ?"

Hạ Sơ Kiến thầm nghĩ, còn liên lạc với em, em về ?

Chẳng lẽ em lợi hại đến mức cảm ứng cả nghìn cây ?

Cô đang suy đoán thì thấy con chim sẻ béo trong lòng : "Chị ơi! Lục Thuận bảo chị tìm bọn em ạ?"

Hạ Sơ Kiến vỡ lẽ.

Hóa nãy khi cô bảo Thất Lộc liên lạc với Lục Thuận hỏi Tứ Hỉ, A Vật và A Uyên ở , Lục Thuận âm thầm thông báo cho A Vật và A Uyên .

Chắc là sợ Hạ Sơ Kiến phát hiện việc nó mua thiết liên lạc ngoài trời cho A Vật và A Uyên...

là một con robot gia vụ khôn lỏi (gà tặc)!

Hạ Sơ Kiến thầm buồn , cũng ý truy cứu, nhanh ch.óng : "Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên, chị việc cần các em giúp, theo chị một chuyến ngay."

Cô ôm chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ, khởi động cơ giáp Huyền Nữ Thanh Diệu Thái của , bay về phía nơi đỗ phi hành khí.

A Vật và A Uyên sớm xổm vai cô.

Hạ Sơ Kiến đưa chúng lên phi hành khí, nhanh khởi động phi hành khí, trạng thái tàng hình.

Sau khi bay lên trung, nhanh ch.óng tiến trạng thái nhảy gian.

Hai mươi phút , chiếc chiến cơ hình dơi cỡ nhỏ chuyển sang chế độ phi hành khí tác chiến thông thường hạ cánh xuống căn cứ bí mật của Hạ Sơ Kiến —— tiểu hành tinh Khu Tây 150 Thiếu Phủ.

Lần để thuận tiện, Hạ Sơ Kiến đỗ phi hành khí của ở nơi gần chiếc phi hành khí hình chữ Công .

Khi bước khỏi phi hành khí của , Hạ Sơ Kiến rõ nhiệm vụ hôm nay với chú ch.ó nhỏ Tứ Hỉ, ch.ó phốc sóc A Vật và chim sẻ béo A Uyên.

"Tứ Hỉ, A Vật, A Uyên, hôm nay các em giúp chị một việc."

"Bên chị mười thuộc hạ, họ từng Trùng tộc nhiễm bệnh, bây giờ chữa khỏi ."

" họ cũng từng Trùng tộc đ.á.n.h dấu, ấn ký của họ chắc vẫn xóa bỏ."

"Chị Tứ Hỉ thể cảm nhận ấn ký Trùng tộc, A Vật, A Uyên cũng thể cảm nhận thở của Trùng tộc."

"Bây giờ chị đưa các em lên chiếc phi hành khí đằng , các em cảm nhận xem, trong cơ thể họ ấn ký Trùng tộc , và trong cơ thể họ còn thở ô nhiễm của Trùng tộc ."

Hạ Sơ Kiến chuyện với lũ nhỏ dùng hai chữ "gen", sợ chúng hiểu.

Nói " thở" kiểu , mang chút màu sắc huyền bí, chắc chúng sẽ hiểu.

Quả nhiên A Vật : "Chị yên tâm! Em và A Uyên đều thể ngửi thấy mùi thối của lũ sâu bọ!"

" chỉ Tứ Hỉ mới thể xóa bỏ ấn ký của lũ sâu bọ thối tha!"

Hạ Sơ Kiến gật đầu: "Vậy chị cảm ơn các em nhé!"

Cô cúi xuống bế Tứ Hỉ lên, : "Lời chị , em hiểu ?"

Tứ Hỉ dùng đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen láy cô chăm chú, khuôn mặt ch.ó toát lên vẻ ngây thơ mờ mịt.

Hạ Sơ Kiến đau đầu, : "Này, nếu em hiểu thì kêu một tiếng 'Gâu' (Wolf)."

"Nếu hiểu thì kêu một tiếng 'Wou' (Oẳng)."

Để Tứ Hỉ hiểu, khi "hiểu ", Hạ Sơ Kiến gật đầu.

Khi " hiểu", cô lắc đầu.

Tứ Hỉ nghiêng cái đầu ch.ó nhỏ cô, đó kêu một tiếng "Gâu".

Hạ Sơ Kiến vui mừng: "Tứ Hỉ, em hiểu ha!"

Tứ Hỉ kêu thêm một tiếng "Gâu", còn cụng trán với Hạ Sơ Kiến.

Hạ Sơ Kiến hài lòng vô cùng, : "Vậy thì ."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...