Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Giả Vờ Nữa! - Chương 1131: Làm Tổ Mẫu Của Ta, Ngươi Cũng Không Sợ Trời Đánh
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:00:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà, bà là bà nội của cháu!”
Khương lão thái thái lúc đến hai chữ cuối cùng, sức lực chút đủ, nhưng mặt vẫn cố chống đỡ bày dáng vẻ lý lẽ hùng hồn.
“Bà nội?”
Kiêm Gia cẩn thận bà lão mặt, nhịn : “Làm tổ mẫu của , ngươi cũng sợ trời đ.á.n.h?”
Thiên Đạo cũng sẽ cho phép bất kỳ ai giẫm lên đầu nó .
Khương lão thái thái vốn nàng gọi bà nội thì trong lòng lập tức đập thịch một cái, mấy năm lão thái thái, tưởng rằng cuối cùng cũng sắp “chuyển chính” .
Kết quả nàng chuyển giọng, bà sắp trời đ.á.n.h.
Lão thái thái lập tức tức giận nhẹ.
Bà thể ôm kỳ vọng gì với đứa cháu gái nửa đường về nhà !
Bà bên tức đến đau n.g.ự.c, cố tình dám giống như đây tùy tiện chỉ trích mắng mỏ đứa cháu gái , nghẹn đến khó chịu, theo bản năng đưa tay bảo tiểu hồ ly đỡ bà một cái nữa, thấy tiểu hồ ly còn ở cùng bà, từ lúc nào xổm chân Khương Hủ Hủ, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng.
Lão thái thái lập tức cảm thấy tổn thương.
Uổng công bà ngày thường bảo quản gia cho nó ăn bao nhiêu đồ ngon!
Cá biển cho nó đều là đồ tươi sống từ nước ngoài vận chuyển bằng đường hàng về! Kết quả Khương Hủ Hủ chủ về, liền quên mất bà lão ngày ngày cùng nó dạo tản bộ !
Trên mặt lão thái thái hiếm khi lộ vẻ mặt buồn bã, vặn để Khương Vũ Dân trong nhà thấy rõ ràng.
Bụng bia của Khương Vũ Dân so với đây nhỏ rõ rệt, sự kiêng dè vốn đối với đứa cháu gái , cũng vì hai năm nay cô thường xuyên về nhà mà dần dần lãng quên.
Lúc thấy lão thái thái mặt cô ôm n.g.ự.c bày dáng vẻ chọc tức đầy mặt tổn thương, lập tức bước nhanh ngoài.
“Mẹ!”
Trước tiên là đỡ lấy lão thái thái, đó đầu, mặt theo bản năng liền mang theo sự uy nghiêm của nhị thúc:
“Hủ Hủ! Cháu gì ? Sao mỗi về nhà hai ngày yên ? Biết cháu hiện giờ bản lĩnh lớn, nhưng cháu bản lĩnh lớn đến cũng nhớ chúng là trưởng bối của cháu!”
Nhìn tên béo chui , những lời chỉ trích trong miệng ông , Kiêm Gia cảm thấy mới mẻ.
“Thế đạo quả nhiên là đổi a.”
Kiêm Gia trong miệng cảm thán, về phía Khương Vũ Dân, trong giọng điệu còn mang theo sự hiếm lạ:
“Hiện giờ tiểu gia hỏa sống qua trăm tuổi như ngươi, đều thể bưng cái giá trưởng bối đến quản .”
Kiêm Gia vẻ mặt hiếm lạ như , cố tình nụ đó rơi trong mắt Khương Vũ Dân, hiểu khiến ông chút hoảng hốt trong lòng, ông định mở miệng quát lớn một câu bảo đối phương ăn cho đàng hoàng.
Liền thấy ánh mắt Kiêm Gia liếc qua, thấy một con rùa vân gỗ đang bò bãi cỏ bên cạnh, lập tức giơ tay lên, ngón tay nhẹ nhàng móc một cái mặt Khương Vũ Dân.
Hai ngón tay đan chéo , Khương Vũ Dân chỉ cảm thấy thần hồn điên đảo hoa mắt ch.óng mặt, lúc hồn , mắt liền là một mảng đồng xanh, lúc ngước mắt lên, suýt chút nữa dọa hai mắt lật ngược.
Chỉ thấy mắt ông , hình Khương Hủ Hủ cùng với lão thái thái đều trở nên vô cùng to lớn, hình phảng phất như khổng lồ, phảng phất như một cước là thể giẫm bẹp ông .
Hửm?
Giẫm bẹp?
Dường như ý thức điều gì, Khương Vũ Dân đột nhiên vươn dài cổ thăm dò phía , quả nhiên thấy cơ thể đổi hình dạng.
Ông, ông ông, biến thành một con rùa !!!
Không đúng, chính xác hơn, là linh hồn của ông chui trong cơ thể một con rùa !
Vừa hình như khổng lồ của Khương Hủ Hủ chấn nhiếp, lúc ông mới phát hiện, cơ thể cũng trở nên to lớn vô cùng, lúc còn đang bên cạnh lão thái thái.
Chỉ một lát , liền thấy “Khương Vũ Dân” vốn đang ầm một tiếng sấp xuống đất, dường như vì sự đổi đột ngột mà kinh hãi, lúc ôm đầu sấp mặt đất nhúc nhích, giống như...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tro-lai-thien-kim-that-khong-them-gia-vo-nua/chuong-1131-lam-to-mau-cua-ta-nguoi-cung-khong-so-troi-danh.html.]
Một con rùa kinh hãi rụt trong mai.
Lão thái thái còn kịp phản ứng xem đứa con trai thứ hai , Kiêm Gia hài lòng , đó hiệu cho tiểu hồ ly chân:
“Ngoạm con rùa nhỏ qua đây.”
Hồ Phiêu Lượng đối mặt với mắt ngoan ngoãn vô cùng, ngay cả sự nũng lấy lòng bình thường đối với Khương Hủ Hủ cũng dám, lập tức chấp hành chỉ lệnh, ngoạm lấy con rùa vân gỗ đang vươn dài cổ vẻ mặt kinh hoàng bãi cỏ đưa đến mặt “Khương Hủ Hủ”.
Kiêm Gia sẽ chạm nước bọt của hồ ly, cằm hất lên, hiệu cho nó:
“Giao cho nha đầu nhỏ .”
Đã , thì chăm sóc cho rùa nhi t.ử cũng là điều nên .
Tiểu Phiêu Lượng lập tức theo, đầu ủi mở lòng bàn tay lão thái thái, nhả con rùa vân gỗ trong miệng lòng bàn tay bà, đuôi hồ ly vẫy vẫy, lập tức lẽo đẽo theo chân Kiêm Gia.
Khương lão thái thái vẫn đang đứa con trai thứ hai sấp mặt đất ôm đầu giả c.h.ế.t, đối với con rùa đột nhiên nhét lòng bàn tay còn chút khó hiểu.
Càng rảnh bận tâm đến tiểu hồ ly bỏ mặc bà theo Khương Hủ Hủ.
Vẫn đang ngừng hỏi “Khương Vũ Dân” mặt đất:
“Lão nhị, con ? Có nó gì con ? Con đừng sợ, lên , chúng tìm đại ca con.”
Con rùa nhỏ sấp mặt đất ôm đầu giả c.h.ế.t “Khương Vũ Dân” đáp , ngược con rùa vân gỗ trong lòng bàn tay lão thái thái sức há to miệng sụp đổ hét lớn:
“Mẹ! Mẹ! Con ở đây a! Khương Hủ Hủ con nha đầu tà môn , đổi lõi của con với rùa ! Mẹ! Mẹ mau tìm đổi chúng con a!!”
Đáng tiếc, bất kể ông gào thét thế nào, một con rùa ông đều thể để Khương lão thái thái thấy.
Ngay lúc sụp đổ tuyệt vọng, đột nhiên, một con rùa cá sấu thể hình lớn gấp đôi ông cưỡi hắc vụ bay tới.
Chính là Quy Tiểu Khư dạo từ chỗ Chử Bắc Hạc về.
Biết Kiêm Gia hiện tại là Khương Hủ Hủ, Quy Tiểu Khư liền ở bên cạnh nàng, liền nghĩ đến việc qua đây tìm tiểu của nó chơi.
Tiểu của Quy Tiểu Khư, tự nhiên là con rùa vân gỗ lúc nó vô tình ký sinh.
Lúc đó nó thoát khỏi cơ thể rùa vân gỗ đổi sang cơ thể rùa vương bá hiện tại, liền từng hứa với rùa vân gỗ nhận nó tiểu , còn sẽ luôn bảo kê nó.
Cho nên mặc dù từ một con rùa hệ thống khôi phục thành một con rùa bình thường, hai năm nay rùa vân gỗ vẫn Khương gia cho ăn ngon uống say, thậm chí còn sở hữu một hồ phun nước lớn chuyên dụng.
Quy Tiểu Khư tròn trách nhiệm của một đại ca dẫn tiểu bay một vòng, kết quả mới sáp gần, liền phát giác sự bất thường của tiểu .
Đầu thò , chỉ cảm ứng, Quy Tiểu Khư liền vẻ mặt nghiêm túc:
“Tiểu quỷ từ tới?! Lại dám chiếm đoạt cơ thể tiểu Quy Khư của ! Còn mau cút đây cho !”
Quy Tiểu Khư hiện tại chuyện, bình thường cũng thể thấy, mà đối với chuyện con rùa cá sấu Khương Hủ Hủ chuyện, Khương gia cũng sớm thấy nhưng thể trách.
Ví dụ như Khương lão thái thái hiện tại.
Bà thấy rùa cá sấu mở miệng cũng kinh ngạc, kinh ngạc là những lời nó .
Quỷ?
Trong con rùa nhỏ quỷ?!
Không trong nhà kết giới của Hủ Hủ, quỷ bình thường đều dám đến gần ?
Trong lòng tuy nghĩ như , nhưng cản trở tay bà run lên, theo bản năng ném con rùa trong tay ngoài.
Khương Vũ Dân ném ngoài một cách bất ngờ, cơ thể một nữa rơi xuống bãi cỏ, mặc dù mai rùa cứng rắn khiến ông thương, nhưng vẫn khiến ông nhịn ở trong lòng phát một tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết mang theo đường parabol:
“Mẹ! Là con a!”