Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Giả Vờ Nữa! - Chương 617: Lão Thầy Bói
Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:39:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương gia.
Khương Hủ Hủ dựa tụ linh trận của miễn cưỡng phục hồi linh lực hao tổn, lúc mới hẹn đám Tạ Vân Lý đến bệnh viện Hải Thị.
Khương Hoài hôm đó đưa những trong tiểu phân đội của cô cùng với Tô Miên mà Đồ Tinh Trúc tìm về đây.
Ngoại trừ Tạ Vân Lý và Bạch Truật sắp xếp ở khách sạn, những khác đều sắp xếp trực tiếp một bệnh viện tư nhân tên Khương gia.
Nhóm Khương Hủ Hủ đến cửa phòng bệnh, thấy giọng của Đồ Tinh Trúc:
“Lộc Nam Tinh! Cậu còn cướp táo của ! Cậu quả táo đắt cỡ nào ?!”
Ngay đó, là giọng cố tình hừ hừ tức giận của Lộc Nam Tinh:
“Táo đắt đến mấy cũng mua, đó là Hủ Hủ sai mang đến cho !”
“Táo gọt xong thì là của ! bỏ thành quả lao động !”
“Cậu phiền quá! suýt mất mạng , ăn của quả táo cũng ? Ai bảo hôm đó bỏ mặc chạy theo Tạ Minh Vũ hả?!”
“Đã bao nhiêu , bỏ mặc , là con mụ điên đó cứ kéo c.h.ế.t !”
Khương Hủ Hủ giọng lanh lảnh của Lộc Nam Tinh bên trong, liền cô khỏe hẳn, gõ cửa phòng bệnh, lúc mới bước .
Tiếng cãi vã bên trong lập tức im bặt, đó là từng tiếng Hủ Hủ đầy tủi của Lộc Nam Tinh.
Khương Hủ Hủ lúc mới hỏi Lộc Nam Tinh chuyện xảy khi cô Hóa Túy truy đuổi hôm đó.
Lộc Nam Tinh nhắc đến chuyện vẫn còn sợ hãi.
“Hôm đó thật sự tưởng sắp mất mạng ...”
Cô tuy thể khống chế chút t.h.i t.h.ể, nhưng đối mặt với sự tồn tại lợi hại như bất hóa cốt chẳng tác dụng gì.
Cho dù đối phương chỉ là bán thành bất hóa cốt.
“Lúc đó nó bay về phía , móng vuốt chỉ thiếu chút nữa là cào trúng cổ , kết quả đến phút ch.ót đột nhiên thu , chuyển sang dùng cùi chỏ đ.á.n.h bay .”
Lộc Nam Tinh đó tiêu hao ít linh lực vốn yếu ớt, cú cùi chỏ đó, cộng thêm ảnh hưởng của uế khí, bay ngoài xong liền trực tiếp ngất .
Cũng là may mắn, con bất hóa cốt đó khi đ.á.n.h ngất cô tay với cô nữa.
Cô lúc mới giữ một cái mạng.
Khương Hủ Hủ xong lời của Lộc Nam Tinh, mặt vẻ đăm chiêu.
Nghĩ đến biểu hiện của bất hóa cốt đó lúc ở nhà kho, cô :
“Có lẽ là may mắn.”
Bởi vì luyện thành, bất hóa cốt rõ ràng vẫn còn lưu ý thức khi còn là , nếu với thực lực mà nó thể hiện , Lộc Nam Tinh lẽ mất mạng từ lâu .
Mặc dù , nhưng trong Huyền môn cũng thể bỏ mặc nó ở bên ngoài.
Bởi vì ai , tương lai nó triệt để mất ý thức của con , trở thành một con cương thi .
...
Bên đang chuyện, Đồ Tinh Trúc đột nhiên nhận một cuộc điện thoại.
Giây tiếp theo, cả lập tức chút kích động lên.
“Viện trưởng em gái tỉnh !”
Mấy đều sửng sốt, nhưng vẫn theo Đồ Tinh Trúc đến một phòng bệnh chăm sóc khác.
Người trong phòng bệnh đó chính là Tô Miên, một trong tám mươi tám huyết tế ở nhà kho hôm đó, cũng là mà Đồ Tinh Trúc lúc tiếc rút khỏi Đại bỉ Học viện cũng cứu.
Vì mất m.á.u quá nhiều cộng thêm hồn thể định, lúc đó suýt chút nữa thì sống nổi.
Cũng may Bạch Truật và Kính Trạch sư dọc đường giữ hồn phách của cô bé, lúc mới tranh thủ thời gian cứu về.
Mấy đến phòng bệnh bên , liền phát hiện bên giường còn một bà lão đang túc trực.
Bà lão trạc sáu mươi tuổi, trông vẻ tiều tụy, nhưng giữa hàng lông mày đều là sự hiền từ.
Đồ Tinh Trúc vốn còn ồn ào ở bên Lộc Nam Tinh, khi đối mặt với bà lão và Tô Miên giường, trong nháy mắt ngoan ngoãn vô cùng, ngay cả giọng cũng nhẹ nhàng hơn vài phần.
“Viện trưởng, Tô Miên, tỉnh là .”
“Anh Tinh Trúc...”
Tô Miên mới tỉnh vẫn còn chút yếu ớt, khi thấy Đồ Tinh Trúc vẫn nhịn rơi nước mắt:
“Em ngay... sẽ đến cứu em mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tro-lai-thien-kim-that-khong-them-gia-vo-nua/chuong-617-lao-thay-boi.html.]
Đồ Tinh Trúc vội vàng bước tới, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, giọng điệu càng thêm nhẹ nhàng:
“Có ở đây, chắc chắn thể để em xảy chuyện.”
Nhóm Khương Hủ Hủ, đặc biệt là Lộc Nam Tinh quả thực là trợn mắt há hốc mồm.
Người chuyện là ai ?
Du hồn dã quỷ ở , thế mà dám nhập Đồ Tinh Trúc?!
Dường như chú ý đến biểu cảm của mấy , Đồ Tinh Trúc chút ngượng ngùng hắng giọng một cái, lúc mới giới thiệu đơn giản cho hai bên.
Lão Viện trưởng nhóm Khương Hủ Hủ, ánh mắt hiền từ:
“Các cháu chính là bạn của Tinh Tinh ở trường đại học ? Tốt, lắm.”
Vì một lý do phận cộng thêm việc Đồ Tinh Trúc học phong thủy thuật , từ nhỏ đến lớn cũng bạn bè gì.
Sau vất vả lắm mới thi đỗ một trường đại học , kết quả Đồ Tinh Trúc chọn một Học viện Đạo giáo từng tên.
Lý do còn là vì học phí ở đó rẻ, chỉ cần năm trăm tệ...
Bà thực sự chút đau lòng cho đứa trẻ Tinh Tinh .
Khương Hủ Hủ khi rõ tướng mạo của lão Viện trưởng thì trong lòng hiểu rõ phận của đối phương, đặc biệt là vị Viện trưởng còn một tầng công đức kim quang nhàn nhạt, thể thấy đây là một già vô cùng lương thiện.
Chỉ tiếc là những mặt bất kể là Khương Hủ Hủ Tạ Vân Lý đều là những giỏi ăn , đối mặt với lời hỏi thăm hiền từ của già cũng chỉ thành thật gật đầu chào hỏi.
Lúc quan trọng, vẫn là Lộc Nam Tinh chủ động đại diện ngoại giao, híp mắt :
“Viện trưởng bà gọi là Tinh Tinh ạ? Cháu cũng là Tinh Tinh, cháu tên là Lộc Nam Tinh.”
Có Lộc Nam Tinh ở đó, khí trong phòng bệnh một chút cũng ngột ngạt, thậm chí lúc rời , lão Viện trưởng còn nắm tay Lộc Nam Tinh ngày mai sẽ đặc biệt mang kẹo đến thăm cô .
Cách thể hiện sự yêu thương của già đối với hậu bối, chính là cho cô kẹo ăn.
Vì tinh thần của Tô Miên vẫn hồi phục, một nhóm cũng ở trong phòng bệnh quá lâu.
Cho đến khi khỏi phòng bệnh, Đồ Tinh Trúc lúc mới mấy vây c.h.ặ.t.
Từ lời của lão Viện trưởng , họ Đồ Tinh Trúc mười tuổi đều lớn lên ở cô nhi viện.
Khác với những cô nhi viện thường xuyên quyên trợ, cô nhi viện của Đồ Tinh Trúc chỉ là một cô nhi viện ở huyện nhỏ mấy ai ngó ngàng tới.
Những năm qua dựa khoản trợ cấp ít ỏi của chính phủ và sự chống đỡ của lão Viện trưởng mới tồn tại .
Cũng vì , những đứa trẻ trong viện luôn sống trong cảnh thiếu thốn.
Tình trạng như , kéo dài cho đến năm Đồ Tinh Trúc mười một tuổi.
Một ngày nọ đột nhiên gặp một lão thầy bói phố, đối phương cảm thấy căn cốt của Đồ Tinh Trúc tồi, quyết định nhận nuôi và truyền thụ y bát của .
Đồ Tinh Trúc nghĩ Viện trưởng bớt nuôi một thể tiết kiệm chút tiền, cộng thêm cũng học chút bản lĩnh kiếm tiền, liền dứt khoát theo lão thầy bói đó.
Tất cả trong cô nhi viện đều tưởng nhận đại tạo hóa cao nhân chỉ điểm như trong phim truyền hình, ngưỡng mộ vô cùng.
Tuy nhiên sự thật là, lão thầy bói đó chẳng y bát gì cả.
Ông đưa Đồ Tinh Trúc , chỉ đơn thuần là tìm một đứa trẻ để dưỡng lão cho .
Ông tuy xem bói, nhưng cũng chỉ hiểu chút da lông.
Tất cả bản lĩnh xem bói của ông đều là học từ trong sách.
Những thứ dạy cho Đồ Tinh Trúc cũng đều là những thứ trong mấy cuốn sách đó.
Có những thứ thậm chí chính ông cũng hiểu.
trớ trêu , Đồ Tinh Trúc mới mười hai tuổi hiểu .
Cậu chỉ hiểu, mà còn học giỏi hơn cả lão thầy bói.
Từ năm mười lăm tuổi thường xuyên theo lão thầy bói sạp, ở phía giúp tra xét bổ khuyết, tiền kiếm liền lén lút gửi về cô nhi viện.
Đối với chuyện , lão thầy bói cũng nhắm mắt ngơ.
Thậm chí còn đưa cả những cuốn cổ tịch mà trân tàng nhưng học mãi hiểu cho .
Đồ Tinh Trúc cứ như tự học, dần dần đóng gói bản thành một tiểu phong thủy sư chút tiếng tăm trong huyện.
Sau lẽ cảm thấy giữ bên cạnh nữa sẽ lỡ dở , một ngày nọ lão thầy bói biến mất hơn một tháng, khi trở về, tìm cho một nơi học thuật pháp đàng hoàng.
Đồ Tinh Trúc lúc đó thực chẳng hứng thú gì với Học viện Đạo giáo, chỉ là học phí ở đó mới năm trăm tệ còn bằng cấp đàng hoàng, lập tức lon ton chấp nhận giấy báo trúng tuyển.
Chuyện đó, đều .