Đại Lão Trở Lại: Thiên Kim Thật Không Thèm Giả Vờ Nữa! - Chương 955: Tiêu Đồ Báo Ân
Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:54:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kim quang tỏa từ đầu ngón tay rơi xuống giữa trán cô, cũng che phủ mắt cô một lớp kim quang nhàn nhạt.
Qua lớp kim quang mắt, Khương Hủ Hủ chút ngẩn ngơ.
Bất chợt, cô nhớ ngày hôm đó.
Cũng tại nơi , kéo cô , với cô,
【Sự tồn tại của em, đối với , luôn đặc biệt.】
Lúc đó nghĩ nhiều, nhưng khoảnh khắc , Khương Hủ Hủ mơ hồ nhận , chữ “” trong lời , lẽ chỉ chỉ .
Mà còn , Chử Bắc Hạc của ngày xưa.
Giống như những lời với cô bây giờ, và cả ánh mắt cô, đều cho Khương Hủ Hủ một ảo giác.
Cứ như thể, mắt, chính là mà cô quen .
Ý nghĩ nảy sinh, giọng bất giác thốt , gọi ,
“Chử Bắc Hạc?”
Giọng đó mang theo chút khàn khàn chắc chắn, động tác của Chử Bắc Hạc trán cô khẽ dừng , một lát , thu tay về, nhưng đáp lời.
Anh cô đang gọi Chử Bắc Hạc của ngày xưa.
Sự hoảng hốt trong mắt Khương Hủ Hủ cũng theo sự im lặng của mà trở trong veo.
Sự thất vọng lướt qua tim, nhưng cũng chỉ trong một giây.
Khương Hủ Hủ nghĩ thật sự là ảo giác của , so với ảo giác, cô càng tin rằng, mạch hồn thuộc về Chử Bắc Hạc quả thực đang dung hợp với mắt.
Ít nhất, với Long Mạch mà cô gặp lúc đầu, sẽ với cô những lời như hôm nay.
Có lẽ vì kim quang mắt quá quen thuộc, lẽ, sự thật đột ngột khiến cô càng thêm nhớ nhung xưa.
Biết rõ là thể, Khương Hủ Hủ vẫn bất giác, níu lấy tay áo vốn định rút về.
Động tác của Chử Bắc Hạc khẽ dừng , nhưng cử động.
Cúi mắt xuống, chỉ thấy đầu ngón tay cô đang kéo tay áo dường như hòa kim quang của .
Giống như ngày xưa.
Bất kể khi nào cô đến gần, kim quang của cũng sẽ ngay lập tức tiếp nhận cô trong.
Khương Hủ Hủ dường như hề , chỉ , khi mở miệng, giọng càng thêm nhẹ,
Cô ,
“Chử Bắc Hạc, cảm ơn .”
Bất kể mắt là , nhưng cô nghĩ, sẽ luôn thấy giọng của cô.
Cô cũng với một lời cảm ơn.
Cảm ơn , luôn bảo vệ cô khi cô .
Thậm chí, ngay cả của hiện tại, cũng đang ngừng cố gắng đến gần cô, thì cô lý do gì… đợi nữa?
Cô ,
“Anh để em đợi thêm một chút, em đồng ý. thể… đừng quá lâu ?”
Tuy rằng dù bao lâu, cô cũng sẽ đợi.
nếu thể, cô hy vọng ngày trở về, thể sớm hơn một chút, nhanh hơn một chút…
Chử Bắc Hạc bất ngờ thấy ánh sáng trong mắt cô, khác với sự xa cách lạnh lùng cố ý đây, mà mang theo sự mong đợi, chứa đầy hình bóng trong đôi mắt cô.
Cảm xúc nên lời tràn ngập trong tim, Chử Bắc Hạc đăm đăm ánh sáng trong mắt cô,
Một lúc lâu , khàn giọng đáp khẽ,
“Được.”
…
Trăng sáng treo cao, bầu trời xanh thẫm, đám mây đen cuối cùng dường như cũng lặng lẽ tan .
Ánh trăng trong trẻo rải đầy từng phiến đá xanh trong ngôi làng cổ núi.
Cũng chiếu thấy một con rồng và một con quỷ đang trốn lầu hai trộm.
Chỉ là rõ ràng, vẻ mặt của hai tiểu quỷ đều chút thoải mái.
Đặc biệt là Tiêu Đồ.
Cảnh tượng ôm cảm động trong tưởng tượng .
Tiêu Đồ thậm chí còn nghi ngờ logic tư duy khi hóa rồng của tách biệt với thường ?
Dù thì thần long, chắc chắn sự khác biệt với thường.
Trong lòng thở dài, đây lẽ cũng là sự cô đơn khi hóa rồng.
Không tiếp tục chằm chằm hai lầu nữa, Tiêu Đồ vẫy đuôi, con rồng bạc nhỏ bé khoác ngân giáp tự bay lên trung.
Đêm nay, còn một việc khác .
Quy Tiểu Khư thấy bay , bất giác hỏi,
【Ngươi ?】
Vừa thốt mới nhận thấy giọng .
Trong lòng chậc lưỡi.
Hóa rồng thì chứ? Chẳng ngay cả giọng của một hệ thống như nó cũng thấy ?
Trong đầu tuy đang châm chọc, nhưng nó vẫn nhanh ch.óng điều khiển sương đen đuổi theo hướng Tiêu Đồ rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-lao-tro-lai-thien-kim-that-khong-them-gia-vo-nua/chuong-955-tieu-do-bao-an.html.]
Vốn tưởng con rồng nhỏ khoe khoang.
Kết quả theo suốt một đoạn đường, là đến chân núi.
Làng quê yên tĩnh, đặc biệt là trong làng về đêm.
Không sự ồn ào của thành phố, ở đây khi đêm xuống hiếm thấy bóng , phần lớn sớm chìm giấc ngủ.
Bão Sơn chính là một trong đó.
Tiêu Đồ men theo thở quen thuộc suốt một đoạn đường, dễ dàng tìm thấy nơi Bão Sơn ở.
Trong hai ngày nay, dân làng ở Văn Vật Thôn kể về phận của Bão Sơn.
Người giữ làng Hoa Bị Thôn.
Hồn khiếm khuyết, tâm như trẻ thơ.
thực sự là duyên với .
bất kể ông là ai, thành cho cơ duyên hóa rồng của , thì chính là ân nhân của Tiêu Đồ .
Đêm nay, Tiêu Đồ đến để báo ân.
Tuy là báo ân, nhưng cũng thể can thiệp nhân quả của giữ làng.
Càng thể bù đắp hồn phách của ông.
Nghĩ nghĩ , quyết định tặng ông một giấc mơ—
Ánh trăng rải xuống, chiếu sáng con đường nhỏ trong làng, cũng rải lên Bão Sơn.
Bão Sơn ngơ ngác ngôi làng quen thuộc mắt, nhanh sự ngơ ngác trong mắt hóa thành vui mừng, hì hì, hái hoa dại làng.
Chỉ là hôm nay, con đường làng quen thuộc bỗng dưng thêm vài ngã rẽ.
Bão Sơn tò mò bước , giây tiếp theo, bất ngờ bước một thế giới khác.
Chợ đêm phồn hoa, đèn đuốc rực rỡ.
Là dáng vẻ mà ông từng thấy.
Bởi vì từ khi ý thức, ông vẫn luôn sống trong làng, và từng rời .
Ông cũng rời .
Tuy nhiên lúc , thấy khu chợ đêm ồn ào , quầy thịt nướng, vô cùng náo nhiệt, vẫn khiến mắt ông nảy sinh chút tò mò.
Ông đó lâu, nhưng mãi dám tiến lên.
Ông chút sợ hãi.
Người ở đây, ông đều quen.
Đang nghĩ , đột nhiên bên cạnh ông, thêm nhiều .
Dân làng Hoa Bị Thôn, Ngưu Ngưu, và cả Ngọc Bích.
Họ ông, , “Bão Sơn, thôi, dì mời cháu ăn xiên nướng~”
Ngưu Ngưu cũng kéo ông, giọng non nớt, “Chú Bão Sơn, cháu chơi ghế xoay bên , chú cùng cháu.”
Bão Sơn cứ thế họ kéo chợ đêm.
Chợ đêm nhiều món đồ nhỏ mới lạ, còn nhiều thứ vui.
Ông từ đầu phố đến cuối phố, trong tay thêm đủ loại đồ ăn vặt ngon, thấy đèn hoa rực rỡ trong thành phố.
Ông từ tối đến sáng, thấy núi sông biển cả, nhà cao tầng rộng lớn.
Ông qua những con đường từng , thấy những màu sắc từng thấy.
Ngay khi những bên cạnh nghĩ rằng ông sẽ tiếp tục , Bão Sơn dừng bước.
Ông những quen thuộc bên cạnh , nở một nụ ngây ngô như khi,
Ông , “Bão Sơn, về nhà.”
Hoa Bị Thôn, chính là nhà của ông.
Bên ngoài tuy , nhưng ông về nhà .
Thế là, mắt ông xuất hiện con đường nhỏ quen thuộc trong làng, gió nhẹ thổi mờ mắt ông, ông dụi dụi mắt, khi mở , mắt liền thêm một con rồng khổng lồ màu bạc khoác ngân giáp.
Con rồng khổng lồ lên tiếng, là giọng như của một thiếu niên, hỏi ông,
“Bão Sơn, ông thế giới bên ngoài nữa ?”
Bão Sơn lắc đầu, .
Ông mỏi chân.
Con rồng khổng lồ cũng ép buộc, chỉ , “Nếu ngày nào ông còn cảm nhận thế giới bên ngoài, thể gọi .”
Nó xong, đưa tay, một mảnh vảy rồng màu bạc cứ thế rơi tay ông.
Bão Sơn liền con rồng nhỏ dùng một giọng điệu vô cùng uy nghiêm ,
“Bão Sơn, ngươi giúp ngô hóa rồng, ngô sẽ cho ngươi ba điều ước, đây là bằng chứng…”
Giọng thiếu niên xa dần, con rồng khổng lồ biến mất.
Bão Sơn tỉnh dậy từ trong mơ, như cảm giác.
Đưa tay lên, trong tay là một mảnh vảy rồng màu bạc xinh .
Bàn tay thô ráp của ông cẩn thận vuốt ve mảnh vảy rồng đó, hì hì, chào nó,
“Tiểu long, chào ngươi.”