ĐẠI LÝ TỰ KHANH HIỂU LÒNG TA - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-07 11:43:24
Lượt xem: 122
Sống ở hầu phủ mười năm, Trần Trăn vẫn chịu mở miệng cưới .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Mỗi khi hỏi đến chuyện hôn sự của hai chúng , đều tìm cách lảng tránh.
Lý do thì hết cái đến cái khác, nào là tuổi còn nhỏ, nào là thi thư, nào là thích lóc loạn, hôn ước năm xưa chẳng qua chỉ là lời đùa thuận miệng của cha …
Ta chờ hết năm sang năm khác, chờ đến khi bản thành gái lỡ thì.
Các cô nương trong kinh thành nhạo , nhũ mẫu ngày nào cũng lau nước mắt vì .
Ngay cả mẫu của Trần Trăn cũng đến khuyên , bảo rằng chi bằng để bà thu xếp, sớm tìm một mối lương duyên khác.
Ta im lặng một lúc, cuối cùng nghiêm túc gật đầu.
“Được.”
01
Phu nhân ngờ dễ dàng đồng ý như , ban đầu còn kinh ngạc, đó lập tức vui mừng mặt.
“Ta mà, đứa nhỏ như con từ bé hiểu chuyện, chỉ cần đạo lý là ngay.”
“Chưa đến hôn sự giữa con và Trăn ca nhi vốn chẳng thể tính là thật, chỉ riêng việc nhà họ Trần chúng nuôi con suốt mười năm nay, cũng coi như phụ lòng cha con nơi suối vàng.”
Phu nhân chắp hai tay, lẩm bẩm mấy câu cầu Bồ Tát phù hộ, mới tiến lên nắm lấy tay .
“Tông Vận, con cứ yên tâm. Tuy tuổi con lớn hơn đôi chút, nhưng chuyện hôn sự con lo liệu, nhất định sẽ tìm cho con lang quân nhất kinh thành.”
“Chỉ một chuyện, Trăn ca nhi nhà chúng là trọng tình trọng nghĩa, trong lòng vẫn luôn canh cánh chuyện hôn ước năm xưa của hai đứa. Việc mắt đừng cho nó , đợi chuyện thuận theo tự nhiên cũng muộn, con thấy thế nào?”
Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay áo, đầu ngón tay run ngừng, cố gắng gượng .
Nữ t.ử trong kinh thành, cập kê là nhà đẻ bắt đầu lo chuyện cưới gả, muộn nhất cũng quá mười sáu tuổi, nếu để lâu hơn sẽ chê .
Mà , năm nay mười tám tuổi .
Kể từ ngày bước Trần gia, vẫn luôn mang danh nghĩa vị hôn thê của Trần Trăn, ngày qua ngày khác sống trong phủ, ngày qua ngày khác chờ đợi.
Hắn từ mười lăm tuổi kéo dài đến mười sáu tuổi, từ mười sáu tuổi kéo đến mười bảy tuổi, lý do đổi hết cái đến cái khác.
Khi Trần lão gia còn sống, ông vẫn thường thúc giục chuyện thành , nhưng nào cũng phu nhân lấy cớ Trăn ca nhi chuyên tâm học hành để gạt .
Sau khi Trần lão gia qua đời, chuyện cũng gác .
Những lúc đau lòng nhất, cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ.
nghĩ đến hôn sự là cha dùng mạng đổi lấy, cố chấp tự nhủ.
Trần Trăn chỉ là ham chơi mà thôi, sớm muộn gì cũng trưởng thành, cuối cùng chúng vẫn sẽ trở thành phu thê.
Cho đến tháng , khi thấy cùng đám đồng liêu hết lời khen ngợi Nhị cô nương nhà họ Tiết, mới dần hiểu .
Trần Trăn đại khái… thật sự cưới nữa .
Phu nhân vui vẻ sai lão ma ma đưa khỏi viện.
Trước khi , lão ma ma còn khuyên thêm vài câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-ly-tu-khanh-hieu-long-ta/1.html.]
“Vận tiểu thư ghi nhớ tấm lòng của phu nhân trong lòng đấy nhé, mặc kệ gả cho ai cũng quên tình cũ.”
“Tiểu thư cha , chẳng ai lo liệu cho , phu nhân nhà chúng tâm địa thiện lương, bằng lòng vì tiểu thư mà hao tâm tổn trí, đây là phúc phần khác cầu còn chẳng .”
“Làm , tuyệt đối thể quên gốc quên nguồn!”
Ta lấy từ trong n.g.ự.c một viên bạc nhỏ nhét tay ma ma.
“Ân tình của phu nhân, Vận nhi dám quên.”
02
Trần Trăn Hàn Lâm Viện, công việc nhàn hạ.
Mỗi ngày chỉ cần đúng giờ điểm mão, đó thể dự thi hội, hoặc cùng một nhóm bằng hữu đồng chí hướng du hồ thơ.
Trần Trăn chứng bệnh nhiệt thấp, mỗi khi đến mùa hè, phu nhân luôn lo hứng lên uống quá nhiều rượu khiến n.g.ự.c khó chịu, nên bảo nấu canh lá trúc thanh tâm mang tới cho .
Ngoài đê khói liễu, thuyền hoa nổi mặt nước biếc, mái hiên chạm trổ soi bóng xuống hồ, thấp thoáng vang lên tiếng hòa cùng mùi mực thơm.
Ta chỉ thể từ xa bên bờ liễu, đầy mặt ngưỡng mộ.
Cũng từng bằng hữu của Trần Trăn mời lên thuyền.
Người đó thuyền đủ loại hoa quả bánh trái để ăn, còn cả canh mang màu sắc xanh nhạt như lá sen mùa hạ.
Trần Trăn liền bật mắng.
“Nàng ?”
“Nàng hiểu gì chứ? Chữ còn mấy cái, ngươi bảo nàng ngắm cảnh thưởng , nghĩ nát óc cùng lắm cũng chỉ một câu cảnh quá, thơm quá, vô duyên vô cớ phá hỏng nhã hứng của chúng .”
“Đâu như Tiết cô nương hôm , chỉ một câu ‘Mãn hồ yên thủy ngưng thu đại, độc ỷ phong tiền khán lạc hoa’ (‘Khắp hồ khói nước tựa nét mày thu, một tựa gió ngắm hoa rơi’) tuyệt diệu vô cùng!”
Nói xong, liền kéo vị công t.ử về phía đầu thuyền ngừng khen Tiết cô nương thế nào.
Từ đầu đến cuối, Trần Trăn từng đầu lấy một .
Hắn , ngây ngốc tại chỗ như một kẻ ngốc.
Mà Tiết cô nương hết lời khen ngợi nha dìu đến mặt .
Nàng cúi mắt mỉm , giọng mềm mại ngọt ngào.
“Tỷ tỷ đừng để trong lòng nhé, Trần công t.ử là trọng tình trọng nghĩa. Chàng triều bổ nhiệm Hàn Lâm Viện, bên cạnh là tài t.ử giai nhân, khó tránh khỏi yêu cầu với tỷ tỷ cao hơn một chút, tỷ tỷ nên thông cảm mới .”
Trong lòng chua xót đến khó chịu.
Không sách.
Khi hầu phủ lâu, Hầu gia từng ý để cùng học với Trần Trăn.
lúc đó Trần Trăn bám c.h.ặ.t, lúc nào cũng sợ khác cướp mất, nên âm thầm nũng với phu nhân.
“Con , cô nương nếu sách giỏi thì sẽ nhiều công t.ử thế gia tranh cầu .”
“Mẫu , con A Vận sách, con A Vận cả đời ở trong phủ bầu bạn với con.”