Đại Mỹ Nhân Gả Nhầm Làm Vợ Quân Nhân [Thập Niên 70] - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-02-26 14:46:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Nhụy cũng tham gia vận động trong đó, tuy nhiên đến ngày khai giảng lớp xóa mù chữ xảy chuyện.

 

Đứng đầu là nhóm đồng chí phụ nữ như bà Tống hăng hái tới, phát hiện cửa ba gian lớp học xóa mù chữ dán tên.

 

Những tuy đến nhưng chỗ của .

 

Hỏi thăm những ở làng Nghĩa Vọng mới hóa lớp xóa mù chữ cần đăng ký , đăng ký thì học.

 

cũng chẳng ai thông báo cho chúng đăng ký cả."

 

Nhóm bà Tống từ phía làng Khánh Nam về việc đầu tiên là đến ủy ban làng than khổ với chị Triệu:

 

“Còn đăng ký muộn học.

 

hỏi xem khóa thể đăng ký , Ngô Đan khóa cũng đăng ký hết chỗ .

 

Chị Triệu, chị xem ý của , rõ ràng là nhắm chúng , cho chúng tham gia học tập tiến bộ mà."

 

Viên T.ử mặc cái áo bông dày chạy mách lẻo:

 

“Đám trẻ lớn ở làng Khánh Nam còn mắng cháu là đồ mù chữ, cả đời cháu chắc chắn là đồ mù chữ.

 

Cháu thể đếm đến một ngàn, còn cộng trừ nhân chia nữa, bọn nó thì cái phân ch.ó gì!"

 

“Em với chị lên huyện một chuyến."

 

Chị Triệu khoác cái áo bông to sụ cửa , với Tô Nhụy:

 

“Chị phản ánh với huyện mới ."

 

Tô Nhụy vội vàng dậy cài cúc áo bông đang để mở, cũng tức giận :

 

“Người làng Khánh Nam thật gì."

 

Hoàng Bội bê cái cốc lớn, thong dong :

 

“Họ chuyện ngày một ngày hai."

 

Bên ngoài tuyết phủ trắng xóa, gió bắc như d.a.o cắt mặt.

 

Từ xa vang lên tiếng hô của các chiến sĩ, chắc là đang huấn luyện mùa đông.

 

Tràn đầy nhiệt huyết, do Phương Trì Dã chỉ huy .

 

Thân hình rắn rỏi như , chắc chắn huấn luyện vô cùng nghiêm khắc.

 

Tô Nhụy rùng một cái, leo lên xe lừa, quấn trong chăn bông :

 

“Chúng kiện như ?"

 

Chị Triệu :

 

“Không cũng , cho dù giải quyết thì cũng để các vị lãnh đạo tình hình của làng Khánh Nam."

 

Tô Nhụy nghĩ nghĩ cũng thấy đúng.

 

Cô và chị Triệu vội vã đến chính quyền huyện, phát hiện cửa chính quyền huyện nhiều đó, đều là những việc tìm đến.

 

Tô Nhụy dậm chân bên ngoài rét đến nửa ngày, cùng chị Triệu trong tìm cán bộ của Ủy ban Cách mạng, đối phương vô cùng bận rộn.

 

Nghe thấy tình hình như bèn với chị Triệu:

 

“Mọi quy trình của họ đều phù hợp với tiêu chuẩn, lãnh đạo cấp khó can thiệp .

 

Công tác cơ sở bao giờ cũng nhiều điều như ý, các đồng chí hãy bao dung một chút ."

 

Đợi cả buổi trời mới mấy câu , về làng Tiểu Bá Tô Nhụy vẫn hầm hầm tức giận.

 

Cô nhất định nghĩ cách tát mặt họ một cái thật đau!

 

Trên đường về làng Tiểu Bá, ngang qua làng Khánh Nam.

 

Họ khua chiêng múa trống ăn mừng lớp xóa mù chữ, ai còn tưởng đó là điểm dạy học độc lập của làng họ.

 

Người hàng đầu tiên, khuôn mặt vuông vức g-ầy gò thấp bé chắc là Ngô Đan, phong thái của còn lớn hơn cả Quách Khánh Vượng, cầm cái kéo lớn cắt băng khánh thành trong tiếng pháo nổ.

 

“Vị trí cúc cung tận tụy vì nhân dân, đến tay họ trở thành miếng mồi ngon."

 

Chị Triệu liếc một cái thèm nữa.

 

Tô Nhụy thấy bên cạnh lớp xóa mù chữ còn vài làng Nghĩa Vọng, sắc mặt đều .

 

Tô Nhụy lạnh :

 

“Đã khai giảng , bây giờ mới cắt băng khánh thành, e là chọn ngày hoàng đạo đây, rõ ràng là đang trò mê tín dị đoan."

 

Chị Triệu :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dai-my-nhan-ga-nham-lam-vo-quan-nhan-thap-nien-70/chuong-65.html.]

 

“Bí thư Ngô tuổi còn trẻ, cũng ngờ tính cách như ."

 

Về đến làng Tiểu Bá, qua thêm hai ngày, thường xuyên phụ nữ đến hỏi thăm chuyện lớp xóa mù chữ.

 

Biết còn suất, ai nấy đều thất vọng rời .

 

Tô Nhụy ngóng bộ phận văn giáo của huyện lẽ quản lý lớp xóa mù chữ, bèn với chị Triệu:

 

“Hay là để em thử vận may xem ?

 

Nếu thì các đồng chí của chúng thể học, còn nếu thì chúng cũng chẳng mất gì."

 

Chị Triệu thấy cô còn trẻ, nhiệt huyết tràn trề, bèn lấy hai hào trong ngăn kéo đưa cho cô:

 

“Cầm lấy mà xe, chị báo cáo chi phí cho."

 

Hoàng Bội ở bên cạnh chua chát :

 

là cô đãi ngộ thật đấy, lên huyện cũng chẳng thấy báo cáo chi phí cho ."

 

Chị Triệu lạnh giọng :

 

“Cô là trạm y tế huyện tiêm phòng."

 

Hoàng Bội bóc mẽ, cô dậy :

 

dán báo chữ lớn đây."

 

Tô Nhụy thèm để ý đến cô , nhận lấy hai hào nhét túi lên huyện.

 

Trên đường nhờ một đoạn xe lừa, đến bến xe xe buýt liên huyện xóc nảy đến bộ phận văn hóa giáo d.ụ.c của huyện.

 

Lúc cô đến mới chín giờ sáng, ở cửa bảo vệ cho , với cô:

 

“Các đồng chí trong bộ đều họp hết , việc gì thì mai ."

 

Tô Nhụy :

 

“Họp cả ngày ạ?"

 

Bảo vệ xua tay :

 

“Đi , đến việc nhiều lắm, tiếp hết ."

 

Tô Nhụy quanh quất, cũng chẳng thấy mấy đến việc.

 

Bảo vệ cho , Tô Nhụy nhất quyết , cứng đơ bên cạnh hàng rào tường bao mà đợi.

 

Đến gần trưa bụng đói, cô lấy miếng bánh ngô c.ắ.n một miếng.

 

Vừa vỗ ng-ực ăn hết cái bánh bột khoai lang cứng ngắc, nhân lúc bảo vệ ăn cơm, cô dẫm lên bệ cao bên trong.

 

Phát hiện từ tòa nhà văn phòng qua con đường nhỏ xa cổng để đến nhà ăn, cô bèn trừng đôi mắt hạnh xinh chằm chằm những từ tòa nhà văn phòng bước .

 

Chừng mười lăm phút , bên trong lục tục .

 

Nam nữ , trông ai nấy đều tri thức văn hóa, đa đều đeo kính.

 

tới lui, nhắm trúng một đồng chí nữ trung niên trông khá hiền lành, qua vẻ là lãnh đạo.

 

Tô Nhụy vẫy tay với bà :

 

“Chị ơi, em đến đây!"

 

Cái sự nhiệt tình , ai còn tưởng là chị em ruột thịt.

 

Đối phương đeo kính mắt, nheo mắt thấy một bóng mảnh khảnh đang vẫy tay với , còn thực sự tưởng là quen, bèn vẫy tay với phía bảo vệ, bảo vệ liền cho Tô Nhụy trong.

 

Tô Nhụy “tạch tạch tạch" chạy , khuôn mặt nhỏ nhắn nặn nụ ngọt ngào :

 

“Đồng chí..."

 

Đối phương nhất thời ngẩn :

 

“Cháu là ai thế?"

 

Tô Nhụy vội :

 

“Cháu đến để việc ạ, bộ phận phụ trách xóa mù chữ nông thôn ở đây, cháu tình hình báo cáo."

 

Đối phương đẩy kính lên xuống đ-ánh giá Tô Nhụy, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của cô vì lạnh mà trắng bệch, bà thở dài :

 

“Cũng thật khó cháu , trong mà sưởi ấm?"

 

Tô Nhụy thật thà :

 

“Bảo vệ cho cháu , cháu cũng lắm chứ ạ."

 

Loading...