Đại Sư Xuyên Không: Ôi Bà Ăn Tro Cốt Thông Gia - 558

Cập nhật lúc: 2025-01-10 22:36:53
Lượt xem: 145

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, ánh mắt ngập ngừng nhưng chỉ khẽ gật đầu, thêm lời nào.

Vu Âm dừng một lát hỏi:

“Bà gặp ông ?”

Mộng Vân Thường

Bà lão lặng thinh. Vu Âm dậy, lấy chiếc ô cô từng đưa cho Kim Lan đưa cho Đại Không và :

“Cháu mang ô lên núi, gọi ông xuống đây.”

Đại Không gật đầu chạy nhanh lên núi. Lữ Vạn Quân theo, cảm thán:

“Người trẻ tuổi quả nhiên chân nhanh.”

Vu Âm thấy bà cụ bất động thì khẽ kéo bà xuống:

“Bây giờ bà thể thấy ông ngay . Phải đợi Đại Không đưa ông xuống thì bà mới thể gặp ông .”

Trong lúc chờ đợi, Vu Âm chậm rãi tiếp:

“Bà chẳng ông sống c.h.ế.t thế nào, lấy khác trong suốt 76 năm qua . bà vẫn giữ lời hứa khi tiễn ông rằng sẽ chờ ông trở về. Và ông cũng giữ lời hứa của , rằng nhất định sẽ .”

Ánh mắt Vu Âm dịu dàng, như thấu thời gian:

“Không sợ c.h.ế.t đuối giữa biển rộng, nhưng ông vì chấp niệm mà trở về ngôi nhà . Suốt 70 năm qua, sự chờ đợi hề phai nhạt. Dẫu chỉ năm năm bên , nhưng đủ để đổi lấy 70 năm đợi chờ và giữ gìn tình yêu .”

Dư Tiểu Ngư cạnh Vu Âm, ánh mắt ngập tràn tò mò, hỏi bà cụ:

“Bà ơi, hồi trẻ ông cụ với bà ?”

Bà cụ khẽ , lau nước mắt, chậm rãi :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dai-su-xuyen-khong-oi-ba-an-tro-cot-thong-gia/558.html.]

“Ông nổi tiếng là thương yêu vợ con nhất làng. Cả làng ai cũng khen ông .”

Dư Tiểu Ngư nén nổi sự hiếu kỳ, hỏi tiếp:

“Vậy khi cưới, ông bà cãi ?”

Vu Âm cũng gật đầu, tỏ vẻ đồng tình:

, vợ chồng thì chắc chắn lúc cãi chứ.”

Bà cụ buồn, ánh mắt thoáng chút xa xăm:

“Cãi chứ, vợ chồng nào mà chẳng cãi . Hồi đó cuộc sống khó khăn, bà thì nóng tính, chuyện gì cũng thể trở thành lý do để cãi vã.”

Nói đến đây, bà dừng , về phía ngọn núi, giọng trầm ngâm:

mỗi như , ông luôn tìm cách nịnh nọt để hòa với bà.”

Vu Âm tò mò hỏi:

“Ông cụ nịnh nọt kiểu gì , bà?”

Bà cụ mỉm , nước mắt vẫn khô:

“Hồi đó nghèo, cả nhà ăn một quả trứng cũng tiết kiệm. Mỗi khi cãi , ông leo lên núi bắt trứng chim, nấu cho bà một bát canh trứng. Dưới bát canh , ông đặt một mẩu giấy.”

“Ông thư cho bà ?” Dư Tiểu Ngư ngạc nhiên.

Bà cụ lắc đầu:

“Không . Bà chữ, mà ông cũng chỉ học đến lớp hai, . ông vẽ. Ông vẽ một đàn ông đang quỳ gối, nét mặt đầy vẻ hối . Lần nào cũng , thấy bức vẽ đó, bà giận nổi nữa.”

Loading...