“Trong nhóm còn hỏi bà cách , bà gửi ảnh của Niệm Niệm , chỉ dựa con của nợ .”
Sắc mặt Bạch Thanh Chỉ trầm xuống, Trần Băng xe cảnh sát đưa , ánh mắt lạnh băng.
“Giao chứng cứ cho bên công tố, khởi tố bổ sung.”
Trợ lý sững .
“Tổng giám đốc Bạch, nếu khởi tố bổ sung tội bỏ rơi và nhục, thể tuyên thêm vài năm tù.”
Bạch Thanh Chỉ đầu.
“Đó là điều bà đáng nhận.”
Nhà của Bạch Thanh Chỉ và dì Tần Hinh lớn, .
Họ chuẩn cho một căn phòng công chúa, và cả một bức tường đầy thú bông.
Dì Tần Hinh đặt cho một cái tên mới, gọi là Bạch Tuyết Mạn.
“Hy vọng Tuyết Mạn nhỏ của chúng thể lớn lên thành một cô gái xinh , lương thiện và vui vẻ.”
Dì vuốt tóc , trong mắt đầy yêu thương.
Bạch Tuyết Mạn.
lặp lặp cái tên , như tái sinh.
Cái tên Tần Niệm , cùng những ký ức đau đớn và nhục nhã , đều ở quá khứ.
Cơ thể nhanh ch.óng bình phục, mặt cũng dần da thịt.
Mẹ Tần Hinh mời gia sư cho , bổ túc những bài học bỏ lỡ.
quý trọng cơ hội học tập khó , học vô cùng chăm chỉ.
Họ cho tuổi thơ thiếu mất, và tình cha tình mà hằng mơ ước.
Chỉ là mỗi khi nửa đêm tỉnh mộng, vẫn sẽ mơ thấy Trần Băng.
Mơ thấy khi bà đẩy về phía ô tô, đôi mắt điên cuồng tham lam đó.
Sau đó sẽ bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, đầy mồ hôi lạnh.
Để bước khỏi bóng ma, bố mời bác sĩ tâm lý cho .
Dần dần, còn gặp ác mộng nữa.
Nụ mặt cũng ngày càng nhiều hơn.
bắt đầu giống một bé gái chín tuổi bình thường, , nghịch, nũng.
Chớp mắt, lên tiểu học.
Vì thông minh, thành tích của luôn đầu lớp.
kết giao nhiều bạn , các bạn đều thích chơi với .
từng nghĩ, những ngày tháng sẽ mãi như .
Cho đến hôm đó tan học về nhà, thấy trong phòng khách một phụ nữ xa lạ đang .
Bà tiều tụy, mặc bộ quần áo , lúng túng chiếc sofa đắt tiền.
Nhìn thấy , đôi mắt đục ngầu của bà đột nhiên sáng lên.
“Niệm Niệm… , là Tuyết Mạn…”
sững tại chỗ, m.á.u như đông .
Sao bà ở đây? Chẳng bà nên ở trong tù ?
“Bà, bà ngoài ?”
Giọng run rẩy.
“Mẹ ở trong đó biểu hiện , giảm án.”
Bà lấy lòng với .
“Tuyết Mạn, nhớ con lắm.”
Bà dậy, về phía .
“Bà đừng đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dam-vao-chiec-xe-do-me-se-yeu-toi/4.html.]
hét lên lùi , đổ chiếc bình hoa phía .
Bình hoa rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Mẹ Tần Hinh thấy tiếng động, từ bếp lao .
Mẹ nhanh ch.óng đến bên , che chở lưng.
“Cô Trần, cô đây bằng cách nào?”
Giọng lạnh xuống.
“… với bảo vệ rằng là họ hàng của đứa trẻ, đến thăm nó.”
Trần Băng lí nhí .
“Nhà chúng hoan nghênh cô, mời cô lập tức rời .”
Mẹ Tần Hinh lệnh đuổi khách.
“Không, !”
Trần Băng đột nhiên kích động.
“Nó là con gái ! Là con gái m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh ! Các thể cướp nó khỏi bên !”
“Nó tên là Tần Niệm! Không cái gì mà Bạch Tuyết Mạn!”
Bà chỉ , gào lên điên loạn.
“Từ khi cô coi con bé là công cụ, lượt tổn thương con bé, cô xứng nó nữa.”
Mẹ Tần Hinh nhường một bước.
“Cô Trần, nếu cô còn rời , sẽ báo cảnh sát.”
“Báo cảnh sát? Được thôi! Cô báo !”
Trần Băng liều lĩnh bất chấp.
“ để cảnh sát xem thử, đám tiền các ỷ thế h.i.ế.p , cướp đứa con gái duy nhất của như thế nào!”
Bà phịch xuống đất, bắt đầu ăn vạ lóc.
“ vất vả lắm mới , gặp con gái cũng ? Còn thiên lý nữa !”
Dì giúp việc trong nhà kéo bà dậy, bà ôm c.h.ặ.t lấy chân.
trốn lưng Tần Hinh, phụ nữ xí mắt, chỉ cảm thấy xa lạ và ghê tởm.
Đây chính là ruột của .
Một phụ nữ ngoài huyết thống , còn liên quan gì đến nữa.
Bố Bạch Thanh Chỉ trở về.
Nhìn thấy màn náo loạn trong phòng khách, lông mày bố nhíu c.h.ặ.t.
Bố nhảm với Trần Băng, trực tiếp bảo vệ sĩ ném bà ngoài.
Trần Băng hai vệ sĩ cao lớn kéo , vẫn ngừng c.h.ử.i rủa.
“Bạch Thanh Chỉ! Tần Hinh! Các sẽ c.h.ế.t yên ! sẽ bỏ qua cho các !”
“Tần Niệm! Đồ ăn cháo đá bát! Mày cứ chờ đó, tao nhất định sẽ cướp mày về!”
Cánh cửa đóng , ngăn cách tiếng bà .
Phòng khách khôi phục yên tĩnh.
Mẹ Tần Hinh ôm đang run lẩy bẩy, đau lòng rơi nước mắt.
“Tuyết Mạn, đừng sợ, bố sẽ bảo vệ con.”
Bố Bạch Thanh Chỉ tới, xổm xuống, lau nước mắt mặt .
“Tuyết Mạn, bố hứa với con, sẽ bao giờ để bà xuất hiện mặt con nữa.”
Đêm hôm đó, sốt cao.
Trong mơ, trở về ngã tư camera đó.
Trần Băng dữ tợn, đẩy về phía từng chiếc ô tô đang lao nhanh.
hết đến khác tông bay, hết đến khác tỉnh dậy trong cơn đau dữ dội.