Đào Đào - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-04 15:56:13
Lượt xem: 38

hạ đường huyết nên ngất xỉu khi đang chen chúc xe buýt. Đến khi tỉnh , đang trong bệnh viện, khí xung quanh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c khử trùng.

 

"Mẹ, cứ gây thêm phiền phức ? Đáng lẽ con và bố công... Con công viên chơi cơ mà." Chu Lâm Tinh lộ vẻ tự nhiên khuôn mặt nhỏ nhắn.

 

như dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, lời nghẹn nơi cổ họng, thốt một âm tiết nào.

 

Chu Lâm Tinh chống nạnh : "Lát nữa tự về nhà nhé, con và bố còn việc bận ."

 

lạnh nhạt gật đầu.

 

Chờ Chu Lâm Tinh khỏi, lập tức tất thủ tục xuất viện về nhà.

 

Không rõ là do thể chất tinh thần quá mệt mỏi, vật ghế sô pha một cách m.ô.n.g lung. Bỗng nhiên, trong đầu xuất hiện những tiếng điện xẹt kỳ lạ.

 

"Ting…"

 

"Đã kết nối thành công.

 

"Ký chủ, cuối cùng cũng tìm thấy cô ."

 

Chưa kịp để phản ứng, Hệ thống luyên thuyên tuôn một loạt thông tin.

 

"Xin ký chủ, vì trong quá trình truyền tải xảy nghiêm trọng, khiến mất liên lạc với cô. Ban đầu, nhiệm vụ của cô là công lược Thái t.ử gia Bắc Kinh, Chu Cảnh An."

 

"Ngươi Chu Cảnh An ?"

 

Hệ thống vẫn tự lải nhải: "Ôi chao, ký chủ công lược Chu Cảnh An ! Giá trị công lược đạt 89, thậm chí còn cả con ."

 

Hóa đàn ông nhặt về là Thái t.ử gia Bắc Kinh.

 

Lần đầu đến thế giới , mất hết ký ức. Lúc tỉnh dậy, bên cạnh chỉ năm trăm tệ và một tấm căn cước công dân.

 

Để duy trì cuộc sống, phát tờ rơi, bếp phụ rửa chén. Lặn lội khắp ngóc ngách thuộc tầng lớp đáy xã hội.

 

Khi công việc hộ lý ở viện dưỡng lão, nhặt một đàn ông đang hôn mê. Anh còn t.h.ả.m hơn , cả lấy một đồng xu.

 

Nhìn khuôn mặt tinh xảo của , nghĩ thế nào cũng giống một bình thường. tự hỏi, liệu cứu thì cơ hội đổi đời, giàu lên chỉ một đêm ? Dù thì ngày nào cũng mấy công việc bán thời gian thật sự mệt mỏi.

 

khác với dự đoán của , Chu Cảnh An với rằng nhà cửa.

 

Có lẽ vì cả hai đều cô đơn, hoặc là vì sắc của dụ dỗ, và Chu Cảnh An cứ thế mà sống chung với một cách khó hiểu.

 

Giờ nghĩ , lừa dối ngay từ những ngày đầu tiên .

 

"Ký chủ, đến mức giấu cô ngần năm ? là Thái t.ử gia keo kiệt nhất từng thấy!"

 

Hệ thống là một Hệ thống , tiếc là gặp nó quá muộn.

 

Buổi trưa, cũng chẳng còn tâm trạng nấu nướng, bèn gọi mấy món thích ăn qua ứng dụng giao đồ.

 

Chắc là vì cả hai ngày đêm ở bên , dần dần nảy sinh sự mập mờ và dựa dẫm. Chúng chia một tô mì xào, mặc những chiếc áo phông đôi rẻ tiền.

 

luôn ảo tưởng rằng hai chúng sẽ một mái ấm nhỏ ngọt ngào.

 

Sau một hoang đường, chúng Chu Lâm Tinh. Không đám cưới, thậm chí nhẫn cưới cũng do bỏ tiền mua.

 

Chu Cảnh An ôm c.h.ặ.t rằng sẽ bù đắp cho , bảo hãy chờ thêm chút nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-dao-zfbg/chuong-1.html.]

 

Mặc dù khi con, điều kiện gia đình đột nhiên hơn hẳn mấy . từng nghĩ rằng vì công việc của Chu Cảnh An bước tiến lớn hơn.

 

Bởi vì sẽ lo việc trông con nên cứ thế thức khuya dậy sớm, tăng ca để kiếm thêm tiền lương.

 

Đến khi con trai ba tuổi rưỡi, phần lớn Chu Cảnh An thời gian đều nhà. Anh thường xuyên đưa con trai ngoài, nhưng bao giờ cho họ .

 

Sau khi hỏi thêm một câu, Chu Lâm Tinh luôn tỏ vẻ khó chịu mà : "Mẹ chẳng hiểu gì cả."

 

Chắc hẳn lúc đó nó bố là Thái t.ử gia Bắc Kinh . Nhà họ Chu nỡ để cháu trai chịu khổ, lẽ con trai nhận tổ quy tông từ lâu.

 

Trong khi , vì kiếm thêm ít tiền mà ngay cả cuối tuần cũng tăng ca. Có lẽ lương tháng của còn đủ mua một bộ quần áo của Thái t.ử gia.

 

Dòng suy nghĩ của tiếng mở cửa gián đoạn. Là Chu Cảnh An và Chu Lâm Tinh. Họ hề sự quan tâm nào, chỉ ngạc nhiên khi thấy về nhà.

 

Có lẽ thấy đang dọn dẹp chén đĩa, Chu Lâm Tinh ôm ống quần Chu Cảnh An lầm bầm: "Con ăn thức ăn nấu , con ..."

 

"Chu Lâm Tinh!" Chu Cảnh An cúi đầu quát con trai, sang với : "Sau em đừng quá bận tâm chuyện bếp núc nữa, sẽ chăm sóc cho thằng bé."

 

Thực vài xảy cảnh tương tự, khi Chu Lâm Tinh mè nheo chịu ăn cơm bàn, Chu Cảnh An luôn nghiêm khắc sửa đổi nó.

 

, vội vàng dỗ dành Chu Lâm Tinh đang rấm rứt chực . Lúc đó ngây thơ nghĩ rằng Chu Cảnh An đang bênh vực , nhưng khi nghĩ kỹ , sợ con trai lỡ lời.

 

Giống như sáng nay ở bệnh viện, điều Chu Lâm Tinh là công viên, mà là công ty mới đúng.

 

Mọi thứ đều dấu vết, chỉ là từng bận tâm.

 

đặt những chiếc chén rửa sạch sẽ đúng chỗ: "Công ty em vẫn còn việc, em về đây."

 

Sau khi Hệ thống cho Chu Cảnh An chỉ là đối tượng công lược của , ngược cảm thấy nhẹ nhõm.

 

Ít nhất sự hy sinh của vẫn giá trị, là kẻ thua cuộc trắng tay.

 

Chu Cảnh An tinh ý nhận sự khác thường của : "Lát nữa và Tinh Tinh sẽ đến đón em tan ."

 

"Được."

 

"Ký chủ, cô thoát khỏi thế giới ? thể xin cấp cho cô thành nhiệm vụ sớm hơn. Vì đây là của chúng nên phần thưởng và bồi thường sẽ trao cùng ."

 

"Nếu cô tiếp tục ở đây thì cũng ."

 

bộ dọc vỉa hè và lặng lẽ suy nghĩ.

 

"Lý do xuyên đến đây là gì?"

 

"Cô cứu một đứa bé c.h.ế.t đuối."

 

"Đứa bé đó ?"

 

"Nó ở cô nhi viện. Hiện tại đứa bé vẫn , chỉ là thỉnh thoảng tâm trạng bất ."

 

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rải xuống vỉa hè, gió thổi mang theo sự tự do. Vào khoảnh khắc , mới thấy thực sự là chính .

 

Chu Cảnh An sẽ đến đón khi tan , nhưng đợi hơn nửa tiếng mà thấy bóng dáng , gửi tin nhắn cũng thấy trả lời.

 

Sau khi mỏi cả chân, nghĩ bụng trung tâm thương mại gần đó mua cốc sữa, nghỉ ngơi một chút.

 

 

Loading...