Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy cao thế đủ ."
“Chưa đủ!"
Diệp Uyển Ninh liếc hai họ một cái, thật ngờ Hoắc Kiêu dỗ trẻ con cũng dáng, ước chừng thịt viên rán cũng thể dỗ dành Quý Bình An thỏa thôi.
Cô khỏi cửa, rẽ mấy vòng thì tìm nhà chị dâu Phạm:
“Chị dâu ơi, nhà ạ?"
Chị dâu Phạm cũng mới về đến nhà:
“Có đây."
Chị mở cửa đón Diệp Uyển Ninh :
“Sao thế tiểu Diệp."
Diệp Uyển Ninh giơ chiếc giỏ trong tay lên:
“Hôm nay chẳng chia thịt lợn , em cùng với Xuân Vũ và Hồng Tú thắng ít mỡ lợn, rán ít đồ, chia một ít mang đến biếu chị dâu."
Chị dâu Phạm xua tay liên tục:
“Không , ."
Ngoài ba Diệp Uyển Ninh , chị dâu Phạm cũng nới lỏng tay cho một vài vợ của quân quan quyền chồng , đưa cho họ thêm một ít thịt lợn.
đến biếu đồ thì chỉ Diệp Uyển Ninh.
Trong lòng chị dâu Phạm ấm áp, càng nhận:
“Em giữ mà ăn."
Diệp Uyển Ninh vén lớp vải bông giỏ cho chị xem:
“Chỉ là ít thịt viên rán, bánh đường tam giác với bánh tai mèo thôi ạ."
Cô giả vờ giận dỗi :
“Chị dâu mà nhận thì em đến nữa ."
Chị dâu Phạm lúc mới nhận lấy:
“Vậy... ."
Chị bánh đường tam giác và bánh tai mèo trong giỏ, ngạc nhiên :
“Tiểu Diệp, em còn thứ cơ ."
Diệp Uyển Ninh:
“Vâng, chẳng sắp Tết , một ít để dành Tết ăn ạ."
Chị dâu Phạm bốc một miếng bánh đường tam giác cho miệng, đầu tiên là lớp vỏ giòn rụm, đó là nhân lạc mè ngọt lịm, chị khỏi trợn tròn mắt:
“Ngon quá."
Chị nếm thử một miếng bánh tai mèo, cũng ngon y như .
Không chị dâu Phạm từng ăn bánh đường tam giác và bánh tai mèo, thậm chí cái là cấp của Sư trưởng Trang gửi đến, là do thợ bánh của cửa hàng lâu đời , nhưng cái nào ngon như cái Diệp Uyển Ninh .
Chị dâu Phạm nhịn :
“Tiểu Diệp, chị thể nhờ em một việc ?"
Diệp Uyển Ninh sảng khoái đáp:
“Chị dâu cứ ạ."
Chị dâu Phạm:
“Là thế , con gái chị Tết dẫn yêu về chơi, nó bảo với chị là yêu nó đặc biệt thích ăn bánh San t.ử (bánh bột mì rán giòn), mà chị thì mua loại chính gốc."
Chị chút ngại ngùng :
“Có thể phiền em khi đó giúp chị một ít ."
Diệp Uyển Ninh còn tưởng là chuyện gì to tát, chỉ là bánh San t.ử thôi mà, cô liền nhận lời ngay:
“Được ạ, khi nào cần chị cứ gọi em."
Tiễn Diệp Uyển Ninh , chị dâu Phạm xách giỏ nhà.
Sư trưởng Trang ngẩng mặt lên khỏi tờ báo:
“Ai đấy?"
“Tiểu Diệp."
Chị dâu Phạm giơ chiếc giỏ lên:
“Cô mang cho em ít đồ ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-112.html.]
Nghe thấy là Diệp Uyển Ninh tặng, Sư trưởng Trang báo cũng thèm xem nữa, vội vàng vén lớp vải bông :
“Tặng món gì ngon thế, để xem nào, ồ, bánh đường tam giác... bánh tai mèo... còn cả thịt viên rán nữa ."
Đồ ăn nhiều, vả mỗi loại phân lượng đều đủ, Sư trưởng Trang nhịn :
“Sao tặng nhiều thế ."
Chị dâu Phạm:
“Tiểu Diệp bụng mà, chắc cô đoán em chia thịt về muộn cũng kịp nấu cơm nên mang ít đồ ăn sang."
Sư trưởng Trang cũng đói , bốc một miếng bánh tai mèo cho miệng, nhai rôm rốp:
“Ừm, ngon đấy, đúng là hương vị ."
Chị dâu Phạm lấy bát đĩa đũa :
“Nếm thử thịt viên rán , ăn nhanh thôi, tiểu Diệp nguội là ngon nữa ."
Thịt viên rán xếp ngay ngắn đĩa, màu sắc vàng ruộm, là thấy thèm.
Sư trưởng Trang dùng đũa gắp một viên, chấm dấm đỏ, thịt viên rán bên ngoài giòn bên trong mềm, nhân thịt dai ngon, dấm đỏ chua chua ngọt ngọt giải độ ngấy, thực sự ngon.
Ông nhịn cảm thán:
“Anh cuối cùng cũng đám nhãi ranh tại vì một sợi râu mực khô mà đ-ánh nh-au ."
“Chuyện gì thế?"
Chị dâu Phạm ăn thịt viên rán hỏi.
Sư trưởng Trang liền kể chuyện Hoắc Kiêu mang chân vịt kho, mực khô nướng, tôm khô đuôi phượng do Diệp Uyển Ninh đến nhà ăn, kết quả là đám quân quan tranh ăn, suýt chút nữa vì thế mà đ-ánh nh-au cho chị .
Chị dâu Phạm xong khỏi bật , hỏi ông:
“Thế tranh?"
Sư trưởng Trang ngấu nghiến ăn nốt một miếng thịt viên:
“Thì chẳng là ngại ."
Những quân quan đó cấp bậc thấp, khéo mồm khéo miệng đòi Hoắc Kiêu chút đồ ăn thì cũng , ông đường đường là một sư trưởng... vẫn giữ chút thể diện chứ.
Sư trưởng Trang nhịn l-iếm l-iếm khóe môi:
“Biết đồ tiểu Diệp ngon thế thì còn quản gì đến thể diện nữa."
Dù thì Tết Diệp Uyển Ninh cũng đến bếp ăn tập thể giúp việc , đến lúc đó còn lo ăn .
Sư trưởng Trang cũng những tính toán nhỏ của riêng .
Ăn xong thịt viên rán, bánh tai mèo và bánh đường tam giác, hai cũng no bảy tám phần .
Sư trưởng Trang vỗ vỗ bụng, thỏa mãn ợ một cái:
“Hay là ngày mai em cầm ít bột mì và đường sang nhờ tiểu Diệp thêm ít nữa ."
“Anh vẫn ăn đủ ?"
Chị dâu Phạm hỏi.
Sư trưởng Trang:
“Tất nhiên là đủ , thứ ngon lắm."
Ông còn đang nghĩ, lấy bánh tai mèo và bánh đường tam giác để nhắm với , hương vị chắc chắn là tuyệt.
Chị dâu Phạm:
“Vậy đợi đến Tết , Ni nhi dẫn yêu về, em nhờ tiểu Diệp giúp bánh San t.ử , lúc đó mà cho ăn thỏa thích."
So với việc con gái Trang Xuân Ni dẫn yêu về thì chuyện ăn uống chỉ là chuyện nhỏ.
Sư trưởng Trang :
“Con bé tỉnh ngoài mới một năm mà tìm yêu ?"
Nhanh một cách bất thường, Sư trưởng Trang trong lòng thầm lẩm bẩm.
Chị dâu Phạm thì nghĩ nhiều:
“Con gái tìm yêu ông còn vui , theo thấy nếu nó mà tìm yêu thì hai chúng mới đáng lo đấy."
Ngày mười tháng hai, đêm giao thừa.
Diệp Uyển Ninh dậy từ sớm, cô hỏi Hoắc Kiêu:
“Ở bán giấy đỏ nhỉ?"
Hoắc Kiêu:
“Cô cần giấy đỏ gì."