Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 118

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:23
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ăn một bát bánh tổ nấu chè đậu đỏ như thế trong mùa đông giá rét, thực sự là ấm áp từ tận đỉnh đầu đến tận gót chân.”

 

Ăn xong bữa sáng, Hoắc Kiêu :

 

“Em đợi một lát."

 

Anh lên lầu về phòng, một lát ôm một chiếc hộp sắt xuống:

 

“Nè, cho em đấy."

 

Diệp Uyển Ninh lầm bầm:

 

“Đưa cho em gì."

 

Cô mở hộp , một xấp tiền và phiếu đủ màu sắc đ-ập mắt:

 

“Cái ——"

 

Hoắc Kiêu ưỡn ng-ực:

 

“Đây là bộ tiền lương và phụ cấp mà tích góp trong những năm qua, đều ở đây cả ."

 

Rất nhiều tiền đấy nhé, chút đắc ý, nếu mà đuôi thì chắc là vểnh lên tận trời .

 

“Em , nhưng đưa cho em gì cơ chứ."

 

Diệp Uyển Ninh nhét chiếc hộp sắt cho .

 

Thứ quá quý giá, tiền và phiếu ở bên trong, đếm sơ qua cũng đến vài nghìn tệ, ở thời đại chắc chắn là một món tiền khổng lồ.

 

Cô cầm thấy bỏng tay.

 

Lỡ như mất thì .

 

“Không đưa cho em thì đưa cho ai."

 

Hoắc Kiêu , em là vợ mà.

 

Vĩ nhân , yêu đương mà hướng tới hôn nhân thì đều là quân lưu manh!

 

Đã tìm hiểu , thì kết hôn còn xa nữa ?

 

Diệp Uyển Ninh của , chạy , cửa !

 

lời đến bên miệng, sợ Diệp Uyển Ninh giận nên đổi giọng, thêm hai chữ:

 

“Em là vợ tương lai của mà."

 

Người đàn ông cao lớn tuấn tú, khi lời , thần sắc vô cùng nghiêm túc, ánh mắt nóng bỏng đến đáng sợ.

 

Diệp Uyển Ninh cứ như ánh mắt của cho bỏng , vô thức nuốt nước miếng một cái.

 

Phản ứng , liền lập tức phản bác:

 

“Ai là vợ tương lai của cơ chứ, bát tự còn một nét nào nhé ( chuyện còn )."

 

Hoắc Kiêu cuống lên:

 

“Tối qua em đồng ý với , em nuốt lời đấy."

 

Diệp Uyển Ninh lườm đầy duyên dáng:

 

“Sao em thể nuốt lời cơ chứ."

 

Cô dùng ngón trỏ chọc chọc ng-ực , cứng ngắc, nhưng cảm giác chạm khá :

 

“Anh qua câu , khi đàn ông tỏ tình với phụ nữ, phụ nữ đồng ý xong, đến ngày hôm , tám mươi phần trăm phụ nữ đều sẽ hối hận."

 

Hối hận tại đồng ý nhanh thế, độc !

 

Diệp Uyển Ninh lúc cũng chút hối hận, đồng ý nhanh thế nhỉ, đều tại bầu khí lúc đó quá tuyệt vời mà.

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu đáng sợ, giống như dã thú trong rừng sâu, chực chờ vồ lấy con mồi:

 

“Ý của em là, em hối hận ."

 

Diệp Uyển Ninh cẩn thận đưa một ngón tay út:

 

“Một chút xíu thôi ạ."

 

“Em dám!"

 

Hoắc Kiêu từ phía ôm lấy cô, đặt cằm lên đỉnh đầu cô:

 

“Là em trêu chọc đấy nhé."

 

Diệp Uyển Ninh nuốt nước miếng, nhỏ giọng phản bác:

 

“Em trêu chọc lúc nào ..."

 

“Em trêu chọc , thế em ở nhà , giặt giũ nấu cơm cho .

 

Em trêu chọc ..."

 

Hoắc Kiêu đỏ mặt, “Sao em mặc bộ quần áo tặng gợi cảm thế ..."

 

Đều như mà cô còn dám bảo cô trêu chọc !

 

Diệp Uyển Ninh:

 

“...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-118.html.]

Nói đạo lý chút , em ở nhà là vì bất đắc dĩ, giặt giũ nấu cơm cho là vì trả lương cho em mà."

 

Còn về chuyện mặc quần áo thì càng vô lý hơn, cô dáng , gu thẩm mỹ , trách cô chắc?

 

“Anh quan tâm."

 

Hoắc Kiêu ghé sát tai cô, giọng trầm thấp khàn khàn, “Dù em cũng đồng ý tìm hiểu , thì nuốt lời."

 

Nhét chiếc hộp sắt tay cô:

 

“Cái em cũng cứ giữ lấy , đưa hết cho em đấy, em phụ trách quản lý."

 

Diệp Uyển Ninh mỉm , ôm lấy .

 

Eo săn chắc, lưng dài vai rộng, chính là về vóc dáng như đây nhỉ.

 

Cô lầm bầm:

 

“Anh sợ em ôm tiền bỏ trốn ."

 

Hoắc Kiêu hừ một tiếng:

 

“Chạy cái gì mà chạy, em ngốc thế , bây giờ mà chạy thì thứ em nhận chỉ là cái hộp tiền thôi."

 

Diệp Uyển Ninh tiếp lời:

 

“Thế nếu em chạy?"

 

“Sau kiếm bao nhiêu đều đưa cho em hết, tất cả đều là của em."

 

Diệp Uyển Ninh trêu chọc:

 

“Anh thế em thấy ở bên hình như khá là hời ( lợi) nhỉ."

 

Tự dưng thêm một lao động mi-ễn ph-í, kiếm tiền cho cô tiêu?

 

Hoắc Kiêu nặn nặn khuôn mặt mịn màng của cô, :

 

“Biết thế là ."

 

Anh thế mà nặn má cô, cứ như nặn má trẻ con .

 

Diệp Uyển Ninh chun mũi, định vài câu thì thấy ngoài cửa gọi cô:

 

“Tiểu Diệp, tiểu Diệp em nhà ?"

 

Diệp Uyển Ninh và Hoắc Kiêu , :

 

“Là chị dâu Phạm, hình như chị việc tìm em."

 

Hoắc Kiêu rúc mặt tóc cô, lầm bầm một câu:

 

“Mất hứng."

 

Diệp Uyển Ninh cấu chỗ thịt gây ngứa ở eo một cái:

 

“Anh buông tay , lát nữa chị dâu Phạm thấy bây giờ."

 

Hoắc Kiêu:

 

“Anh cứ buông đấy, em c.ắ.n ."

 

Cái thật là!

 

Diệp Uyển Ninh cố gắng trợn mắt lườm :

 

“Anh mau buông tay !"

 

Đôi mắt cô trong veo như pha lê, như đ-á hổ phách, lông mi dài cong, chớp chớp trông vô cùng mê , lườm chẳng thấy đáng sợ chút nào, ngược còn vô cùng duyên dáng.

 

Lòng Hoắc Kiêu ngứa ngáy, nhất quyết buông tay.

 

“Chị dâu Phạm thấy càng , còn đang phân vân để thông báo cho cả đại viện quân đội là chúng ở bên đây, để khẳng định chủ quyền, chị thấy thì còn đỡ tốn công nữa."

 

Diệp Uyển Ninh lườm một cái:

 

“Thế thì nên ôm cho chị dâu Phạm xem, nên ôm cho Điền Quyên xem ."

 

Chị dâu Phạm dù hai ở bên thì chắc cũng nhiều lời .

 

Nếu để hóng hớt như Điền Quyên thì mới khiến cho đại viện quân đội dậy sóng cho mà xem.

 

Hoắc Kiêu một tay chống cằm suy nghĩ:

 

“Em lý đấy, thế bao giờ chúng ôm cho cô xem, là nắm tay cũng nha."

 

Diệp Uyển Ninh cũng lười để ý đến , đẩy khối cơ ng-ực cứng ngắc của , mím môi :

 

“Anh dậy ."

 

Ngoài cổng viện, chị dâu Phạm tiếp tục gọi lớn:

 

“Tiểu Diệp, em nhà thế?"

 

Trong lòng chị thầm lẩm bẩm, gọi lâu thế mà Diệp Uyển Ninh vẫn , dù Diệp Uyển Ninh nhà thì Hoắc Kiêu cũng nên chứ.

 

Chẳng lẽ cả hai đều nhà?

 

mà, mùng một Tết thế , họ thể chứ?

 

Chị dâu Phạm thấy , cao giọng:

 

“Tiểu Diệp, chị nhé."

 

Loading...