Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:41:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chị Khương bĩu môi :

 

chẳng thèm với trưởng ban Thôi, ai mà chẳng ông của cô, nhất định sẽ bênh cô, nếu cô bênh Diệp Uyển Ninh thì cô mà nếm thử món đổi mới cô ."

 

Tiểu Dương chịu nổi sự khích bác của bà , theo:

 

“Nếm thì nếm."

 

Cô xắn tay áo lên, vẫy vẫy tay, “Mang đũa đây."

 

Đã chuẩn sẵn đũa, Tiểu Dương , lập tức đưa đũa cho cô.

 

Dù miệng cứng đến , nhưng thực sự “lâm trận" thì Tiểu Dương vẫn thấy sờ sợ.

 

lời hứa thốt , vì Diệp Uyển Ninh, cũng vì thể diện của chính , Tiểu Dương nhận lấy đũa, run rẩy vươn về phía món gà xé phay chanh leo.

 

Diệp Uyển Ninh thấy chút dở dở , vỗ vỗ vai Tiểu Dương từ phía , thấp giọng :

 

“Yên tâm , hại cô ."

 

Có lời của cô, Tiểu Dương hít một thật sâu, cũng coi như là uống một viên thu-ốc an thần.

 

Cô là một cuồng cái , thầm nghĩ, món ăn do đại mỹ nhân , khó ăn thì cũng thôi , coi như là ch-ết hoa mẫu đơn, ma cũng phong lưu !

 

Món gà xé phay chanh leo , sợi thịt gà da vàng thịt trắng điểm xuyết những hạt chanh leo đen và nước sốt màu vàng, còn ớt chỉ thiên đỏ và rau mùi xanh.

 

Đừng nhé, dù trong lòng vẫn kháng cự món ăn từ chanh leo và thịt gà, nhưng vẻ ngoài thanh tao , Tiểu Dương vẫn tự chủ mà nuốt nước miếng.

 

Cô run rẩy tay, gắp một miếng gà xé phay chanh leo.

 

Vừa miệng, cô lập tức trợn tròn mắt.

 

Chị Khương nôn nóng hỏi:

 

“Thế nào, khó ăn ?"

 

Ngay cả bác Lương và những khác cũng chớp mắt Tiểu Dương, mưu đồ tìm câu trả lời từ khuôn mặt cô.

 

Tiểu Dương che miệng, biểu cảm kỳ lạ, giống như kích động, giống như đau khổ.

 

Chị Khương lẩm bẩm:

 

“Rốt cuộc là ngon ngon thế ?"

 

Tiểu Dương mím môi thành một đường thẳng, vẫy vẫy tay.

 

Chị Khương càng thêm nghi ngờ, nhịn cầm lấy đũa:

 

“Không , cũng nếm thử."

 

định đưa đũa đĩa thì từ bên ngoài :

 

“Này, vây thành một vòng ở trong bếp gì thế, sắp đến giờ ăn , lên món nữa đây?"

 

Người đến chính là trưởng ban Thôi, ông thấy sắp đến giờ ăn, binh lính bên ngoài lục tục nhà ăn, mà quầy múc cơm vẫn lên món nào, vội vàng bếp.

 

Nhìn qua, ba nhóm trong bếp, lính hậu cần, bà vợ quân nhân, giúp việc, đều việc mà vây cả với , đang cái gì.

 

Chị Khương thấy là trưởng ban Thôi, vội vàng :

 

“Trưởng ban, chúng đang xem món đổi mới Diệp Uyển Ninh đấy."

 

“Ồ?"

 

Trưởng ban Thôi tuy rằng phân công nhiệm vụ món đổi mới cho Diệp Uyển Ninh, nhưng ông cũng đặt hết hy vọng cô.

 

Nói cách khác, cho dù Diệp Uyển Ninh thì cũng trong dự tính của trưởng ban Thôi.

 

Cùng lắm thì hôm nay lên món đổi mới là .

 

trớ trêu , Diệp Uyển Ninh trong thời gian ngắn như , qua trông còn vẻ .

 

Trưởng ban Thôi ngứa ngáy trong lòng, chút nếm thử xem món đổi mới Diệp Uyển Ninh rốt cuộc .

 

ông lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó ngay:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-134.html.]

“Tiểu Diệp của ban hậu cần chúng , món đổi mới một tuần lên ba , xem nếm lúc nào chẳng ."

 

Ông vỗ tay, “Bây giờ, nhanh lên, lên món thôi."

 

Muộn chút nữa là các chiến sĩ sẽ ý kiến đấy.

 

Những khác hồn, vội vàng ai việc nấy, lên món thì lên món, đến quầy múc cơm thì đến quầy múc cơm.

 

Trước khi chị Khương nhịn hỏi thêm một câu:

 

“Trưởng ban Thôi, món đổi mới lên ạ?"

 

Lông mày trưởng ban Thôi dựng ngược lên:

 

“Cô xem?"

 

Đành , lên món thôi.

 

Chị Khương thầm trợn trắng mắt, trong lòng thầm nghĩ, lên thì lên, dù ăn vấn đề gì, hoặc là quá khó ăn các chiến sĩ khiếu nại, cũng là vấn đề của Diệp Uyển Ninh cô !

 

Chương 48 Bị cô lập

 

Đợi khỏi, Tiểu Dương thể chờ đợi thêm nữa mà chạy đến bên cạnh Diệp Uyển Ninh, ánh mắt đầy vẻ kích động:

 

“Tiểu Diệp, món đổi mới cô ngon quá mất."

 

Cô mím mím môi, chút tiếc nuối :

 

“Món gà xé phay chanh leo ngon thế , thực sự nếm thử xem đĩa tôm vải thiều vị ."

 

Trưởng ban Thôi bên cạnh thấy, chút thể tin nổi:

 

“Cháu nếm thử món Tiểu Diệp ?"

 

“Vâng ạ."

 

Tiểu Dương , “Ngon lắm ạ."

 

Cô lưu luyến l-iếm l-iếm khóe miệng, kéo kéo ống tay áo Diệp Uyển Ninh nũng :

 

“Tiểu Diệp, món đổi mới, thể cho nếm thử thêm chút nữa ."

 

Cô dùng ngón cái và ngón trỏ hiệu:

 

chỉ nếm một chút thôi, một chút xíu thôi."

 

Hoàn quên mất đây ai là nếm thử món đổi mới.

 

Nhà ăn bộ đội, cùng với việc các loại món ăn của nhà ăn bưng lên quầy, các chiến sĩ trong nhà ăn cũng dần đông đúc hơn.

 

Từng bọn họ mồ hôi đầm đìa, qua là mới huấn luyện xong, cầm phiếu ăn và khay đựng thức ăn, xếp hàng theo thứ tự quầy, một mảnh ồn ào náo nhiệt.

 

“Này, hôm nay nhà ăn món gì ăn ?"

 

“Hỏi cái gì mà hỏi, quanh quẩn chẳng vẫn mấy món đó ."

 

Người lính hỏi chuyện bĩu môi:

 

“Thật là, chẳng chút mới mẻ nào cả."

 

Người lính trả lời hếch cằm:

 

“Muốn mới mẻ chứ gì, ăn món đổi mới do nhà ăn nghiên cứu , đảm bảo cái mới mẻ."

 

Anh hừ một tiếng, “Nếu ăn hỏng bụng thì đừng trách nhắc nhé."

 

“Ăn hỏng thì ăn hỏng, nhà ăn là Thứ Hai, Thứ Tư, Thứ Sáu lên món đổi mới đúng ."

 

Người hỏi chuyện dùng khuỷu tay hích hích một lính vết sẹo ở khóe mắt bên cạnh:

 

“Này, xem hộ xem, hôm nay nhà ăn lên món đổi mới gì thế?"

 

Người lính gọi tên kiễng chân lên, qua đám một cái:

 

“Gà... tôm... thịt gà xé thành sợi , bên còn một đống thứ màu vàng màu đen... thấy cái giống hạt chanh leo chúng vẫn ăn thế nhỉ?"

 

 

Loading...