Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:47:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mì đến tay, Hoắc Kiêu một tay bê bát, một tay cầm đũa, loáng cái hết nửa bát mì.”

 

Nhìn tướng ăn ngấu nghiến của , Diệp Uyển Ninh ngẩn , “Trưa nay ăn cơm ?"

 

“Chưa ăn."

 

Hoắc Kiêu lạc cho nghẹn một cái, trợn ngược mắt, “Em nhận trưa nay thấy ở nhà ăn , bọn họp từ sáng đến chiều, quá giờ cơm từ lâu ."

 

Còn buổi tối, đương nhiên là về nhà ăn cơm ngon do Diệp Uyển Ninh nấu .

 

."

 

Hoắc Kiêu , “Em phụ trách nấu cơm ở nhà ăn ?"

 

Với tay nghề của Diệp Uyển Ninh, đến còn chinh phục, chỉ cần cô nấu ăn, chắc chắn sẽ khiến đám nhóc con trong quân đội từng ăn đồ ngon kinh ngạc đến mức gào t.h.ả.m thiết, ước gì bữa nào cũng ăn ở nhà ăn quân đội.

 

Sao cô nhà ăn chẳng thấy tiếng gió gì về việc cơm nhà ăn quân đội ngon lên nhỉ?

 

Diệp Uyển Ninh :

 

“Em mới đến mà, dù cũng là lính mới, đến nhảy bếp chính thì của đội hậu cần chắc chắn sẽ bằng lòng, nhưng lớp trưởng Thôi coi trọng em, ông bảo em phụ trách hai món sáng tạo các ngày thứ Hai, Tư, Sáu hàng tuần."

 

Hoắc Kiêu vẻ mặt kỳ quái, “Lớp trưởng Thôi đây là nâng đỡ em là hố em thế."

 

Danh tiếng của món sáng tạo, đừng là đám lính quèn bên , ngay cả những sĩ quan cao cấp như bọn cũng qua đôi chút.

 

Để Diệp Uyển Ninh phụ trách món sáng tạo, dù cô ngon đến chăng nữa thì ai dám đem mạng sống của để thử chứ?

 

Diệp Uyển Ninh , “Dù cũng là nấu ăn, món gì chẳng giống ."

 

Hơn nữa món sáng tạo cũng cảm giác thành tựu lắm chứ bộ.

 

Người khác là dùng nguyên liệu cung ứng định lượng, các món ăn tập thể theo quy trình định sẵn.

 

Còn cô thì cần con mắt tinh đời, từ hải sản, thịt, trái cây cung ứng nhiều hàng ngày để chọn nguyên liệu phù hợp món sáng tạo của .

 

Vừa sự đổi mới, tránh lãng phí một phần nguyên liệu, .

 

Hoắc Kiêu khựng , vẫn nhịn hỏi:

 

“Vậy, ai múc món sáng tạo ?"

 

“Cũng đừng thế, đấy chứ."

 

Diệp Uyển Ninh , “Có một chiến sĩ, chắc là đến muộn, nhà ăn còn món khác để múc nên mới 'miễn cưỡng' múc món gà xé phay chanh leo và tôm xào vải của em ."

 

“Miễn cưỡng cái gì."

 

Hoắc Kiêu cau mày, “Ăn món em nấu mà còn miễn cưỡng ."

 

Theo thấy, đó là vinh hạnh của đó!

 

Cũng là do đó may mắn mới ăn món em nấu, khác còn cái phúc đó .

 

Diệp Uyển Ninh , “Người mà, chút định kiến cũng là bình thường.

 

Hơn nữa đó ăn sạch gần hết hai đĩa lớn gà xé phay chanh leo và tôm xào vải của em, nể mặt ."

 

Hoắc Kiêu hừ một tiếng, “Thế còn tạm ."

 

Anh :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-139.html.]

 

“Nhà ăn món sáng tạo thứ Tư đúng , , đến lúc đó sẽ dẫn mấy đến ủng hộ em."

 

Diệp Uyển Ninh vui mừng, “Được thôi, dù cũng là em múc cơm, đến lúc đó tay em run một cái, múc cho các nhiều thêm một chút."

 

Hoắc Kiêu đảo mắt, “Vậy mấy đồng đội và cấp của mà hỏi tại em múc cho bọn nhiều thức ăn hơn thì giải thích thế nào?"

 

Diệp Uyển Ninh nghiêng đầu, “Giải thích cái gì, cứ là em quen nên mới múc cho các nhiều hơn một chút."

 

Hoắc Kiêu ôm cô lòng, cằm tựa lên bờ vai mềm mại của cô, giọng trở nên dịu dàng hơn, “Anh thể với họ vì em là yêu của nên mới nể mặt mà múc cho họ nhiều thức ăn hơn ?"

 

Tim Diệp Uyển Ninh lỡ một nhịp, theo bản năng vặn :

 

“Sao em là vợ cưới của luôn ."

 

Người yêu gì đó vẫn còn kém một bậc.

 

Cô ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt đầy ranh mãnh của Hoắc Kiêu, “Vậy quyết định thế nhé."

 

Anh tiếp tục dùng cằm cọ cọ bả vai cô, “Anh chỉ cho tất cả mối quan hệ của chúng ."

 

Giọng chút căng thẳng, giống như sợ Diệp Uyển Ninh sẽ đồng ý .

 

Diệp Uyển Ninh nhếch môi, thực cần dè dặt như thế.

 

Cô kiễng chân, hôn nhẹ lên má , “Cần gì quản khác chứ."

 

Hai ở nhà ôm ôm hôn hôn, tuy đây là cách giao lưu bình thường của các cặp đôi đời nhưng đối với thời đại thì vượt xa phạm trù yêu , nhiều cặp vợ chồng đến lúc kết hôn mới tiếp xúc mật đầu tiên.

 

Ánh mắt Hoắc Kiêu thâm trầm, giọng mang theo vài phần ghen tuông, “Anh cứ cho tất cả em là phụ nữ của ."

 

Như sẽ ai dám tranh giành với nữa.

 

Chỉ cần nghĩ đến ánh mắt của những đàn ông cô hôm nay là ghen đến phát điên .

 

Diệp Uyển Ninh cảm thấy hạnh phúc ngập tràn, kiễng chân sờ sờ mái tóc cứng và dặm tay của , “Được , , tùy hết."

 

Sao cô cảm thấy Hoắc Kiêu bây giờ giống như một chú ch.ó lớn đang ghen vì chủ nhân xoa đầu chú ch.ó nhỏ khác thế nhỉ?

 

Hoắc Kiêu lúc mới hài lòng, “Dù chúng cũng mắt , bố đều chuyện của hai đứa, nếu chúng kết hôn, đầu tiên đốt pháo ăn mừng."

 

Diệp Uyển Ninh ngẩn , “Không thể nào."

 

Cô vân vê ngón tay, “Em còn đang nghĩ giải thích với dì Tống thế nào đây."

 

Vì trốn hôn mà đến nhà con trai dì Tống ở nhờ, kết quả là cưa đổ luôn con trai , còn ở trong nhà , ôm ôm hôn hôn ...

 

Nghĩ đến đây, mặt Diệp Uyển Ninh khỏi hiện lên một rệt ửng hồng.

 

“Giải thích gì chứ."

 

Hoắc Kiêu kỳ lạ , “Hồi đó bảo em qua đây chẳng ý định để hai đứa tìm hiểu ."

 

Diệp Uyển Ninh càng chấn động hơn, “Có chuyện ?

 

Dì Tống với em mà.

 

Lúc đó dì chỉ đưa một gợi ý, bảo con trai dì là đang lính ở đảo Hải Lãng, hơn nữa quân đội còn phân cho căn nhà lớn để ở, em nghĩ đảo Hải Lãng cách xa nhà em, bố em và đại đội trưởng công xã tìm tới , cộng thêm lúc đó cũng chẳng nơi nào để nên mới tới đây."

 

Cô suýt chút nữa thì thề thốt , lúc đầu thực sự hề ý đồ gì với Hoắc Kiêu cả.

 

 

Loading...