Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 143

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:47:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vì tháng Ba là mùa giống vải 'Mầm Đỏ' chín rộ nên hôm nay thừa một sọt vải, ngoài còn dứa, mận, chuối và các loại trái cây khác.”

 

Hải sản nghêu, tôm đại ca, nhím biển... thịt thì chân gà, nội tạng lợn, cánh gà... tóm đều những phần ngon lành gì, may mà hôm nay vận may , Diệp Uyển Ninh thế mà thấy một tảng sườn nhỏ trong sọt tre.

 

Cô nghĩ ngợi một lát quyết định món sườn xào vải và tôm xào dứa.

 

Hoắc Kiêu hôm nay sẽ dẫn vài chiến hữu tới 'ủng hộ' cô, cô cũng thể họ thất vọng , hai món sườn xào vải và tôm xào dứa trông dễ chấp nhận hơn nhiều so với món thịt lợn muối xào thanh long cánh gà hương cam.

 

Quyết định xong, Diệp Uyển Ninh cho sườn nồi, thêm gừng và hành để chần qua nước sôi.

 

Sau đó dùng kỹ thuật d.a.o điêu luyện lột vỏ tôm, rút chỉ đen.

 

Dứa vàng ươm cắt miếng, vải bóc vỏ bỏ hạt.

 

Chị dâu Khương bên cạnh âm thầm theo dõi, lén lút với vợ quân nhân bên cạnh:

 

“Chị xem, nghĩ gì , thế mà lấy dứa thức ăn, thứ đó ăn thì rát miệng lắm."

 

Chị lạnh một tiếng, “Hôm nay đám chiến sĩ múc cơm t.h.ả.m , đang yên đang lành ăn cơm mà rát miệng, ha ha ha chị xem t.h.ả.m ."

 

Người vợ quân nhân bên cạnh chị dâu Khương đương nhiên là cùng một hội với chị , liền cố ý :

 

“Chị dâu Khương , chị cứ bậy, căn bản là chẳng ai tới múc món sáng tạo ."

 

Nói xong còn nháy mắt với chị dâu Khương một cái.

 

Chị dâu Khương hiểu ý, cao giọng :

 

“Đừng thế chứ, hai đĩa món sáng tạo hôm thứ Hai thấy lúc bê về cũng múc mất gần hết đấy thôi."

 

Người vợ quân nhân cũng cao giọng theo:

 

“Sao chị là do chiến sĩ múc chứ, nhỡ giữ nổi thể diện, tự lén lút đổ thùng r-ác thì ."

 

mỉa mai :

 

“Chị xem khả năng đó ?"

 

Sự giễu cợt trong mắt chị dâu Khương sắp trào ngoài đến nơi , “Chuyện , nhưng nếu thực sự như thì đổ lãng phí quá."

 

Người vợ quân nhân xằng bậy:

 

“Lãng phí gì chứ, món sáng tạo chẳng đều là cho lợn ăn ."

 

Hai tung hứng qua , gần như đem món sáng tạo do Diệp Uyển Ninh chà đạp xuống tận bùn đen.

 

Tiểu Dương tức đến mức mặt đỏ bừng, còn Diệp Uyển Ninh chỉ mỉm cho qua.

 

Không chấp nhặt với kẻ tiểu nhân, cùng đẳng cấp với họ chính là một trong những nguyên tắc sống của cô.

 

bao nhiêu việc , thời gian để so đo với những kẻ hẹp hòi đó chứ.

 

Đường phèn cho nồi xào tan, đó cho sườn , thêm dầu hào, r-ượu nấu ăn, nước tương và các loại gia vị khác, tạo cho sườn một lớp màu cánh gián mắt.

 

Đợi sườn xào đều thì cho vải bóc vỏ bỏ hạt , đảo nhanh tay, vặn lửa lớn để cạn bớt nước sốt, cuối cùng rắc một nắm vừng trắng lên, một món sườn xào vải thơm lừng thành.

 

Cả khu bếp hậu cần đều phảng phất mùi thơm thèm thuồng đó, lão Lương nhịn nuốt nước miếng, “Trời đất, thơm thế ."

 

Chị dâu Khương tức tối :

 

“Sườn thì kiểu gì chẳng thơm."

 

Chị dâu Khương đột nhiên nhận dù chị gì thì Diệp Uyển Ninh cũng thèm để ý tới chị , giống như chị trong mắt cô chỉ là một viên đ-á nhỏ bên đường, một hạt bụi nhỏ nhoi, đáng kể tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-143.html.]

 

Chị đột nhiên nhớ tới một câu chồng từng với chị khi một cuốn sách:

 

“Hắn cường mặc cường, thanh phong phất sơn cương.

 

Hắn hoành mặc hoành, minh nguyệt chiếu đại giang. (Kẻ mạnh mặc kẻ mạnh, gió thanh thổi qua đồi núi.

 

Kẻ ngang ngược mặc kẻ ngang ngược, trăng sáng chiếu xuống dòng sông).”

 

Chính giống như kẻ 'cường', kẻ 'hoành' , dù lăng mạ, châm chọc Diệp Uyển Ninh thế nào thì cô vẫn coi như gió thanh thổi qua núi, trăng sáng chiếu xuống sông .

 

tác động lên cô nhưng thể gây chút tổn thương nào cho cô cả.

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt chị dâu Khương lập tức trở nên vô cùng khó coi.

 

Chương 51 Diêm (Hoắc) Vương sống

 

Chị dâu Khương nghĩ gì, Diệp Uyển Ninh căn bản quan tâm, cũng để ý.

 

Cô tiếp tục bận rộn với công việc tay, tôm đại ca lột vỏ rút chỉ đen đem xào cùng dứa, lúc còn nồi thấy thịt tôm chuyển sang màu trắng đỏ xen kẽ, dứa thì màu vàng còn rực rỡ hơn cả lúc còn sống, trông càng ngon mắt hơn, thêm ớt đỏ rực và súp lơ xanh mướt.

 

là món sáng tạo ăn chăng nữa thì sự phối màu phong phú , mùi thơm thanh ngọt tỏa đều khiến khỏi thèm thuồng.

 

Trong lúc những khác còn đang ngẩn ngơ, Tiểu Dương bưng bát sứ trắng, hớn hở chạy tới bên cạnh Diệp Uyển Ninh, nịnh nọt :

 

“Uyển Ninh, cho chị nếm thử chút ."

 

lúc món mới cũng cần nếm thử, Diệp Uyển Ninh cũng ý kiến của khác nên múc cho Tiểu Dương mấy miếng tôm xào dứa và sườn xào vải bát.

 

Tiểu Dương đến híp cả mắt, tiên cầm miếng sườn lên, đợi mà bỏ ngay miệng, cái cảm giác ngọt lịm và tan ngay trong miệng đó khiến cô nhịn cong cả mắt, khen ngợi:

 

“Ngon quá!"

 

Lời thốt , những trong đội hậu cần đều sững sờ.

 

Lão Lương và một chiến sĩ hậu cần trẻ tuổi bên cạnh nhịn hỏi:

 

“Tiểu Dương thật đùa thế, món sáng tạo thực sự thể ngon ?"

 

Lão Lương cũng tin, nhưng ông quan sát kỹ Tiểu Dương thêm hai , phát hiện vẻ mặt của cô giống như đang giả vờ.

 

Một bình thường khi ăn món ăn cực kỳ ngon thì niềm vui và sự thỏa mãn trong ánh mắt và nét mặt là thể l-àm gi-ả .

 

Lão Lương cũng nhịn nảy sinh sự tò mò, ông mượn một đôi đũa mới, gắp một miếng tôm xào dứa bỏ miệng.

 

Món ăn miệng, ông nhịn trợn tròn mắt.

 

Một đám lập tức vây quanh, nhao nhao hỏi:

 

“Thế nào , thế nào ?"

 

“Có ngon ?

 

là cực kỳ khó ăn ?"

 

Ngay cả chị dâu Khương cũng nhịn mà vây , “Theo thấy thì Tiểu Dương và cái cô Diệp Uyển Ninh là cùng một hội, hai kẻ xướng họa, cố ý lừa các bảo là món sáng tạo ngon đấy."

 

Chị dâu Khương bĩu môi, thầm nghĩ Tiểu Dương cũng đúng là diễn giỏi thật, ăn miếng sườn xào vải xong mà cái vẻ mặt vui vẻ hân hoan đó cô bắt chước cũng .

 

dùng đầu gối cũng nghĩ tại hai đó như .

 

Chỉ cần nhiều bảo ngon thì đều sẽ thấy ngon thôi mà, chẳng là đang đ-ánh tâm lý đó .

 

 

Loading...