Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 154
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:48:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Kiêu luyến tiếc buông cô , xoa một cái lên vòng eo mềm mại thon thả của cô:
“Biết , buông ngay đây."
Anh lẩm bẩm:
“Cứ thế mãi thì sớm muộn gì cũng nghẹn hỏng mất thôi."
Trai đơn gái chiếc ở cùng một nhà, hơn nữa họ cũng danh phận, hai đang yêu , cứ thỉnh thoảng ôm ôm hôn hôn, quả thực là hành hạ mà.
Hoắc Kiêu thể nhịn là nhờ ý chí , cộng thêm công lao của việc thường xuyên tắm nước lạnh.
cứ tiếp tục thế , sớm muộn gì cũng ngày nhịn mất.
Diệp Uyển Ninh lưng về phía , mặt đỏ bừng.
Đừng Hoắc Kiêu nhịn , cô cũng là Liễu Hạ Huệ loạn chứ.
Một đàn ông hừng hực sức sống, loại cơ ng-ực và tám múi bụng hẳn hoi, ngày nào cũng ăn mặc mát mẻ lượn lờ mặt cô.
Mỗi hôn xong, đừng Hoắc Kiêu phản ứng, ngay cả cô, quần lót cũng ướt đẫm một mảng...
Nghĩ đến đây, mặt Diệp Uyển Ninh đỏ bừng đến tận mang tai, vội vàng dùng tay vỗ vỗ mặt , cố gắng xua tan những ý nghĩ ngượng ngùng đó khỏi đầu.
Hoắc Kiêu nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Diệp Uyển Ninh, đan mười ngón tay với cô, kéo dài giọng :
“Vợ ơi, vợ ơi, chúng mau kết hôn thôi."
Anh thực sự là nhịn nổi nữa !
Nhìn thấy mà ăn, hành hạ quá mất!
Diệp Uyển Ninh:
“Không !"
Hoắc Kiêu cau mày, vô thức hỏi:
“Tại ?"
“Chẳng tại cả."
Diệp Uyển Ninh buông tay , lưng xuống chiếc ghế dài bên cạnh.
Hoắc Kiêu ghé tay vịn, quàng vai cô, suy nghĩ một lát mới :
“Em—, là đang sợ hãi ?"
Diệp Uyển Ninh xoay , lẩm bẩm:
“Nói thừa, kết hôn ai mà chẳng sợ."
Nếu mà kết hôn thì kiếp và kiếp cô đều là gái lớn đầu lên xe hoa, đầu tiên đấy.
Diệp Uyển Ninh đếm ngón tay cho xem:
“Anh nghĩ xem, kết hôn em sinh con chứ gì, thì em còn là em nữa , tiên em là của đứa trẻ, là vợ của , đó mới là chính em."
Cô sợ, sợ sẽ đ-ánh mất chính , càng mỗi ngày chỉ quanh quẩn với việc nhà, chỉ của con, vợ của chồng.
Hoắc Kiêu gật đầu:
“Nếu là như thì cũng sẽ sợ hãi."
Diệp Uyển Ninh khó hiểu ngẩng đầu lên:
“Anh sợ cái gì chứ?"
Cô luôn nghĩ rằng chuyện kết hôn chỉ phụ nữ mới sợ, ngờ Hoắc Kiêu là đàn ông mà cũng sợ, chuyện khiến cô thấy khó hiểu.
Hoắc Kiêu cúi đầu, bắt gặp ánh mắt của cô:
“Chuyện em sợ, cũng sẽ sợ chứ, lấy em thì còn là gã độc nữa, gánh vác trách nhiệm gia đình, cũng còn là chính nữa, gì cũng nghĩ cho hai con em, chắc chắn sẽ dồn một phần thậm chí là phần lớn tâm sức hai con, em xem, thể sợ ?"
Hoắc Kiêu nghiêm túc :
“Uyển Ninh, đối mặt với những điều , sợ hãi là chuyện bình thường, nhưng em nhớ kỹ, khi kết hôn chúng là hai , bất kể khó khăn gì, hai cùng đối mặt thì khó khăn sẽ còn là khó khăn nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-154.html.]
Diệp Uyển Ninh mà trong lòng mềm nhũn , nhưng vẫn bới lông tìm vết :
“Thực điều em sợ nhất vẫn là sinh con, sinh con đau lắm."
Sinh con vốn dĩ là một chân bước cửa t.ử, nhất là với điều kiện y tế hiện nay.
Nghĩ đến đây, mặt Diệp Uyển Ninh trắng bệch.
Hoắc Kiêu trầm tư giây lát:
“Nếu em thực sự sinh thì chúng sinh nữa."
Tống Tuyết Mai là y tá, từ nhỏ ít chuyện sản phụ t.ử vong vì sinh nở.
Chỉ cần nghĩ đến việc Diệp Uyển Ninh thể vì sinh con mà mãi mãi rời xa là lòng Hoắc Kiêu từng cơn nhói đau.
Diệp Uyển Ninh lắc đầu:
“ vạn nhất cẩn thận dính bầu thì ?"
Ngay cả b.a.o c.a.o s.u cũng là tránh t.h.a.i một trăm phần trăm, vạn nhất dính bầu thật thì còn thể c.ầ.n s.ao?
Dẫu Hoắc Kiêu nỡ, cô cũng chẳng nỡ .
Hoắc Kiêu suy nghĩ một chút:
“Anh sẽ dùng quyền lực lớn nhất trong tay , cũng như thực lực kinh tế nhất, đưa em đến bệnh viện nhất, mời bác sĩ và y tá giỏi nhất đỡ đẻ cho em, chắc chắn là giữ giữ con."
Anh hít một thật sâu, “Phần còn thì xem thiên mệnh ."
Dẫu là quyền thế đến cũng chẳng dám khẳng định một chuyện là chắc chắn thành công một trăm phần trăm.
Diệp Uyển Ninh liếc một cái duyên dáng:
“Anh sợ khác bảo lạm dụng quyền lực ?"
Hoắc Kiêu vui vẻ :
“Trong tiền đề tổn hại đến lợi ích của khác thì sử dụng quyền lực trong tay hơn thì vấn đề gì chứ."
Điều thể thực sự hề phóng đại như Diệp Uyển Ninh nghĩ, cùng lắm là chào hỏi , đổi cho Diệp Uyển Ninh phòng bệnh đơn một chút, dĩ nhiên chuyện cũng dựa tiền đề là bỏ đủ tiền .
Chứ kiểu xe riêng đường riêng đưa đến bệnh viện, là cướp nữ hộ sinh sắp đỡ đẻ cho sản phụ khác về cho Diệp Uyển Ninh, cái đó thì quá phóng đại .
Diệp Uyển Ninh dựa lòng , bờ vai săn chắc rộng lớn của dựa vô cùng thoải mái mà vững chãi.
Đi theo một đàn ông như thế thì còn gì mà vững chãi nữa chứ?
Diệp Uyển Ninh cầm bàn tay thô ráp ấm áp của lên nghịch, chút lơ đễnh :
“Anh , em còn hẹp hòi và thù dai nữa đấy."
Hoắc Kiêu nhướng mày:
“Ví dụ như?"
Diệp Uyển Ninh nghĩ ngợi:
“Ví dụ như, nếu em sinh xong, xem con tiên chứ xem em, thì em chắc chắn sẽ tức giận đấy."
Cô chống nạnh bĩu môi :
“Em mới là đại công thần cơ mà, dựa mà xem nó xem em."
Diệp Uyển Ninh giơ ngón trỏ tay , chọc chọc cơ ng-ực của Hoắc Kiêu từng cái một, chu môi :
“Hơn nữa, quen nó quen em, dựa mà xem nó xem em chứ."
Cái dáng vẻ nhỏ nhắn của cô trông thật đáng yêu.
Hoắc Kiêu kìm , nắm lấy tay cô đưa lên miệng hôn một cái, dỗ dành:
“Quen em, quen em mà, chắc chắn xem em ."
Lại , “Em chẳng vẫn sinh , nghĩ xa thế ."
Mắt cong cong, trêu chọc:
“Có là nghĩ thầm trong lòng từ lâu ."