Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 158
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:48:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diệp Uyển Ninh hào phóng chào hỏi lớp trưởng Thôi, đó xuống, , “Lớp trưởng, cháu đến tìm chú thực là về chuyện món ăn sáng tạo ạ."
Lớp trưởng Thôi rót cho Diệp Uyển Ninh một chén , “Ồ, món ăn sáng tạo , cháu lắm."
Ông :
“ Tiểu Dương , bây giờ quầy món ăn sáng tạo ngày nào cũng xếp hàng dài, xem các chiến sĩ hưởng ứng đấy."
Ông khỏi cảm thán:
“Thật ngờ, việc mà mãi xong, Tiểu Diệp cháu đến là ."
Diệp Uyển Ninh nửa thật nửa đùa :
“Đó cũng là nhờ lớp trưởng chú khởi đầu ạ, ví dụ như chú giống như nền móng, nền móng vững chắc thì tòa nhà chọc trời của cháu cũng thể xây lên ."
Khen khéo lớp trưởng Thôi một trận.
Lớp trưởng Thôi quả nhiên ha ha, chỉ chỉ Diệp Uyển Ninh, “Cháu đấy cháu đấy, thật là khéo mồm khéo miệng, mau , tìm việc gì, chỉ cần quá đáng, đều đồng ý với cháu."
Diệp Uyển Ninh :
“Thực cũng chuyện gì lớn, cháu đổi thời gian cung cấp món ăn sáng tạo từ thứ Hai, Ba, Năm ban đầu thành cung cấp cả tuần giống như cơm nồi lớn thông thường của nhà ăn, ngoài lượng và các món ăn cũng tăng thêm một chút, luôn chiến sĩ phản hồi với cháu là món sáng tạo đủ ăn ạ."
Cô , “Chuyện đổi thời gian cung cấp cũng là do các chiến sĩ đề xuất với cháu đấy ạ."
Nói cách khác, cô chỉ các chiến sĩ chuyển lời đề nghị mà thôi.
Lớp trưởng Thôi chỉ suy nghĩ hai phút liền đồng ý.
Thực theo ý của ông, món ăn sáng tạo vốn dĩ nên cung cấp bình thường giống như cơm nồi lớn của nhà ăn, nhưng ai bảo món sáng tạo ông biểu hiện thật sự như ý, đừng là ăn hết nhẵn, mà nào cũng thừa nhiều, càng lãng phí hơn, chỉ lãng phí nguyên liệu mà còn lãng phí củi lửa gia vị.
Ông cũng tiện nhắc chuyện .
hiện tại món ăn sáng tạo do Diệp Uyển Ninh nhận sự khen ngợi nhất trí của các chiến sĩ, đề nghị cũng là do các chiến sĩ đưa , lý gì mà đồng ý.
Diệp Uyển Ninh thở phào nhẹ nhõm, :
“Cảm ơn lớp trưởng Thôi ạ."
Cô lấy thực đơn món ăn sáng tạo soạn sẵn đưa cho lớp trưởng Thôi, “Đây là thực đơn cung cấp món sáng tạo cả tuần ạ."
Lại lấy một bản công thức, “Đây là công thức, lớp trưởng chú xem qua một chút ạ."
Lớp trưởng Thôi nhận lấy thực đơn, liếc mắt qua, nét chữ ngay ngắn, bảng biểu cũng chỉnh tề, trông giống thực đơn mà giống thời khóa biểu hơn, công thức, cũng cực kỳ chi tiết, ngay cả hỏa hầu cũng đ-ánh dấu, thiết nghĩ cho dù Diệp Uyển Ninh mà là khác đến thì cũng thể bảy tám phần hương vị.
Ông thật ngờ Diệp Uyển Ninh chuẩn chu đáo đến , kinh ngạc một lát, “Cháu ——"
Diệp Uyển Ninh , “Cháu là một thành viên của ban hậu cần chúng , cũng là một thành viên của bộ đội, góp sức cho là điều nên ạ."
Trong lòng lớp trưởng Thôi cảm động, lúc gì cũng là vô ích, ông đưa tay lục lọi trong ngăn kéo một lát, “Hôm nay là ngày phát lương, theo lý mà chiều nay mới phát thống nhất cho , vặn cháu đến tìm , đưa cho cháu ."
Phát lương!
Mắt Diệp Uyển Ninh sáng lên, đây cũng là điều cô mong đợi bấy lâu nay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-158.html.]
Bất kể là lúc nào, lĩnh lương luôn là chuyện khiến reo hò vui sướng, tâm trạng thoải mái.
Lớp trưởng Thôi chạm thấy một phong bì mỏng trong ngăn kéo, ông trầm ngâm một lát, dời tay , lấy một phong bì dày hơn đưa cho Diệp Uyển Ninh, “Này, đây là lương tháng của cháu, tiếp tục cố gắng nhé."
Diệp Uyển Ninh cầm phong bì liền lớp trưởng Thôi đưa cho cô chắc chắn ít, tuyệt đối nhiều hơn cô tưởng tượng nhiều, cô híp mắt , “Cảm ơn lớp trưởng ạ."
Chào tạm biệt lớp trưởng Thôi, Diệp Uyển Ninh đạp xe về nhà.
Trên đường , cô luôn cảm thấy những quân tẩu ngược chiều cô với ánh mắt lạ.
Diệp Uyển Ninh cũng nghĩ nhiều, về nhà chợp mắt một lát, buổi chiều đến ban hậu cần việc.
Làm xong việc buổi chiều, đường về nhà, những quân tẩu gặp , bất kể là quen mặt lạ mặt, cô với ánh mắt càng kỳ lạ hơn, vả còn trắng trợn hơn cả buổi sáng.
Trong lòng Diệp Uyển Ninh ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đổi đạp chiếc xe đạp của .
Vừa về đến nhà liền thấy Hà Xuân Vũ và Tôn Hồng Tú cùng vội vã chạy đến, vẻ mặt hai hoảng hốt, “Uyển Ninh, Uyển Ninh, đại sự ."
Diệp Uyển Ninh ngẩn , “Sao thế, trời sập ?"
Tôn Hồng Tú lườm một cái đầy hờn dỗi, “Đã lúc nào mà em còn đùa ."
Diệp Uyển Ninh đón hai nhà, rót nước cho họ, “Thế rốt cuộc là chuyện gì, em tin là còn chuyện gì to hơn cả trời sập."
Hà Xuân Vũ cầm chén nước uống cạn, “ là hoàng đế vội mà thái giám vội, nhưng em thế chị đột nhiên cảm thấy hình như cũng chẳng chuyện gì lớn lắm."
“Bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, thể khiến hai chị hốt hoảng chạy đến báo tin cho em thế thì theo em thấy chắc chắn chuyện gì."
Diệp Uyển Ninh .
Hà Xuân Vũ vui vẻ, “Lại em trúng , chuyện , chuyện lớn, nhưng nó ghê tởm thấy khó chịu."
Chương 58 Màn thầu hỷ
Diệp Uyển Ninh:
“Nói xem nào."
Hà Xuân Vũ chút ấp úng.
Tôn Hồng Tú liếc Hà Xuân Vũ một cái, , “Thôi, để chị cho.
Chính là, , em và Hoắc đoàn trưởng đang yêu ."
Diệp Uyển Ninh gật đầu, sảng khoái đáp, “ thế ạ."
Chuyện Hoắc Kiêu và Diệp Uyển Ninh yêu , Tôn Hồng Tú và Quý Học Thâm là vợ chồng, cô là chuyện, cô còn đang tính toán, nếu hai kết hôn, hôn lễ chắc là sẽ tổ chức ở đại viện quân khu, đến lúc đó cô nhất định trang điểm cho Diệp Uyển Ninh thật để gả .
Hà Xuân Vũ cũng lờ mờ nhận , nhưng Diệp Uyển Ninh phô trương nên cô cũng toạc .
Vì thế lúc Diệp Uyển Ninh thừa nhận, hai chỉ ngạc nhiên nhướn mày.
Diệp Uyển Ninh :
“Hai chị ai thế, Quý tham mưu trưởng ạ?"