Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:50:46
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoắc Kiêu đón lấy quả dưa chuột c.ắ.n một miếng, nước dưa ngọt thanh tràn :
“Quả dưa vị ngon thật đấy."
Diệp Uyển Ninh hờn dỗi:
“Đó là đương nhiên ."
Cô hừ một tiếng, “Hồi đầu em bảo trồng, còn cho đấy."
Hoắc Kiêu ôm lấy cô:
“Anh cũng ngờ em chăm sóc cái sân đến thế mà."
Nhìn một lượt qua đây, đúng là sân nhà họ chăm sóc nhất.
Ngược là nhà họ Trịnh bên cạnh, vốn dĩ sân nhà họ chăm sóc nhất, nhưng kể từ hôm tặng đồ điện, Chiêm Thiến và Đoàn trưởng Trịnh cãi một trận xong, tình cảm hai ngày càng xuống, Chiêm Thiến cũng chẳng còn tâm trí mà chăm lo cho đám rau củ quả trong sân nữa, sân nhỏ nhà họ Trịnh cũng dần dần hoang phế.
Hoắc Kiêu:
“ , Ngụy Thành nhờ với em một việc."
Diệp Uyển Ninh:
“Anh ."
Hoắc Kiêu đem việc Ngụy Thành nhờ vả kể đầu đuôi cho Diệp Uyển Ninh .
Hóa , dạo gần đây thời tiết ngày một nóng bức, Hà Xuân Vũ cũng bắt đầu khổ sở vì chứng sợ nóng mùa hè, ăn uống ngày một ít , cũng dần g-ầy rộc.
Ngụy Thành Diệp Uyển Ninh nấu ăn ngon, liền nhờ Hoắc Kiêu mời Diệp Uyển Ninh nghĩ cách xem thể cho Hà Xuân Vũ ăn thêm chút cơm , nếu lớn chịu chứ đứa trẻ cũng chịu nổi.
Diệp Uyển Ninh xong bảo:
“Việc đơn giản."
Nói xong, cô liền hái một ít rau củ quả trong sân, bỏ giỏ, đến nhà họ Ngụy.
Diệp Uyển Ninh cửa nhà họ Ngụy, gọi:
“Xuân Vũ, Xuân Vũ ơi, nhà ?"
Người mở cửa Hà Xuân Vũ, mà là một bà lão mặc áo cộc tay màu đen, tóc bạc nửa đầu, một tay đeo vòng vàng, một tay đeo vòng bạc, trông cũng mấy phần vẻ phú quý.
Diệp Uyển Ninh ngẩn một lát:
“Bác ơi, cháu tìm Hà Xuân Vũ ạ."
Lưu Tiểu Hồng nheo đôi mắt tam giác, Diệp Uyển Ninh từ xuống một lượt, thấy bộ váy từ vải thô cô, bà mới nhe răng :
“ là chồng nó, cô tìm nó việc gì thế."
Hà Xuân Vũ từ trong nhà chạy lon ton :
“Mẹ, đây là bạn con, chặn gì, để ạ."
Cô niềm nở đón Diệp Uyển Ninh nhà, nũng nịu :
“Uyển Ninh, tìm việc gì thế?"
Diệp Uyển Ninh lắc lắc cái giỏ trong tay:
“Mang cho ít đồ ăn."
Hà Xuân Vũ liếc thấy Lưu Tiểu Hồng nhà, hạ thấp giọng :
“Chúng trong chuyện."
Lại cao giọng lên, “Mẹ, con với Uyển Ninh trong rửa dưa chuột cho ăn nhé."
Mắt Lưu Tiểu Hồng đảo qua một lượt cái giỏ đầy rau củ quả của Diệp Uyển Ninh, mới híp mắt :
“Đi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-167.html.]
Lại hỏi, “Cần giúp gì ."
Diệp Uyển Ninh thấy Hà Xuân Vũ lời với , bèn bảo:
“Không cần ạ bác, chút đồ thôi, hai đứa cháu rửa là , bác cứ chờ một lát ạ."
Lưu Tiểu Hồng lúc mới hài lòng, thong thả tìm một chiếc ghế xuống, lấy rổ kim chỉ khâu đế giày.
Thấy sự chú ý của Lưu Tiểu Hồng đặt hết công việc kim chỉ tay, Hà Xuân Vũ kéo Diệp Uyển Ninh bếp, đóng cửa , :
“Sao đến đây?"
Diệp Uyển Ninh:
“Ngụy Doanh trưởng xót , ăn cơm, nên hỏi cách gì , còn nhờ đến trông nom một chút."
Hà Xuân Vũ mỉm ngọt ngào:
“Anh cũng thật là, chẳng qua là ăn ít một chút, còn phiền chạy qua một chuyến."
Diệp Uyển Ninh rửa một quả cà chua đưa cho cô :
“Ngụy Doanh trưởng cũng là vì thương vợ mà."
Cô quan sát Hà Xuân Vũ một cái, kinh ngạc :
“Sao g-ầy đến mức ?"
Kể từ khi Hà Xuân Vũ mang thai, cô mấy khi xuất hiện mặt nữa, lấy danh nghĩa là dưỡng thai.
Cho nên Diệp Uyển Ninh cũng khá lâu gặp cô , bây giờ một cái, đúng là giật .
Hà Xuân Vũ đây cũng g-ầy, nhưng cũng g-ầy như bây giờ, xương gò má mặt nhô cao, cổ tay g-ầy guộc ước chừng Diệp Uyển Ninh dùng một bàn tay là thể nắm trọn, cô g-ầy như , càng cái bụng to trông đáng sợ.
Hà Xuân Vũ xua tay:
“Thời tiết nóng, ăn cơm mà."
Cô đón lấy quả cà chua Diệp Uyển Ninh đưa, c.ắ.n một miếng, mềm bột, nước tràn trề, kìm thốt lên:
“Ngon quá!"
Rồi ba hai miếng ăn hết.
Diệp Uyển Ninh cô như , cũng giống như kiểu chán ăn:
“Cậu thật cho , ăn cơm."
Thời tiết nóng đến mấy thì cháo cũng chứ, chỉ ăn cháo thôi cũng thể g-ầy rộc như thế .
Hà Xuân Vũ mở hé cửa bếp một khe nhỏ, Lưu Tiểu Hồng, thấy bà vẫn đang khâu đế giày, mới khẽ khép cửa , hạ thấp giọng phàn nàn:
“Còn là bà chồng , từ khi bà mang thai, liền bảo đến chăm sóc ..."
Hà Xuân Vũ mím môi:
“Bà mà, đây gì lòng như thế."
Nhà Ngụy Thành tất cả ba em, Ngụy Thành là con út, cả ba em đều cưới vợ, cả và hai của Ngụy Thành đều con, chỉ Ngụy Thành kết hôn mấy năm vẫn thấy động tĩnh gì.
Lưu Tiểu Hồng vì chuyện mà ít , mỗi dịp lễ tết càng cho Hà Xuân Vũ sắc mặt , ngoài việc thư tìm Ngụy Thành đòi tiền, là bảo gửi ít đặc sản hải đảo về, bà chẳng mấy khi đoái hoài gì đến vợ chồng Ngụy Thành, một lòng đặt hết tâm trí con trai cả và cháu nội.
Lần Hà Xuân Vũ cuối cùng cũng mang thai, bà lão mừng quýnh lên, thu dọn hành lý chạy đến ngay trong đêm, là chăm sóc Hà Xuân Vũ cho thật , nhất định để cô sinh một đứa cháu nội mập mạp một cách bình an.
Mẹ chồng đến, từ tận đáy lòng Hà Xuân Vũ là mấy vui vẻ, dù thói quen sinh hoạt của hai cũng khác biệt, những năm qua Lưu Tiểu Hồng cũng chẳng hỏi han gì đến vợ chồng họ, nhưng Ngụy Thành vui mừng nên cô cũng đành bấm bụng đồng ý.
Hà Xuân Vũ:
“Cậu , chồng đến ôm đồm hết việc nấu nướng trong nhà."
Cô bĩu môi:
“Ngụy Thành tưởng bà thấy m.a.n.g t.h.a.i nên thương , nỡ để bếp việc, hừ, như bà bằng, bà mà, chính là tham ô chút tiền mua thức ăn thôi."