Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:51:03
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bà đang nóng lòng gặp con dâu và cháu nội của .”

 

Nói xong liền sải bước thẳng, Hoắc Chấn Lãng vội vàng đuổi theo bước chân bà:

 

“Đừng mà, đợi với."

 

Tống Tuyết Mai lấy từ trong túi lá thư:

 

“Để xem nào, nhà nó ở nhỉ."

 

Hoắc Chấn Lãng lẩm bẩm một câu:

 

“Nhà con trai ruột ở mà bà cũng ."

 

Tống Tuyết Mai bĩu môi :

 

“Ông thì ông dẫn đường ."

 

Hoắc Chấn Lãng sờ sờ mũi, nữa.

 

Hai vợ chồng cầm lá thư hỏi thăm dọc đường, khu tập thể quân đội.

 

Vốn dĩ lính gác nhiệt tình dẫn đường, Tống Tuyết Mai đang vui mừng định đồng ý thì Hoắc Chấn Lãng nghiêm khắc từ chối, một đoạn mới :

 

“Người nhiệm vụ gác, dẫn đường cho chúng thì cái thể thống gì."

 

Tống Tuyết Mai lườm một cái:

 

“Ông , đang chuẩn đổi ca, thuận đường đưa chúng một đoạn ?"

 

Hoắc Chấn Lãng hừ lạnh một tiếng:

 

“Dùng đồ công việc tư, thế cũng ."

 

Tống Tuyết Mai lười để ý đến ông, lão già cứ như , nghiêm túc cả đời .

 

Hai ông bà già liền tiếp tục loanh quanh trong khu tập thể, khu vực các tòa nhà đều trông giống hệt , hai quanh quẩn hơn nửa tiếng đồng hồ mới tìm chỗ.

 

Tống Tuyết Mai nhà, chút chắc chắn :

 

“Là chỗ đúng ?"

 

Tương ứng với nhà là một ngôi nhà nhỏ hai tầng, trong sân trồng đầy dưa hấu, hoa quả và rau củ, trông như một cảnh điền viên tràn đầy sức sống mùa xuân.

 

Hoắc Chấn Lãng cái sân mà Tống Tuyết Mai chỉ, sang cái sân nhỏ hoang vu tiêu điều bên cạnh, chút suy nghĩ :

 

“Bà nghĩ gì , chắc chắn là căn bên cạnh chứ."

 

Tống Tuyết Mai chút do dự:

 

mà, địa chỉ thư chính là căn mà."

 

Hoắc Chấn Lãng:

 

“Nghe , bà cứ nghĩ mà xem, con trai thể trồng một sân dưa hấu rau củ thế , căn bản là thể nào, cho nên địa chỉ thư chắc chắn là sai , bà cứ , chuẩn cần chỉnh."

 

Tống Tuyết Mai nghĩ cũng đúng, con sinh hiểu rõ nhất.

 

Hoắc Kiêu nhã hứng đó mà chăm sóc một sân rau quả chứ, cái sân hoang vu đầy cỏ dại bên cạnh rõ ràng mới là phong cách của .

 

“Có lý."

 

Nói xong, hai ông bà dắt tay về phía cái sân hoang vu, cỏ dại mọc đầy đó.

 

Vừa một nửa, liền thấy gọi bọn họ:

 

“Ba, , hai thế?"

 

Hoắc Chấn Lãng và Tống Tuyết Mai đầu , Hoắc Kiêu thì còn là ai nữa.

 

Mà Hoắc Kiêu đang ở cái sân đầy dưa hấu rau quả , vui mừng vẫy tay với hai .

 

Buổi trưa ngủ dậy, Hoắc Kiêu đang định tưới nước cho rau trong sân, liền thấy ngoài sân tiếng chuyện, hơn nữa giọng còn vô cùng quen thuộc.

 

Hoắc Kiêu ló đầu , đúng là Hoắc Chấn Lãng và Tống Tuyết Mai.

 

Anh ngờ, hai nhận thư đến nhanh như , còn tưởng ít nhất cũng đến Tết Nguyên Đán chứ.

 

Tống Tuyết Mai sắc mặt đổi, chỉ cái sân :

 

“Đây là nhà con?"

 

Hoắc Kiêu chút suy nghĩ liền đáp:

 

“Chứ còn gì nữa ạ, ba mau ."

 

Hai vợ chồng với vẻ mặt kỳ lạ, chút dám tin.

 

Vào nhà, Hoắc Kiêu rót cho hai :

 

“Ba tưởng căn bên cạnh mới là nhà con đấy chứ?"

 

Hoắc Chấn Lãng và Tống Tuyết Mai đồng loạt gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-184.html.]

Hoắc Kiêu vỗ đùi cái “đét", “Hại, đó là nhà trung đoàn trưởng Trịnh."

 

Mối quan hệ giữa Trịnh Văn Bỉnh và Chiêm Thiến ngày càng xuống, Chiêm Thiến cũng còn tâm trí mà chăm sóc sân vườn nhà nữa, tự nhiên là một mảnh hoang vu.

 

Hoắc Chấn Lãng nhấp một ngụm :

 

“Cái sân con chăm sóc tệ nhỉ."

 

Sân dựng giàn leo, trồng dưa chuột và đậu cô ve, mảnh đất màu mỡ chia thành từng luống từng luống, trồng bắp cải và rau xanh non mướt, thôi thấy thích mắt.

 

Hoắc Kiêu hi hi :

 

“Cái đều là công lao của con dâu ba đấy."

 

Nhắc đến Diệp Uyển Ninh, mắt Tống Tuyết Mai sáng lên:

 

“Uyển Ninh ?"

 

Hoắc Kiêu :

 

“Cô đang ngủ trưa lầu ạ."

 

Lại , “Để con lên gọi cô dậy."

 

Tống Tuyết Mai liên tục xua tay:

 

“Không cần, cứ để con bé ngủ ."

 

Vừa dứt lời, liền thấy giọng ngạc nhiên vui mừng của Diệp Uyển Ninh:

 

“Dì Tống!"

 

Cô đang ở góc cầu thang tầng hai, nóng lòng xuống lầu.

 

Bụng cô lớn , Hoắc Kiêu vội vàng lên đỡ cô:

 

“Em chậm thôi, vội gì chứ, ba cũng chạy mất ."

 

Tống Tuyết Mai hớn hở :

 

“Vẫn còn gọi là dì Tống ?"

 

Diệp Uyển Ninh cong khóe miệng, cái chẳng là gọi quen .

 

Cô gật đầu chào Hoắc Chấn Lãng:

 

“Ba, ."

 

Tống Tuyết Mai đến khép miệng:

 

“Ngoan lắm."

 

Bà nắm lấy tay Diệp Uyển Ninh nỡ buông, ngắm vài lượt:

 

“Uyển Ninh, con... trắng nhiều quá."

 

Đâu chỉ trắng nhiều, mà còn đẫy đà hơn ít, còn dáng vẻ g-ầy gò, tóc xơ xác như , trổ mã thành một đại mỹ nhân .

 

Hoắc Kiêu xen :

 

“Chẳng là do con nuôi ."

 

Tống Tuyết Mai lườm một cái:

 

“Chỗ nào cũng xía ."

 

Hoắc Chấn Lãng đây là đầu tiên gặp Diệp Uyển Ninh, chỉ Tống Tuyết Mai kể , giờ thấy, quả nhiên là một cô gái xinh đoan trang đại phương.

 

Lại cả sân dưa hấu rau củ đều là do cô chăm sóc, ấn tượng càng tăng vọt.

 

Vẫn hết, buổi tối, nếm thử tay nghề nấu nướng xuất thần của Diệp Uyển Ninh, càng thêm hài lòng.

 

Lúc riêng tư, ông còn bí mật với Tống Tuyết Mai:

 

“Bà tìm đứa con dâu thật sự tệ."

 

Trồng một sân rau quả , tay nghề nấu nướng giỏi, xinh , còn hào phóng đắc thể, thế , ngược là thằng con trai ngốc nghếch nhà chút xứng .

 

Tống Tuyết Mai đắc ý:

 

“Cái đó còn ."

 

Trung thu, cả nhà đoàn viên.

 

Vầng trăng tròn trắng như đĩa ngọc treo cao giữa trung.

 

Hoắc Kiêu ôm lấy vai Diệp Uyển Ninh:

 

“Vợ ơi."

 

Diệp Uyển Ninh ngước , vặn thấy cái cằm góc cạnh rõ ràng của :

 

“Dạ?"

 

 

Loading...