Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:36:19
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô gái nhút nhát bụng chia cho nó một phần, nó ăn hết phần của còn dùng bàn tay bẩn thỉu bốc thức ăn trong hộp cơm của cô gái.”
Nhìn cảnh đó cô gái nhút nhát thấy lợm giọng kinh khủng, Diệp Uyển Ninh thì càng dứt khoát hơn, ôm hộp cơm của ngoài ăn cho khuất mắt, mắt thấy tim đau.
Điều quan trọng nhất là con dâu bà lão mắt xếch dường như thói táy máy chân tay.
Nửa đêm Diệp Uyển Ninh dậy vệ sinh, thấy bà đang lén lút thò tay lòng cô gái nhút nhát, vẻ như lấy trộm tiền của cô gái.
—— Diệp Uyển Ninh khi ngủ dùng bọc hành lý gối đầu, ngay cả lúc vệ sinh cũng mang theo nên con dâu bà lão mắt xếch cơ hội tay, chỉ đành nhắm cô gái nhút nhát.
May mà Diệp Uyển Ninh phát hiện và ngăn chặn kịp thời, cô gái nhút nhát cũng cho thức giấc.
con dâu bà lão mắt xếch vẫn móc món gì nên bắt quả tang, đành để chuyện đó trôi qua thôi.
Bị gia đình bốn phiền, bất kể là Diệp Uyển Ninh cô gái nhút nhát đều ăn ngon, ngủ yên.
Sáng dậy, hai đều thấy quầng thâm to đùng mắt đối phương.
Diệp Uyển Ninh thở dài:
“Cô khổ thế để gì cơ chứ."
Cô gái nhút nhát hận thể uống cả vạn liều thu-ốc hối hận, lúc đầu đầu óc cô rốt cuộc úng nước đến mức nào mới đồng ý cho gia đình bà lão mắt xếch ở cùng cơ chứ?
Cô gái nhút nhát vô cùng áy náy :
“Xin , đều tại ..."
Bản cô gia đình bà lão mắt xếch phiền thì cũng thôi , dù cũng là do cô chuẩn.
Diệp Uyển Ninh rõ ràng từ chối mà vẫn chịu sự quấy nhiễu của gia đình bà lão đó, đúng là tai bay vạ gió.
Diệp Uyển Ninh gãi gãi vết thương trán đang bắt đầu ngứa ngáy do lên da non:
“Đã đến nước , gì cũng vô ích thôi."
Cô gái nhút nhát hai mắt lệ nhòa, dịu dàng :
“ xin ."
Diệp Uyển Ninh rằng nếu lời xin mà ích thì cần gì tới công an.
lời chỉ cô gái nhút nhát thêm áp lực chứ chẳng giải quyết vấn đề gì.
Cô dậy :
“ một lát về."
Cô gái nhút nhát vô thức gật đầu xem như đáp , khuôn mặt cô đầy vẻ sầu muộn, vẫn đang phiền lòng vì chuyện gia đình bà lão mắt xếch.
Diệp Uyển Ninh ngoài một lát dẫn về hai nhân viên soát vé, chỉ gia đình bà lão mắt xếch :
“Hai đồng chí, chính là họ, họ chiếm chỗ của chúng ."
Cô gái nhút nhát và gia đình bà lão mắt xếch đều sững sờ, chẳng ai ngờ Diệp Uyển Ninh ngoài một chuyến dẫn về hai nhân viên soát vé.
Bà lão mắt xếch hai nhân viên soát vé cao to vạm vỡ, trong mắt bốc hỏa.
Bà ngờ Diệp Uyển Ninh dám lớn chuyện như .
Con dâu bà lão mắt xếch cũng hoảng hốt, vội vàng :
“Không , hai đồng chí, chúng giải thích."
Bà chỉ cô gái nhút nhát:
“Là cô , là cô cho chúng ở cùng mà."
Nhân viên soát vé khoang thử, chao ôi, một khoang tàu nhỏ xíu chỉ hai chiếc giường mà cư nhiên chứa tới sáu , năm lớn một trẻ con, nhồi nhét chật ních.
Nhân viên soát vé cau mày thật c.h.ặ.t:
“Cho dù cho các thì chuyện cũng đúng quy định mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-19.html.]
Một nhân viên khác hỏi cô gái nhút nhát:
“Có cô cho họ ?"
Cô gái nhút nhát tình cảnh mắt dọa cho sợ hãi, lắp bắp hồi lâu nên lời.
Diệp Uyển Ninh nhíu mày, trầm giọng :
“Nói chứ, chẳng lẽ cô còn tiếp tục chen chúc ngủ cùng gia đình ?"
Nghe thấy lời , cô gái nhút nhát lập tức rùng một cái, dứt khoát :
“ !"
Gia đình bà lão mắt xếch ở, Diệp Uyển Ninh kiên quyết yêu cầu họ bước qua ranh giới chỗ ở của nửa bước.
Gia đình bà lão mắt xếch dù vui lắm nhưng bà lão nghĩ tới việc Diệp Uyển Ninh tính tình bướng bỉnh khó trị nên cũng đành ngậm bồ hòn ngọt mà đồng ý.
Không gian khoang tàu vốn lớn, trừ chỗ Diệp Uyển Ninh ngủ, phần diện tích còn chỉ còn một mẩu nhỏ xíu.
Thế là cứ đến đêm, con trai bà lão mắt xếch chiếm một chỗ , đứa cháu nội cũng xoài chân tay giường, con dâu và bản bà lão cũng chẳng g-ầy gò gì, chiếm thêm một khoang nữa.
Cô gái nhút nhát ép co ro trong một góc nhỏ xíu, khom lưng cúi cổ mà ngủ.
Nửa đêm ngủ ngon, dậy định vươn vai một chút thì chỗ đôi chân duỗi ngang của bà lão mắt xếch chiếm mất.
Tội nghiệp cô gái nhút nhát, chỉ thể tựa lan can mà ngủ nửa tỉnh nửa mê.
Cứ nghĩ tới nỗi khổ chịu, nghĩ tới tứ chi đau nhức của .
Cô gái nhút nhát cũng chẳng màng tới gì nữa, lớn giọng lặp một nữa:
“ ở cùng họ nữa!"
Chương 11 Chỉ trích (Sửa )
Nghe thấy cô gái nhút nhát lên tiếng, Diệp Uyển Ninh cuối cùng cũng thấy yên tâm.
Cũng còn , bùn nhão vẫn thể trát lên tường.
Bà lão mắt xếch sững sờ, bà ngờ cô gái nhút nhát như .
Rõ ràng là suốt mấy ngày qua cô vẫn nhẫn nhịn mà.
Bà lão mắt xếch chống nạnh mắng:
“Này cô em, cô thể thế , rõ ràng là cô cho chúng ở, giờ đuổi chúng ."
Bà bệt xuống sàn, đ-ấm tay xuống đất gào :
“Chao ôi là trời, gì cái lý lẽ đó chứ, ức h.i.ế.p bà già neo đơn ."
Cô gái nhút nhát mặt đỏ bừng:
“ là cho ở, nhưng xem biến chỗ của thành cái dạng gì ."
Cô sang nhân viên soát vé:
“Hai đồng chí, cũng phân xử giúp với, lúc đầu giường sạch sẽ thế , họ một cái là bẩn thỉu hết cả lên, đêm hôm còn quấy nhiễu khác nghỉ ngơi bằng đủ cách..."
Cô chỉ con trai bà lão mắt xếch:
“Hắn , nửa đêm ngáy khò khò, ngáy cả đêm luôn."
Lại chỉ con dâu bà lão mắt xếch:
“Bà , tay chân sạch sẽ, cô gái cùng khoang với còn thấy bà nửa đêm lén lút lục lọi quần áo và hành lý của nữa."
Còn về đứa cháu nội của bà lão mắt xếch, cô gái nhút nhát nhịn .
Người lớn chấp trẻ con.
Trẻ con tính nết phần nhiều là do lớn dạy bảo, trách thì trách bà lão mắt xếch và đôi vợ chồng con trai con dâu vô ý thức kìa.