Đào Hôn Sau Đó Gả Cho Đại Lão [Thập Niên] - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-11 16:36:26
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau khi quan sát Diệp Uyển Ninh một lượt, trong mắt Điền Quyên khỏi lộ ba phần khinh miệt, tiếp đó là mười phần tò mò.”

 

Hoắc trung đoàn trưởng mà còn kiểu ở quê như thế ?

 

nhớ gia cảnh Hoắc Kiêu , y tá ở bệnh viện tỉnh, cha cũng là một sĩ quan quân đội.

 

Thật ngờ Hoắc Kiêu còn quen cả hạng bình dân học vụ như thế .

 

Hà Xuân Vũ cảm thấy lời của Điền Quyên thật kỳ quặc, nhịn phản bác:

 

“Nhà chị , nhà Hoắc trung đoàn trưởng thể ."

 

Điền Quyên nghĩ đến mấy họ hàng nhà thường xuyên tới ăn chực chờ, khóe miệng khỏi giật giật, lườm một cái, lười để ý tới Hà Xuân Vũ.

 

Mắt rời khỏi Diệp Uyển Ninh, bà truy vấn:

 

“Cô là nào của Hoắc trung đoàn trưởng ?"

 

Em gái?

 

Không thể nào, Hoắc Kiêu thể một đứa em gái “" như , vả là con một.

 

Em họ, em họ bên ngoại?

 

Vậy thì ngũ quan ít nhiều cũng vài phần tương tự chứ, đằng ngoại hình hai trông chênh lệch quá lớn, chẳng giống chút nào, chắc cũng .

 

Trong mắt Điền Quyên lộ vài phần nghi hoặc, hỏi câu hỏi y hệt như Hà Xuân Vũ:

 

“Cô trông chẳng giống Hoắc trung đoàn trưởng chút nào cả."

 

nhịn bĩu môi :

 

“Chẳng lẽ là họ hàng nghèo ở nơi nào đó tới tìm Hoắc trung đoàn trưởng để ăn chực đấy chứ."

 

liếc Hà Xuân Vũ vài cái, giễu cợt:

 

“Chị đừng tinh, rước sói nhà đấy."

 

Hà Xuân Vũ giậm chân:

 

“Chị nghĩ quá , Uyển Ninh là , cô giúp nhiều, cô mới loại tới tìm Hoắc trung đoàn trưởng để ăn chực như chị ."

 

Điền Quyên nhướn mày:

 

“Người , chắc ."

 

về phía Diệp Uyển Ninh:

 

“Vậy hỏi cô, cô là gì của Hoắc trung đoàn trưởng?"

 

Diệp Uyển Ninh khẽ nhếch khóe miệng, dùng cái chiêu lừa Hà Xuân Vũ để lừa bà :

 

là con gái của em trai bà ngoại của dượng của cháu ngoại của chồng của cô út Hoắc trung đoàn trưởng."

 

“Cái gì?"

 

Điền Quyên váng đầu, một trận ngơ ngác:

 

“Cái gì mà loạn hết cả lên thế."

 

Hà Xuân Vũ:

 

“Uyển Ninh , cô chồng của cô út Hoắc trung đoàn trưởng..."

 

Mấy câu phía cũng quên , lắp bắp :

 

“Dù Uyển Ninh chính là của Hoắc trung đoàn trưởng."

 

Cô thấy Điền Quyên nghi ngờ Diệp Uyển Ninh, sợ Điền Quyên tìm lính gác ở cổng, nhịn lên tiếng giải thích giúp:

 

“Uyển Ninh còn quen của Hoắc trung đoàn trưởng nữa, chính là Hoắc trung đoàn trưởng bảo cô tới đấy."

 

“Đợi , chị của Hoắc trung đoàn trưởng bảo cô tới?"

 

Điền Quyên nhạy bén bắt điều gì đó, đôi mắt hạt đỗ lập tức trợn tròn.

 

“Phải đấy."

 

Hà Xuân Vũ cũng thấy phiền :

 

“Sao chị hỏi còn nhiều hơn cả Tiểu Vương thế."

 

Tiểu Vương chính là lính gác gác ở cổng khu nhà quân đội lúc nãy.

 

Ý tứ trong lời là Điền Quyên còn hỏi nhiều hơn cả lính gác trách nhiệm kiểm tra phận ở cổng.

 

Điền Quyên lườm một cái:

 

“Sao hỏi nhiều hơn cả Tiểu Vương chứ, đây là quan tâm , tâm huyết với khu nhà quân đội của chúng nên mới thôi."

 

Hà Xuân Vũ lẩm bẩm:

 

“Chuyện nên quan tâm thì quan tâm, chuyện nên quan tâm thì cứ thích quan tâm."

 

Điền Quyên trừng mắt :

 

“Chị cái gì đấy?"

 

thấy miệng Hà Xuân Vũ lầm bầm, sắc mặt cho lắm, nghĩ chắc chẳng lời ho gì.

 

Hà Xuân Vũ mím môi, úp úp mở mở :

 

“Không gì."

 

Điền Quyên rõ là nhất, cô chẳng dây dưa với hạng đàn bà chanh chua như Điền Quyên chút nào.

 

Trong khu nhà quân đội ai mà chẳng , ai mà chẳng , cái bà Điền Quyên chính là tính tình lưu manh, còn là một miếng cao da trâu dai nhách, ai đụng là coi như xui xẻo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dao-hon-sau-do-ga-cho-dai-lao-thap-nien/chuong-26.html.]

Hà Xuân Vũ vô cùng hối hận, hôm nay tại dẫn Diệp Uyển Ninh con đường , đen đủi thế nào đụng Điền Quyên, thật là đau đầu.

 

Diệp Uyển Ninh như :

 

“Chị dâu , chúng ?"

 

Trời mùa hè nóng nực thế , ở tàu hỏa suốt bảy ngày bảy đêm, mồ hôi nhễ nhại, chỗ tắm rửa, chỉ thể dùng nước lau qua , cô thấy sắp bốc mùi đến nơi , mùi hương cứ bốc lên từng đợt, chính cô cũng chịu nổi.

 

Thế mà Điền Quyên thể vì thỏa mãn trí tò mò hóng hớt của mà chặn đường cô và Hà Xuân Vũ hỏi đông hỏi tây, bộ sợ mùi họ hun cho ngất xỉu ?

 

Diệp Uyển Ninh nhịn cảm thán.

 

Hóng hớt đúng là thiên tính của con mà.

 

“Đi , vội vàng cái gì chứ."

 

Trên mặt Điền Quyên nặn một nụ , còn định đưa tay nắm lấy tay Diệp Uyển Ninh để kéo gần cách hòng quen, nhưng chê Diệp Uyển Ninh là nhà quê nên rụt tay về:

 

“Này, em gái, em cho chị , tại Hoắc trung đoàn trưởng bảo một cô gái như em tới nương nhờ Hoắc trung đoàn trưởng .

 

, nhà em ở thế, xa , nếu lặn lội từ xa tới chắc là tốn ít công sức nhỉ."

 

Câu nào cũng là câu hỏi dò.

 

Diệp Uyển Ninh chỉ chứ đáp lời.

 

Đối phó với hạng thích hóng hớt , cách nhất là chẳng gì cả, để bà tự suy diễn, tự đoán già đoán non cho bực chơi.

 

Điền Quyên hỏi nửa ngày mà Diệp Uyển Ninh một tiếng cũng chẳng hử, bà thầm mắng trong lòng, cái đồ nhà quê tính tình đúng là lầm lì, từng thấy sự đời, đ-ánh ba gậy cũng chẳng thốt một tiếng.

 

Điền Quyên l-iếm l-iếm đôi môi khô khốc, bộ đạt mục đích thì bỏ qua.

 

Hà Xuân Vũ nhịn nhíu mày :

 

“Chị hỏi nhiều thế gì, với chị , Uyển Ninh là họ hàng xa của nhà Hoắc trung đoàn trưởng, là Hoắc trung đoàn trưởng bảo cô tới đây, những chuyện khác chị đừng hỏi nữa."

 

Điền Quyên để ý tới Hà Xuân Vũ, định bắt đầu một vòng truy vấn mới thì đột nhiên lóe lên một ý nghĩ:

 

“Đợi , chị Hoắc trung đoàn trưởng bảo em gái tới, lẽ bà bảo em gái tới để xem mắt Hoắc trung đoàn trưởng đấy chứ?"

 

Nếu thì một cô gái trẻ trung, lặn lội từ nơi xa xôi tới cái hòn đảo nhỏ để nương nhờ một đàn ông, kiểu gì cũng thấy hợp lý.

 

Tới nương nhờ Tống Tuyết Mai chẳng hơn ?

 

Hà tất tới cái nơi mà thiên hạ đồn đại là chim thèm đậu, gà thèm đẻ trứng .

 

Phải là Điền Quyên hóng hớt nhiều nên tâm tư cũng vài phần nhạy bén, một phát là đoán trúng ngay cái tâm tư nhỏ của Tống Tuyết Mai.

 

Bởi lẽ chuyện Hoắc Kiêu độc nhiều năm, gia đình giục cưới là bí mật gì trong bộ khu nhà quân đội .

 

— Tất cả những điều đều cảm ơn cái loa phát thanh trung thành Quý Học Sâm nha.

 

Trước đây cũng từng những chuyện như , các cô gái tới đảo để xem mắt, vì giữ thể diện nên chắc chắn thể thẳng thừng, bên ngoài đều gọi là họ hàng xa tới thăm , chỉ là tự hiểu ngầm với mà thôi.

 

Tự dưng một cô gái trẻ tuổi đến tuổi cập kê từ nơi khác tới tìm Hoắc Kiêu, ngoài xem mắt thì còn thể là gì nữa?

 

Điền Quyên càng nghĩ càng thấy đúng là như .

 

Hừ, còn cái gì mà họ hàng xa chứ.

 

Nào là cô dì chú bác gì đó, cách xa mười vạn tám nghìn dặm , còn kéo theo bao nhiêu quan hệ huyết thống nữa chứ.

 

Nếu đặt ở thời cổ đại thì em họ còn thể kết hôn với nữa là, huống hồ là họ hàng xa.

 

Nghĩ , ánh mắt Điền Quyên Diệp Uyển Ninh khỏi mang theo vài phần soi xét cao ngạo.

 

Hoắc Kiêu chức vụ cao, ngoại hình , năng lực cá nhân cũng vô cùng xuất sắc, trong bộ khu nhà quân đội chính là miếng bánh thơm phức nổi tiếng.

 

Lại còn độc nhiều năm, trong mắt khác chỉ thấy giữ trong sạch, càng là điểm cộng.

 

Những gia đình con gái, cháu gái, cháu ngoại còn độc của các sĩ quan, vợ các sĩ quan, ai mà dòm ngó chứ.

 

Điền Quyên từng giới thiệu em họ cho Hoắc Kiêu, nhưng cũng chỉ mới nảy ý định chứ thực hiện.

 

Bởi vì Hoắc Kiêu ngay cả cô gái xinh như hoa như ngọc, hát múa giỏi của đoàn văn công mà còn từ chối, bà càng dám.

 

Em họ của Điền Quyên điều kiện vẫn , xinh xắn, là đóa hoa khôi của làng họ, còn là một tay việc giỏi, còn từng học tiểu học nữa, ở làng họ tới dạm ngõ sắp đạp đổ cả ngưỡng cửa nhà em họ bà .

 

em họ bà cũng chỉ là hạng xuất sắc ở trong làng thôi.

 

Điền Quyên vẫn tự lượng sức về đứa em họ, dù ở làng thì xuất sắc thật đấy, nhưng so với hoa khôi đoàn văn công của quân đội thì cửa.

 

Người là hoa khôi đoàn văn công cơ mà, xinh dáng chuẩn, tràn đầy sức sống, kiều diễm mà mất vẻ đoan trang, theo đuổi cô thể xếp hàng từ cổng khu nhà quân đội tới tận trạm lương dầu luôn chứ.

 

Em họ ngay cả một ngón tay của cũng bì kịp, Điền Quyên cũng chẳng dại gì mà chuốc lấy sự khinh miệt của khác.

 

Hoắc Kiêu ngay cả hoa khôi đoàn văn công còn chẳng thèm trúng.

 

thèm trúng cái đồ bình dân học vụ như Diệp Uyển Ninh ?

 

Tuyệt đối thể nào!

 

Điền Quyên liếc xéo, mỉa mai :

 

“Cỡ như cô mà cũng dám tới xem mắt Hoắc trung đoàn trưởng , ngay cả hoa khôi đoàn văn công còn từ chối, bộ thèm trúng cô chắc?"

 

khẩy một tiếng:

 

“Cô đừng mà mơ tưởng."

 

Lại :

 

“Cũng xem điều kiện gì, hoa khôi da trắng dáng xinh khí chất , còn hát múa giỏi, cô ngay cả một ngón tay của cũng bì kịp."

 

Điền Quyên khinh bỉ quét mắt Diệp Uyển Ninh một lượt:

 

“Chẳng là dùng thủ đoạn gì mà mê hoặc Hoắc trung đoàn trưởng, để bà tất bật đưa cô tới đây, đúng là đồ hổ."

 

 

Loading...